Đạo (Dịch) – Chương 1158

Bản thể Nhân Tộc phất tay, linh quang chớp lên, 66 cây Thiên Thủy Linh trụ lập tức xuất hiện, mặc dù có Hỏa chi bản nguyên phong trấn, nhưng trong đó như trước có khí tức rét lạnh nhàn nhạt.

Ánh mắt rơi xuống, Tiêu Thần nhịn không được có chút nhíu mày, nó ẩn chứa Thủy Linh chi lực chí âm chí hàn, một khi giải trừ phong trấn chỉ sợ chưa luyện hóa, năng lượng ẩn chứa trong đó đã đông chết hắn, làm sao luyện hóa lại thành một đạo nan đề.

- Dùng thủ đoạn của ta hôm nay, có thể chống cự Thiên Thủy Linh trụ này chỉ có Hỏa chi bản nguyên, xem ra muốn luyện hóa nó, vẫn là cần từ điểm này bắt tay.

Bản thể Nhân Tộc của Tiêu Thần khẽ nhíu mày, lập tức đưa tay, một đạo Hỏa chi bản nguyên từ mi tâm bay ra bao phủ toàn thân hắn, tiến lên một bước, một tay rơi vào Thiên Thủy Linh trụ, ý niệm khẽ nhúc nhích, lập tức thu một tia Thủy Linh chi lực vào trong cơ thể.

Thủy Linh chi lực nhập vào cơ thể, lập tức tản mát ra hàn ý vô tận, khi trải qua huyết nhục, lưu chuyển gần như đình trệ.

Tiêu Thần điều động pháp lực bao vây, thỉ triển Phệ Lôi, mượn nhờ nó luyện hóa một tia Thủy Linh chi lực này, tuy có thể luyện hóa thành năng lượng Thủy Linh thuần túy dung nhập bản thân, nhưng tốc độ thong thả tới cực điểm.

Chỉ một tia rất nhỏ cũng cần mấy tức mới có thể hoàn thành, nếu muốn luyện hóa toàn bộ, hao phí thời gian sẽ đạt tới tình trạng khó có thể tưởng tượng.

Mà loại tình huống này, Tiêu Thần hiển nhiên không cách nào tiếp nhận.

Suy nghĩ nửa ngày, hắn lại ra tay thu một tia Thủy Linh chi lực nữa, lần này lại không dùng pháp lực bao khỏa luyện hóa, mà là phân ra một chút Hỏa chi bản nguyên cực kỳ yếu ớt dung nhập trong đó, nước lửa gặp nhau, tất nhiên là sẽ không tương dung, giữa hai người sinh ra xung đột kịch liệt.

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, điểm ấy sớm đã ở trong dự liệu của hắn, nội tâm cũng không lo lắng, pháp lực trong cơ thể hạ xuống, phong trấn một chút Hỏa chi bản nguyên và Thủy Linh chi lực ở trong đó, khiến cho cả hai không cách nào triệt để bộc phát.

Sau đó thần thức dò ra, tiến vào phong trấn chi lực, cảm thụ nước cùng hỏa va chạm, chậm rãi lục lọi thăng bằng trong đó, một khi tìm được, liền có thể giải quyết khốn cảnh trước mắt của hắn, mượn nhờ Hỏa chi bản nguyên trung hoà Thủy Linh chi lực ẩn chứa trong Thiên Thủy Linh trụ, tiến tới thành công luyện hóa hấp thu.

Tuy nghĩ đơn giản, nhưng muốn làm được điểm ấy hiển nhiên không dễ dàng, nhưng Tiêu Thần không nóng nảy, từng chút không ngừng điều chỉnh cải biến.

Một tháng… ba tháng… sáu tháng .

Thẳng đến 13 tháng sau, trong nháy mắt, đôi mắt đóng chặt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, hiện lên vài phần vui mừng, vừa rồi có một tia chấn động khác thường tuy lóe lên tức thì, nhưng hắn vững tin mình không có cảm giác sai lầm.

Chậm rãi điều chỉnh, để uy năng nước lửa va chạm hạ đến thấp nhất, rốt cục ở thời điềm nào đó, loại cảm giác này lại xuất hiện lần nữa, Tiêu Thần đột nhiên dừng tay, khu trục Thủy Linh chi lực, Hỏa chi bản nguyên còn thừa qua một bên.

Pháp lực trong cơ thể lao ra, một đoàn hỏa diễm yên tĩnh thiêu đốt, khí tức cũng không bạo ngược, thậm chí hơi có vẻ nhu hòa triền miên, có khí tức thủy linh nhàn nhạt từ đó phát ra, như bọt nước thiêu đốt, óng ánh sáng long lanh, tản ra điểm điểm quang mang.

