Đạo (Dịch) – Chương 1156

- Uy lực của Kiếp Vân Lôi Long đã suy yếu hơn phân nửa, mà ta hao tổn cũng rất nặng, Không Gian phân thân tối đa còn có thể chèo chống ba ngày, đến lúc đó không cách nào tiếp tục đi về phía trước, là thời điểm quay người cùng hắn liều chết chém giết.

- Hoặc là thôn phệ luyện hóa kiếp vân Lôi Long này, hoặc là ta chết ở dưới Lôi Đình vô tận, ngoài ra không có lựa chọn khác!

- Hôm nay, ta liền đợi ba ngày, buông tay một trận chiến!

Tiêu Thần bốc lên sát khí.

Một ngày.

Hai ngày.

Ba ngày.

Trong nội tâm Tiêu Thần mặc niệm, khi Không Gian phân thân hao tổn hầu như không còn, hắn bỗng nhiên quay người, trong miệng phát ra gào thét, cả thân thể dùng một loại tốc độ kinh người điên cuồng tăng lớn, hóa thành 8 vạn trượng, đây là bản thể Nhân Tộc của Tiêu Thần cùng Cổ Ma phân thân dung hợp bộc phát, ngập trời khí tức bá đạo.

- Triệu hoán, Tả Mi Lục Đạo khí!

Ở trong tiếng gầm nhẹ, thân ảnh của năm vạn chiến sĩ vũ khí bỗng nhiên xuất hiện, sát khí đằng đằng, giờ phút này trong miệng đồng thời gào thét, ngoài cơ thể lập tức có Hác Huyết lực đậm đặc ầm ầm bộc phát, hội tụ thành thủy triều, điên cuồng vào trong thân thể của Tiêu Thần.

- Huyết cuồng hóa!

Trong 8 vạn trượng ma thân lập tức truyền ra tiếng loạn hưởng, cốt cách huyết nhục cấp tốc phát ra âm thanh, ngạnh sanh cao thêm 3 ngàn trượng, uy thế càng lớn!

Làm xong việc này, linh quang trên tay Tiêu Thần lập loè, lập tức có Thanh Phong ba thước xuất hiện, hình thể điên cuồng tăng lớn, cho đến mười vạn trượng, đúng là bản thể của Tiểu Điếm!

- Trảm!

Tiêu Thần gầm nhẹ, tất cả pháp lực trong cơ thể đều cuồn cuộn tuôn ra, phát ra âm thanh khủng bố, điên cuồng quán chú vào trong bản thể của Tiểu Điếm.

Sau một khắc, một đạo khí tức lợi hại tới cực điểm, lập tức từ trong trượng kiếm bộc phát.

- Oanh! Hôm nay xem bản soái đồ diệt Long này!

Tiểu Điếm gào thét, rơi vào trong tay loại chủ nhân như Tiêu Thần, nó đã vô lực ai thán nhân sinh bi thảm, vì để mình sống lâu hơn, chỉ có thể dốc sức liều mạng ngăn cản.

Nếu không Tiêu Thần vẫn lạc, nó chỉ có bị phong ấn ở trong Không Gian Loạn Lưu, có lẽ vận khí tốt, vài trăm ngàn năm sau có người đến đây mang nó đi, nhưng nếu vận khí không tốt, chỉ sợ từ nay về sau phải cô độc sống quãng đời còn lại.

Nghĩ đến loại kết cục này, Tiểu Điếm nhịn không được giật nảy mình! Thật sự là thật đáng sợ, nếu thật sự như vậy, còn không bằng mình cắt cổ chết cho thống khoái, cũng miễn cho chịu tội ah.

Không được! Loại chuyện này tuyệt đối không thể phát sinh!

- Chết ah chết ah chết ah chết!

- Ngươi đi chết đi!

Ở trong tiếng gào thét, một đạo kiếm quang chừng 20 vạn trượng ầm ầm bộc phát, như Viễn Cổ kiếm tiên ra tay, ẩn chứa Kiếm Ý sắc bén vô tận, vạch phá không gian ầm ầm chém rụng.

Tiểu Điếm dung hợp vô danh kiếm gãy làm bản thể, không thể phá vỡ, phóng thích một kích có thể so với Vô Ngã cảnh, tuy một tháng chỉ có thể thi triển một lần, cũng đã rất nghịch thiên. Sau đó dưới cơ duyên ở trong Vạn Ma Tông tìm được một nửa bản thể khác, sau khi dung hợp, uy năng tăng vọt vô số lần, tu sĩ nắm giữ, quán chú pháp lực càng mạnh, bộc phát công kích sẽ càng mạnh, ít nhất cho đến hôm nay Tiêu Thần cũng không cách nào kích phát, phải một năm mới có thể sử dụng một lần.

