Suy nghĩ một chút, ở bên trong lãnh địa Độc Giác Tộc các ngươi có bảo vật xuất thế, cuối cùng lại bị dị tộc lấy đi. Loại cục diện này châm chọc tới mức nào.
- Giết chết dị tộc!
- Tu sĩ Ma tộc đáng chết, lại có thể dám cả gan lấy trộm trọng bảo của tộc ta. Giết chết hắn!
- Lưu Tô, Lý Sát, Địa Giác, nếu như hôm nay không thể lưu lại Ma tộc này, ba người các ngươi sau này cũng không cần trở ra gặp người nữa.
- Liên thủ giết chết hắn!
- Vì đề phòng nếu chẳng may xảy ra, nếu có đạo hữu lúc này tới gần Hoang Mạc Chi Nguyên, vẫn mong nhanh chóng chạy tới, không tiếc bất cứ giá nào, cũng phải lưu dị tộc này lại!
- Đã như vậy, lão phu lập tức lên đường!
- Được!
Trong Hoang Mạc Chi Nguyên của lãnh địa Độc Giác Tộc có trọng bảo xuất thế, đột ngột phát sinh biến cố, trong nháy mắt khiến cho vô số cường giả cảnh giới Thiên Nhân trong toàn bộ lãnh địa Độc Giác Tộc kinh sợ vô cùng. Phàm là người có thực lực mạnh mẽ ở cách đó không xa, lúc này tất cả đều lao nhanh tới, nghiến răng nghiến lợi, muốn giết chết dị tộc này!
Lưu Tô thua, sắc mặt trắng bệch. Nhưng lúc này trong lòng hắn tối tăm, còn khó cơi hơn cả sắc mặt. Nếu như hôm nay thật sự xuất hiện sai lầm… hắn không dám tưởng tượng mình sẽ tiếp nhận lửa giận của tộc quần như thế nào. Kết quả tốt nhất chính là mất đi sự coi trọng của tộc quần, các cuộc đời này chung quy thành tựu có hạn.
Toàn bộ chủng tộc, cương vực vô biên, số lượng tộc nhân còn lấy con số trăm ngàn vạn để tính toán. Trong đó những người có tư chất tuyệt hảo tâm tính thượng đẳng nhiều vô số kể. Tuyệt đối sẽ không quan tâm tới một người như hắn. Tùy tiện đổi một tu sĩ Độc Giác Tộc có tư chất không chênh lệch bao nhiêu, chỉ cần nhận được sự coi trọng của tộc quần, cũng có thể nắm giữ thành tựu giống như hắn ngày hôm nay.
Cả địa vị hắn ở trong tộc quần trước mắt cũng vậy. Tuy rằng điều này có liên quan tới tư chất bản thân của Lưu Tô. Nhưng phần nhiều là chính hắn cố gắng thông qua cơ duyên số phận mới có thể đạt được. Một khi mất đi… Lưu Tô không dám tưởng tượng, cũng không nguyện suy nghĩ tới.
- Liên thủ, giết chết dị tộc!
Với cục diện hiện tại, đã khiến cho ba gã cường giả Độc Giác Tộc không chú ý tới mặt mũi nữa. Dị tộc Ma tộc trước mắt này thật sự quá mức cường đại. Đặc biệt là ma diễm đang hừng hực thiêu đốt, toả ra ma uy khủng khiếp, càng làm cho bọn họ vô cùng kiêng kỵ.
Chỉ có điều lực lượng này không phải là tất cả của bản thân dị tộc, mà là uy năng mượn ma khí. Nếu không phải lực lượng của chính mình, người này tuyệt đối không thể chị được quá lâu. Chỉ cần bọn họ có thể ngăn lại hắn, cục diện hôm nay nói không chừng còn có có thể hóa giải.
Ba người Lưu Tô, Lý Sát, Địa Giác đồng thời gật đầu. Tu vi Thiên Nhân tam cảnh điên cuồng bạo phát. Bọn họ liều lĩnh dung nhập tu vi của bản thân vào bên trong bảo vật trong tay. Cho dù là Lưu Tô, cũng mạnh mẽ ép xuống thương thế ra tay toàn lực.
Bởi vì trong lòng ba người hiểu rõ, một trận đánh ngày hôm nay đối với bọn họ quan trọng tới mức nào. Nếu như thất bại, kết quả của bọn họ tất nhiên sẽ vô cùng thê thảm.
Trong ma diễm cuồn cuộn, Cổ Ma với kích thước 6 vạn 2 nghìn trượng đỉnh thiên lập địa.
