Đạo (Dịch) – Chương 1136

Cấm trong núi này, cuối cùng đã bị phá tất cả, từ trong đó còn cho hắn có được ích lợi không nhỏ.

Hơn nữa chuyện quan trọng nhất lúc này, ở cuối tầm mắt chậm rãi hiện lên bóng dáng của một ngôi đền nguy nga, khiến trong lòng hắn nóng như lửa, khó có thể che giấu.

Trong núi có cấm, đỉnh núi có bảo.

Hiện tại cấm chế đã phá, chắc hẳn là đến lúc thu hoạch. Hơn nữa làm một người đầu tiên đặt chân lên đỉnh núi, trong lòng hắn không muốn vui mừng cũng không được.

- Tính toán thời gian, vẫn chưa tới thời điểm chí bảo xuất thế. Ta lại lập tức khoanh chân ngồi tĩnh tọa một phen. Đợi cho tới khi khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, mới trở lại ra tay!

Lão quái này tu đạo đến nay, từ lâu đã luyện được lòng dạ thâm trầm, tâm niệm ổn định.

Tuy rằng lúc này bảo vật lại ở trước mặt, nhưng vẫn không mất đúng mực. Dù sao không đến thời khắc cuối cùng, tuyệt đối không thể dễ dàng sơ suất. Bên trong giới tu chân, người chết ở khi cách thành công chỉ có một bước xa tuyệt đối không phải là số ít. Hắn cũng không nguyện làm người tiếp theo.

Khoanh chân ngồi xuống, trên tay Thiên Cơ Tán Nhân có linh quang lóe lên. Hắn trực tiếp lấy từ bên trong túi trữ vật ra một viên đan dược toả ra linh quang lấp lánh, ngửa đầu nuốt xuống bụng.

Linh đan vào cơ thể, trong nháy mắt hóa thành pháp lực cuồn cuộn, không ngừng bổ sung nguyên thần và pháp lực đã bị tổn hao.

Sau gần nửa ngày, ở dưới sự trợ giúp của đan dược, lão quái này hoàn toàn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong. Hắn mở hai mắt ra, phát ra hai đạo thần quang sáng chói.

- Hiện tại đến lúc thu bảo vật!

Dứt lời, bên ngoài cơ thể hắn có linh quang lóe lên, chạy thẳng đến đền.

Khoảng cách mấy trăm dặm trong nháy mắt đã vượt qua. Nhìn đại điện khí thế dồi dào trước mặt, trên viết ba chữ: Tuyệt Thiên Các, nét bút như rồng bay phượng múa, khí tức bá đạo hung hãn nhìn bằng nửa con mắt bạo phát ra, lao thẳng vào tận trời, khiến ánh mắt những người nhìn thấy, trong lòng đều âm thầm kính nể.

- Ha ha, chính là nơi này! Lại xem hôm nay số phận củalão phu như thế nào!

Cửa điện mở ra, cũng không có cấm chế ngăn cản đường. Bóng người Thiên Cơ Tán Nhân ở trong luồng ánh sáng bao quanh bắn nhanh ra, trong nháy mắt tiến vào trong đó, không thấy bóng dáng.

Trong nháy mắt khi vừa vào điện, ánh mắt lão quái này liền đảo qua bốn phía xung quanh, sắc mặt không nhịn được thoáng ngẩn ra, lập tức lộ ra niềm vui bất ngờ. Trong đại điện này khắp nơi đều có những ngọc đài lục giác. Trên đó có bảo vật lơ lửng. Xung quanh có cấm chế biến hóa thành vòng bảo hộ bảo vệ.

Tuy rằng cách cấm chế, nhưng từ khí tức cảm ứng được, tất cả những pháp bảo này đều là phẩm chất thượng đẳng. Có thể nói là trọng bảo. Cho dù rơi vào trong tay tu sĩ Độ Kiếp, cũng có thể khiến cho thực lực bọn họ tăng mạnh.

- Bảo bối tốt. Lão phu chịu nhiều đau khổ tới chỗ này, có thể có thu hoạch này, tất cả đều đáng giá!

- Nhanh chóng thu lấy. Trong điện khẳng định còn có những bảo vật khác!

Thiên Cơ Tán Nhân trực tiếp lao đến bên cạnh ngọc đài cao hơn trượng. Trên đó có một thanh pháp bảo song câu toàn thân màu trắng bạc, hình thể lưu loát êm dịu.