Hôm nay một kích này, dĩ nhiên là Tiêu Thần dốc hết tất cả thủ đoạn!

Khi kiếm quang chém rụng, Tiêu Thần phất tay thu năm vạn chiến sĩ vào Tả Mi đạo tràng, tiếp theo một cánh tay đột nhiên nắm xuống Lôi Long.

- Dùng danh nghĩa Lôi chi bản nguyên Chưởng Khống Giả, tán cho ta! Tán! Tán!

Liên tục quát lớn ba tiếng, Lôi chi bản nguyên chi lực không hề giữ lại đều bộc phát, dẫn động Lôi Đình chi lực trong cơ thể Kiếp Vân Lôi Long, tuy nó cực lực giãy giụa không cho Bản Nguyên khống chế, nhưng năng lượng trong cơ vẫn hao tổn không ít.

Trong miệng Tiêu Thần kêu rên một tiếng, khóe miệng có vết máu chảy xuống, cưỡng ép thúc dục Lôi chi bản nguyên để cho hắn thừa nhận một ít cắn trả, bản thân bị hao tổn.

Hôm nay hắn đã toàn lực ra tay, chỉ xem kết quả cuối cùng như thế nào.

Oanh!

Thời điểm ý niệm xoay chuyển, kiếm mang 20 vạn trượng ầm ầm chém xuống, Kiếp Vân Lôi Long gào thét, bên ngoài cơ thể lập tức toát ra vô số Lôi Đình, miệng mở ra, nuốt xuống kiếm quang.

Cả hai gặp nhau, kiếm quang sắc bén cùng Lôi Long ẩn chứa uy năng của Lôi Đình đồng thời bộc phát, có chấn động hủy diệt khuếch tán, Không Gian Loạn Lưu bạo ngược.

Hôm nay Tiêu Thần không hề giữ lại công kích, tu vi của Tam đại phân thân điệp gia, thi triển huyết cuồng hóa, dung hợp tu vi của năm vạn quân đoàn chiến sĩ, dùng Tiểu Điếm làm môi giới, bộc phát chiến lực mạnh nhất, tu vi có thể so với Thiên Nhân cảnh rồi!

Tuy vẻn vẹn chỉ là Thiên Nhân cảnh sơ kỳ, nhưng có thể làm được điểm ấy cũng đã vô cùng kinh người, cần biết tu vi của hắn bây giờ chỉ là mới vào Độ Kiếp cảnh!

Bất quá dù vậy, một kích có thể so với Thiên Nhân cảnh này, đối với Kiếp Vân Lôi Long mà nói không cách nào tạo thành tổn thương quá lớn, kiếm quang kiên trì chỉ một hơi liền vỡ vụn, tuy năng lượng của Lôi Long hao tổn không nhỏ, nhưng một khi bộc phát uy năng của Lôi Đình, như trước có thể lập tức đuổi giết Tiêu Thần.

Kiếp Vân Lôi Long gắt gao nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, sát cơ gần như ngưng tụ thành thực chất, chạy trốn, còn không ngừng ra tay suy yếu uy năng của nó, dĩ nhiên để cho nó triệt để bạo tẩu, hôm nay nó chỉ có một ý niệm trong đầu, cái kia chính là phóng thích một kích mạnh nhất của bản thân, triệt để giết chết con sâu cái kiến này!

Thiên kiếp uy nghiêm, không dung bất kỳ sinh linh nào khiêu khích.

Khoảng cách ba vạn dặm, mấy tức là qua.

Sắc mặt của Tiêu Thần tái nhợt, như không còn lực lượng tiếp tục đào tẩu, chỉ có thể trơ mắt nhìn thiên kiếp rơi xuống, khoanh tay chịu chết, hình thể càng từ 8 vạn 3 ngàn trượng cấp tốc thu nhỏ lại đến như thường nhân, khí tức suy yếu.

Kiếp Vân Lôi Long phát ra gào thét hưng phấn, để cho sinh linh hèn mọn này triệt để đi chết đi! Nó tới gần Tiêu Thần ngàn trượng, nương theo một tiếng gào thét, thân hình trực tiếp bạo liệt, phóng xuất ra công kích chí cường của nó.

Lôi Đình chi lực cuồng bạo hóa thành huyết sóng, phát ra khí tức khủng bố, điên cuồng mang tất cả mà đi.

Sắc mặt của Tiêu Thần càng thêm tái nhợt, ánh mắt gắt gao nhìn huyết sắc Lôi Đình xoắn tới, đồng tử kịch liệt co rút lại, nhưng trong đôi mắt đen kịt lại không có ý sợ hãi, có vẻn vẹn chỉ là u lãnh vô tận, như Thâm Uyên không thể dò xét.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...