Đạo (Dịch) – Chương 1139

Lúc trước ra tay, bốn lão quái mỗi người nắm chắc con át chủ bài, che giấu không lấy ra. Nhưng hiện tại đã là lúc phải lấy ra, tất nhiên không cần cố kỵ. Bọn họ đã ra tay tức là toàn lực!

- Cấm Thiên!

Đồng tử Thiên Cơ Đạo Nhân co lại, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ kinh sợ. Hắn giơ tay lên, có thần thông cấm đạo đánh tay, biến hóa thành lưới lớn che trời, chống lại Sơn Trấn, chống đỡ biển lửa!

Tuy rằng tu vi của lão quái này không kém, nhưng lấy một địch hai, tất nhiên bị đánh ép xuống hạ phong.

Chỉ có điều có thể đối địch với hai tu sĩ đồng cấp vẫn chưa tan tác, cũng đủ để thấy rõ sự cường đại của người này.

- Thiên Cơ Bàn!

Trên tay Thiên Cơ Tán Nhân có linh quang lóe lên, nhất thời có một việc vòng tròn pháp bảo xuất hiện trong tay. Trên đó khắc vô số đường cong phù văn phức tạp. Linh quang cường thịnh, diễn hóa ra từng ảo ảnh cấm chế. Pháp bảo này chính là do Thiên Cơ Tán Nhân tốn một cái giá rất lớn mới chế luyện thành, đánh dấu cấm đạo thần thông của bản thân, một khi dùng pháp lực phát động, có thể bạo phát uy năng cấm đạo vô cùng, khiến cho thực lực của hắn nâng cao lên rất nhiều.

- Canh Kim Tử Ngọ Trận, công kích!

Lão quái này lạnh giọng rít gào. Thiên Cơ Bàn bắn ra, trong nháy mắt hạ xuống, bao phủ cả Hỏa Diễm Lão Ma, Hắc Sơn Đạo Nhân vào bên trong. Bản thân nó có thể ngưng tụ ra đại trận cấm đạo giết chóc. Canh Kim Kiếm Quang màu trắng bạc trong nháy mắt ngưng tụ, gào thét ngang dọc, lạnh lùng sát phạt.

Đối mặt với cấm chế lao tới, Hỏa Diễm Lão Ma, Hắc Sơn Đạo Nhân đồng thời quát khẽ một tiếng. Mỗi người giơ tay, phát ra phòng ngự của từng người, cứng rắn chống đỡ lại.

- Ra tay toàn lực, đừng nên lưu lại!

Hắc Sơn Đạo Nhân gầm nhẹ một tiếng, bàn tay nắm tay hung hăng đập xuống ngực của mình, há miệng phun ra vô số tinh huyết. Tinh huyết ra khỏi miệng, không phải rơi xuống, mà là đột nhiên bạo phát huyết quang, bắn nhanh ra, dung nhập bên trong thần thông Sơn Trấn. Theo tinh huyết dung nhập, ảo ảnh ngọn núi lớn kia chợt hóa thành huyết sắc. Sát khí tàn nhẫn nồng đậm từ trong đó điên cuồng toả ra, khiến uy năng thần thông này bạo phát ra điên cuồng tăng lên gần như gấp đôi. Quả thật giống như ngọn núi cao với lực vạn quân hỗn loạn không thể chống đỡ ầm ầm hạ xuống, muốn đập nát tất cả ngăn cản thành bột mịn.

Uy năng của Sơn Trấn tăng mạnh. Thần thông Cấm Thiên của Thiên Cơ Tán Nhân biến hóa thành tấm lưới lớn che trời cứng rắn va chạm với nó, nhất thời phát ra linh quang chói mắt. Khí tức chấn động kịch liệt bất ổn.

Hỏa Diễm Lão Ma thấy thế cười hắc hắc. Lần này hắn không nhiều lời, bấm tay khẽ bắn ra. Đầu ngón tay nhất thời xuất hiện một miệng máu, có máu loãng đặc dính nhỏ xuống, rơi vào trong biển lửa giống như lửa cháy đổ thêm dầu, khiến cho biển lửa kia thiêu đốt càng thêm kịch liệt. Hỏa diễm hóa thành huyết sắc, tản ra nhiệt độ nóng bỏng vô tận.

Hai lão quái đều tàn nhẫn, trực tiếp lấy tinh huyết của bản thân phát động thần thông. Tất nhiên là để áp chế Thiên Cơ Tán Nhân, khiến hắn phải mệt mỏi chống đỡ.

Trong lúc Hỏa Diễm Lão Ma cười, hắn lại lặng lẽ trở tay lấy ra một bảo vật toàn thân màu đỏ, giống như ngọc lửa đánh bóng thành, toàn thân hẹp dài, đầu vô cùng sắc bén.