Lúc này trên đó đang có linh quang lóe lên, từng tia khí tức sắc bén lộ ra, hiển nhiên nhất định không phải là vật tầm thường.

Lão quái này không tùy tiện ra tay, phân ra một tia thần thức, cẩn thận kiểm tra đo lường vòng bảo hộ cấm chế bên ngoài pháp bảo song câu này. Sau một lúc lâu khóe miệng hắn lúc này mới thoáng lộ vẻ vui mừng. Nếu không có leo trên sơn đạo rèn luyện cấm đạo nghìn năm, khiến cho tu vi cấm đạo của hắn càng sâu, hắn cũng không có cách nào nhanh chóng phân tích ra cách phá giải cấm chế này như vậy.

Hắn khẽ quát một tiếng, hai tay hóa thành ảo ảnh, giơ tay bắn ra phù văn cấm đạo, rơi vào trong cấm chế trước mặt.

Một lát sau, theo một tiếng động nhỏ vang lên, cấm chế này trực tiếp bị nghiền nát. Thiên Cơ Tán Nhân mừng rỡ, cầm pháp bảo song câu này ở trên tay, thoáng cảm ứng, hắn càng vui mừng hơn. Hắn trở tay thu nó vào bên trong nhẫn trữ vật.

- Nhanh một chút!

Người này hoàn toàn không có một chút dừng lại, linh quang lóe lên xuất hiện ở trước ngọc đài thứ hai g, tiếp tục ra tay phá giải cấm chế.

Ba!

Ba!

Chính là ở thời điểm lão quái này ra tay thu đến món pháp bảo thứ 9, ngoài điện đột nhiên lại có một bóng người chui vào. Dù chưa thấy rõ hình dạng, nhưng khí tức hệ hỏa cực nóng bạo ngược này, lại đủ khiến cho người ta hiểu rõ thân phận của hắn.

Người tới, chính là Hỏa Diễm Lão Ma!

Lão quái này thấy trong điện có rất nhiều cấm chế ngọc đài đã bị phá. Bảo vật trong đó không cánh mà bay, sắc mặt nhất thời trở nên trầm xuống, lặng lẽ liếc mắt nhìn Thiên Cơ Tán Nhân. Ngay lập tức hắn không nói một lời nhanh chóng đi đến phía trước một chỗ ngọc đài khác, bắt đầu ra tay phá cấm.

Hai lão quái rất có ăn ý, ai cũng không có mở miệng trêu chọc ai. Với cục diện trước mắt lãng phí thời gian không thể nghi ngờ là hành động cực kỳ ngu xuẩn. Cắm đầu thu bảo mới là sự chọn lựa tốt nhất.

Thiên Cơ Tán Nhân, Hỏa Diễm Lão Ma đồng thời ra tay. Bảo vật trong đại điện không ngừng bị lấy đi. Mãi đến khi trong điện còn sót lại 4 ngọc đài, hai người mới đồng thời thu tay lại, liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng đi thẳng đến trong điện. Nơi này uy năng bảo vật tương đối tốt. Bọn họ mỗi người đã thu hơn mười món, nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Không bằng đi xem trong điện còn có những bảo vật nào khác hay không.

Giữa tiền điện và nội điện có cấm chế. Một tầng linh quang mờ nhạt ngăn cách lối đi. Chỉ có điều thấy vậy, Thiên Cơ Tán Nhân, Hỏa Diễm Lão Ma không những không có kinh sợ, trái lại càng thêm vui mừng. Bảo vệ ổn thoả là tốt. Nói rõ trong đó có bảo.

Hai người liên hợp ra tay, tiêu hao mất một canh giờ, rốt cuộc tìm được cách phá cấm đạo. Mà cùng lúc đó, ngoài điện lại có bóng người nhanh chóng tiến vào. Đó lại là Khô Diệp Lão Tổ và Hắc Sơn Đạo Nhân không hẹn mà cùng đến đây.

Phá cấm đến cuối cùng, mỗi cấm tiêu hao thời gian đều rất dài. Thậm chí dài đến hơn mười năm. Bốn lão quái có thực lực không kém nhau bao nhiêu, cho nên thời gian phá vỡ cấm mây trên đường núi mây gần như tương đương nhau.

Khi nhìn thấy rõ 48 chỗ ngọc đài ở tiền điện chỉ có 4 chỗ được bảo tồn hoàn hảo. Các bảo vật còn lại không cánh mà bay, sắc mặt hai lão quái trong nháy mắt trầm xuống.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...