Theo ma diễm bốc lên, vô số lực lượng cường đại ở hai tay, hai chân điên cuồng lưu chuyển, cọ rửa thân thể. Trong cảm giác đau nhức tê dại, lại có một cảm giác khiến người ta không nhịn được đắm chìm thật sâu ở bên trong đó.
Dồi dào, cường đại, bá đạo, uy nghiêm, thiên địa lấy ta làm chủ. Trong lúc giơ tay nhấc chân, có thể hủy thiên diệt địa.
Cảm giác này tràn ngập trong lòng. Lại có ma diễm thiêu đốt. Thương Hắc Ma ở trong tay thoáng động. Ý chí chiến đấu không ngừng dâng trào.
Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, tuân thủ nghiêm ngặt bản tâm, chưa có hoàn toàn trầm mê ở trong lực lượng này. Lúc này cảm ứng được ba người liên thủ, trong lòng hắn thoáng động. Hắn nhất thời suy nghĩ.
- Hiện tại ma diễm đang rèn luyện thân thể. Nếu như ta có thể kích phát nó đến mức cảnh giới tận cùng, hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn.
- Nếu ba người này đưa tới cửa, ta thuận tiện cảm nhận sự vui sướng khi lực ép tu vi Thiên Nhân tam cảnh một phen. Cùng bọn họ đấu qua một hồi. Chỉ cần nắm chắc thời cơ tốt, sẽ không xuất hiện vấn đề gì.
Tâm niệm đã định, Tiêu Thần nhất thời không đè ép ý chí chiến đấu đang dâng trào trong lòng. Trong miệng hắn rít gào một tiếng. Đối mặt với sự liên thủ của ba người Độc Giác Tộc, hắn cười dài không hề tránh lui, trực tiếp lao nhanh tới. Thương Hắc Ma ầm ầm đâm xuống.
Một thương ở trong tay, nghênh chiến ba gã cường giả Thiên Nhân tam cảnh, lại có sợ gì!
Ầm!
Cuộc chiến đấu kịch liệt trong nháy mắt liền bạo phát!
Tiêu Thần ở dưới một tia thần niệm của Kiêu Cổ thiêu đốt, có khả năng nắm giữ lực ép tu vi Thiên Nhân tam cảnh trong một khắc đồng hồ. Lại thêm thân ma lớn 6 vạn 2 nghìn trượng nắm giữ lực lượng ngập trời, ở dưới ma diễm gia tăng càng thêm đặc biệt mạnh mẽ. Lúc này hắn lấy một địch ba, đúng là chiếm thượng phong. Trong miệng hắn liên tục cười to. Thương Hắc Ma đâm xuống, gẩy, ép, đập, chọc… giống như giao long xuất hải, ở trong tay của phân thân Cổ Ma bạo phát ma uy vô thượng. Lại có khí giết chóc vô tận bạo phát, càng thêm hung hãn vô cùng.
Ba gã cường giả mới xuất hiện Độc Giác Tộc Lưu Tô, Lý Sát, Địa Giác liên tục gầm lên giận dữ. Mỗi lần giao đấu bọn họ đều sẽ bị trực tiếp đánh bay mười vạn trượng thậm chí hơn mười vạn trượng. Trong cơ thể còn bị thương không nhẹ. Tuy rằng đánh vô cùng ủy khuất, nhưng bọn họ cũng không dám có nửa điểm thả lỏng. Bọn họ rất sợ để cho dị tộc trước mặt chạy thoát.
- Thời gian sắp tới rồi. Đi thôi!
Một đường hành hung thông suốt, khiến cho trong lòng Tiêu Thần vui sướng vô cùng. Từng máu thịt trên người hắn ở dưới ma diễm rèn luyện đều phát ra tiếng than nhẹ thoải mái. Nhưng hắn vẫn không đắc ý vênh váo. Hắn hiểu được lực lượng này chung quy không phải là của mình. Thời gian lưu lại an toàn đã đủ, tới lúc rút đi tất nhiên là phải đi.
- Lăn!
Trong miệng quát lên một tiếng chói tai, giống như Thần Ma viễn cổ rít gào. Trường thương quét ngang, tự có khí thế thiên quân trải dài vạn dặm, ép ba gã tu sĩ Độc Giác Tộc đều phải rời đi.
- Chạy đi đâu?
- Dị tộc, lưu lại cùng Độc Giác Tộc gia gia ngươi đại chiến một trận!
- Ngăn cản hắn!
Tiếng quát chói tai, tiếng rít gào từ phía xa truyền ra. Đó là những cường giả Độc Giác Tộc tới trợ giúp.
Bình luận