Lục lọi hơn một năm, cuối cùng tìm được điểm này tồn tại, trong nội tâm Tiêu Thần tất nhiên là vô cùng kinh hỉ.

Ở trong mắt tu sĩ bình thường, xung khắc như nước với lửa, điểm ấy thiên kinh địa nghĩa không thể nghi ngờ, nhưng Tiêu Thần xông qua Ngũ Hành đại cấm, Tả Mi đạo tràng hao phí 5850 cảm ngộ Ngũ Hành chi lực, đối với lực lượng thuộc tính Ngũ Hành có lý giải sâu đậm, cho nên mới nghĩ đến nước lửa giao hòa. Bất quá thời điểm động thủ, hắn cũng không có nửa điểm nắm chắc, cho tới bây giờ hoàn thành, mới xác định nguyên lai lực lượng nước lửa thực có thể hoàn mỹ tương dung, mấu chốt là phải tìm kiếm được điểm cân đối ở trong đó.

Bất quá trước mắt còn không phải thời điểm cao hứng, tuy đã tìm được điểm cân đối, nhưng không cách nào nhất định là thật có thể thực hiện, còn cần kinh nghiệm chứng nhận.

Ý niệm của Tiêu Thần khẽ nhúc nhích, năng lượng nước lửa giao hòa bị pháp lực phong trấn chậm rãi tống xuất ra ngoài cơ thể, một giọt nước giống như hỏa diễm xuất hiện ở bên ngoài, khí tức vững vàng, cũng không có vì ly khai pháp lực phong trấn mà ngoài ý muốn nổi lên.

Hôm nay xem như thành công một nửa, chỉ cần lại thí nghiệm thoáng một phát, có thể xác định có được hay không liền thành. Thủy Linh chi lực và Hỏa Nguyên chi lực bị khu trục ra, ở dưới Tiêu Thần điều khiển lại lần nữa dung hợp, nhưng tỉ lệ năng lượng lại tăng thêm gấp ba.

Âm hàn chi lực, Hỏa chi bản nguyên, cả hai lập tức tương dung.

Hoàn mỹ như một, vô thanh vô tức, cả hai trực tiếp hóa thành một đoàn, ngoài bọt nước óng ánh sáng long lanh có ngọn lửa nhàn nhạt thiêu đốt, vô cùng xinh đẹp, giống như tinh tế tạo hình mà thành.

Pháp lực bao khỏa, Phệ Lôi bí thuật vận chuyển, cũng không thấy bất luận ngăn cản gì, sau khi nước lửa giao hòa, Thủy Linh chi lực cùng với Hỏa chi bản nguyên trực tiếp hóa thành năng lượng tinh thuần bị Tiêu Thần hấp thu.

Thành công!

Hơn nữa trải qua dung hợp, nước lửa giao hòa, luyện hóa sinh ra năng lượng càng thêm tinh thuần, sau khi dung nhập huyết nhục, có thể rõ ràng cảm ứng được huyết nhục đang run rẩy cắn nuốt năng lượng truyền đến, trở nên càng mạnh, càng thêm cứng cỏi hơn nữa.

Tuy biên độ tăng lên nhỏ nhất, nhưng Tiêu Thần cảm ứng tinh tường, sau khi hấp thu năng lượng, sức bật, độ mềm dẻo của một tia huyết nhục kia đều có tăng lên, tuy yếu ớt đến gần như không thể tính toán, cũng đã để cho hắn cực kỳ kinh hỉ.

Vui sướng không chỉ là tìm kiếm được phương pháp có thể luyện hóa Thiên Thủy Linh trụ, còn có hiểu được một đạo lý cực kỳ trọng yếu, lực lượng thuộc tính đối lập cũng không phải là đối lập tuyệt đối, nước lửa có thể tương dung, như vậy vì sao hắc bạch không thể cùng tồn tại?

Tuy nhìn như đơn giản, nhưng đối với ngày sau hắn tu đạo sẽ có tác dụng cực kỳ trọng yếu.

Trong lúc nhất thời nội tâm Tiêu Thần sinh ra rất nhiều ý niệm, một mảnh hỗn loạn, nhìn như có chỗ đốn ngộ, lại thủy chung như vụ lí khán hoa, không biết vì sao.

Một lát sau, hắn chậm rãi lắc đầu, nỗi lòng quy về bình tĩnh, đã không cách nào bắt lấy một tia cảm ngộ này, chứng minh hắn tích lũy không đủ, trước mắt đã minh bạch điểm ấy, như vậy theo tu hành ngày càng thâm hậu, chung quy có thời điểm hắn hiểu thông.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...