- Vật này có tên là Thứ Hồn Hỏa Trùy. Chính là trọng bảo lão phu ngẫu nhiên nhận được, thuộc tính hỏa thuần khiết. Một khi đâm vào thân thể của tu sĩ, có thể thiêu đốt nguyên thần, trực tiếp hủy diệt tu sĩ đó! Về phần hiện nay, chết ở dưới vật ấy đã có chừng mười tu sĩ Độ Kiếp. Xem ra hôm nay đạo hữu sẽ làm người thứ 11!

- Hắc Sơn đạo hữu, toàn lực ra tay chống đỡ một lát. Đợi lão phu kích phát pháp bảo này, chém giết hắn!

Nói xong, lão quái này giơ tay ném ra. Thứ Hồn Hỏa Trùy nhất thời lơ lửng ở đỉnh đầu hắn. Tiếp theo hắn giơ tay không ngừng đánh ra pháp quyết. Theo pháp quyết dung nhập, vật ấy nhất thời tản ra sóng chấn động khác thường. Một tia khí tức cực nóng từ trong không trung phát sinh. Kèm theo là tiếng rít âm lệ nào đó. Bản thể của Thứ Hồn xuất hiện hỏa khí, biến hóa ngưng tụ làm một yêu vật kích thước hơn trượng, toàn thân mọc đầy vẩy giáp hỏa hồng, răng nanh nhọn hoắt, bộ dạng đáng sợ.

Hỏa Sát!

Vật ấy chính là hung vật đặc biệt chỉ có ở địa phương năng lượng hệ hỏa cực nóng hội tụ mới có thể ngưng tụ ra. Giống như Thủy Sát, nhưng nó càng càng bạo ngược thích giết chóc hơn. Hơn nữa một điểm quan trọng hơn, chính là từ trên người Hỏa Sát lộ ra khí tức, mơ hồ đạt tới trình độ cảnh giới Thiên Nhân sơ kỳ. Mặc dù bị người ta rút ra nguyên thần phong cấm ở trong bảo vật, tuy rằng uy năng tổn hao rất nhiều, nhưng muốn chém giết tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ cũng không có gì khó khăn.

Thảo nào Hỏa Diễm Lão Ma có can đảm dám ra tay, hóa ra có chí bảo này làm chỗ dựa!

Ầm!

Theo ảo ảnh Hỏa Sát ngưng tụ, khí tức trên Thứ Hồn Hỏa Trùy nhất thời tăng vọt. sắc mặt Hỏa Diễm Lão Ma trang nghiêm. Lấy tu vi của hắn ép buộc pháp bảo này, cũng cần phải cẩn thận mới được. Bằng không một chút vô ý, liền có thể dẫn tới bảo vật cắn trả. Đến lúc đó hậu quả tưởng tượng thôi đã không chịu nổi.

Thiên Cơ Tán Nhân kinh sợ vô cùng. Trong miệng hắn liên tục rít gào không thôi. Bộ dạng dường như sợ hãi khủng hoảng. Nhưng nếu như có người cẩn thận quan sát, lại có thể phát hiện ở sâu trong đôi mắt hắn là một mảnh yên tĩnh. Trong đó lóe ra một sự mỉa mai.

Chính là vào thời khắc này, sự mỉa mai trong mắt lão quái này tiêu tan, ngược lại hóa thành ánh sáng mãnh liệt, lóe lên rồi biến mất.

Sau một khắc, một khí tức dồi dào hung hãn bạo phát ra. Đó lại là Khô Diệp Lão Tổ vẫn lặng im đứng ở một bên, cũng không bày tỏ bất kỳ thái độ gì! Chỉ thấy giờ phút này trong nháy mắt thân lão quái có lửa cháy mạnh. Chính là trực tiếp thiêu đốt pháp lực nguyên thần.

Ầm!

Ầm!

Hai kiếm quang toàn thân màu xanh lục, lộ ra khí tức lạnh lẽo tà ác trong nháy mắt từ trong cơ thể hắn bắn ra, cắt qua không gian gào rít, lao thẳng đến phía sau lưng Hỏa Diễm Lão Ma, Hắc Sơn Đạo Nhân chém xuống.

Ba người lập ra huyết khế, tuyệt đối không được ám hại lẫn nhau. Bằng không huyết khế bạo phát, người xuất thủ sẽ nhận sự cắn trả, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Trong lòng Hỏa Diễm Chân Quân, Hắc Sơn Đạo Nhân cũng không mấy đề phòng. Hơn nữa lúc này bọn họ đang toàn lực ra tay công kích Thiên Cơ Tán Nhân. Bởi vậy Khô Diệp Lão Tổ đột nhiên ra tay, trong lòng hai người giật mình, muốn phòng ngự, thì đã muộn rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...