Đạo (Dịch) – Chương 1129

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn kim linh lực ở bên ngoài tàn sát bừa bãi. Tuy rằng lúc này tu vi của hắn hoàn toàn không được nâng cao chút nào, nhưng cảm ngộ trong nguyên thần lại khắc sâu hơn vô số.

Tu sĩ tu đạo, linh căn phân hệ. Ngũ hành làm căn cơ, diễn biến ra ngàn vạn đạo. Tuy rằng tu được pháp lực, học được thần thông, nắm giữ uy năng lớn lao. Nhưng muốn hiểu rõ bản chất pháp lực của mình, lại có mấy người? Nếu như một mặt theo đuổi uy năng của thần thông, bỏ qua cảm ngộ, tương lai thành tựu nhất định có hạn.

Ở trong đường đen này, dưới kim linh lực công kích xuống, Tiêu Thần dựa vào Tả Mi Đạo Trường chống đỡ, ngồi im trong đó tìm hiểu trăm năm, cuối cùng có thu hoạch. Mặc dù tu vi không tăng lên, nhưng nếu như lại một lần nữa ép buộc kim linh lực thi triển thần thông, uy năng chắc chắn sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hơn nữa trong lòng hắn mơ hồ có một ý nghĩ, nếu hắn có thể hoàn toàn hiểu thấu triệt kim linh lực, cho dù tu vi có thấp, cũng có thể trực tiếp nắm giữ bản nguyên của kim!

- Lưu lại nơi này 30 năm, nhìn như không có thu hoạch, nhưng thật sự đoạt được, lại có thể tương đương với trọng bảo! Nếu không có đạo trường ở trong tay, Tiêu Thần ta cũng không có cách nào nhận được tạo hóa cơ duyên lần này. Chỉ có điều, đến lúc này cảm ngộ đã cực hạn. Nếu muốn tiếp tục, thời gian tiêu hao là không thể tưởng tượng. Nhưng hiện tại ta đã coi như là bước đầu nhìn qua cửa kính, xem như là tìm được phương hướng. Cho dù rời khỏi nơi này, vẫn có thể không ngừng cảm ngộ.

- Đã như vậy, vẫn tiếp tục tiến lên phía trước.

Tiêu Thần đứng dậy, ý nghĩ di chuyển. Tả Mi Đạo Trường run rẩy lao đi về phía trước.

Đột nhiên, kim linh lực nồng đậm đồng loạt tiêu tan không thấy nữa. Quanh thân lại một lần nữa khôi phục sự yên tĩnh. Chỉ có khí mộc mỏng manh truyền đến, hút vào trong cơ thể, khiến người ta bất giác mừng rỡ.

Nếu như không sai, hắn đã vượt qua đạo thử thách thứ nhất trên đường đen.

Dưới đất là đường mòn màu xanh bùn, quanh thân xanh um tươi tốt. Trên có cổ thụ che khuất bầu trời, dưới có hoa cỏ đón gió phấp phới. Cảnh tượng đầy sức sống bừng bừng, vui sướng hướng về phía quang vinh. Ở trong gió mát, có khí tức sinh linh cây cỏ nồng đậm.

Tiêu Thần cũng không do dự, ý niệm thoáng động. Tả Mi Đạo Trường tiếp tục đi về phía trước. Tuy rằng nơi này nhìn như yên tĩnh không hề có nguy cơ, nhưng hắn vẫn không dám khinh thường.

Một tia mộc linh lực màu xanh đột nhiên từ trong hoa cỏ cây cối ở hai bên hội tụ ra, như sơi tơ phiêu đãng ở trong gió, trực tiếp quấn ở trên bản thể của đạo trường, cũng không tổn thương, mà tăng thêm cho nó một tia ảm đạm màu xanh lục.

Càng đi về phía trước, từng mộc linh khí không ngừng bắn ra, từng tầng bao vây, không ngừng xoắn tới. Bên trong đều ẩn chứa sức sống mộc linh nồng đậm. Toàn bộ không có nửa điểm lực sát thương công kích.

Tiêu Thần nhíu mày, khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm ứng mộc linh khí bên ngoài.

Tả Mi Đạo Trường đi về phía trước. Về phần dừng lại ở chỗ có khí tức mộc linh khí rất nồng đậm, bản thể tối tăm hiện tại đã hóa thành một màu xanh lục. Tất nhiên là bị mộc linh lực xâm nhiễm nhuộm thành.

38 năm, trong Tả Mi Đạo Trường, thân thể Tiêu Thần không ngừng phát sinh biến hóa.

Năm năm đầu, thân thể sức sống bừng bừng. Lại 10 năm, có vẻ cứng đờ. Lại 15 năm, tầng ngoài máu và thịt đã bị mộc hoá. Lại 20 năm, toàn bộ thân thể gần như hóa thành chất gỗ. Nhịp tim và tiếng hít thở đều khẽ tới cực điểm, dường như đã hóa thành một cọc gỗ vô thức.

Bắt đầu từ 20 năm, sau 5 năm mộc hoá thân thể tiêu giảm. Sau 5 năm hơn phân nửa thân thể khôi phục. Lại sau 5 năm còn dư lại biểu bì mộc hoá. Đến nay năm thứ 38 mới hoàn toàn khôi phục lại bộ dáng cũ.

Tiêu Thần mở đôi mắt ra. Trong tròng mắt lộ ra một màu xanh lục dịu dàng. Ánh mắt lộ vẻ ôn hòa hơn, dường như ẩn chứa sức sống vô cùng.

Sau khi tỉnh lại, hắn vẫn chưa nhiều lời, khẽ nhíu mày, khoanh chân lặng lẽ suy nghĩ một tháng. Lúc này hắn mới chậm rãi thở hắt ra.

Tả Mi Đạo Trường lại một lần nữa đi về phía trước. Khi đi qua lĩnh vực mộc linh khí, nó khôi phục lại màu đen vốn có. Thử thách thứ hai của đường đen, đã phá.

Tiêu Thần nhìn tình hình trước mặt, trong mắt lộ ra vẻ suy nghĩ.

Một dòng suối nhỏ tự đầu nguồn sinh ra, vui vẻ chạy xuống phía dưới. Một cục đá màu đen đang nằm ở đáy nước suốt này, theo dòng nước chảy trôi về phía trước.

Từng chút thủy linh lực ở trong giọt nước chậm rãi lưu chuyển, rất nhỏ mềm nhẹ lại ôn hòa, quấn vòng quanh bản thể Tả Mi Đạo Trường, kéo dài không dứt. Một chút liên kết, giống như đang dệt thành một cái lưới lớn. Tuy rằng thong thả, cũng tiến hành không ngừng nghỉ.

Dòng suối nhỏ dần dần hóa thành sông nhỏ. Tiếp đó trở thành sông lớn. Cuối cùng là chảy vào biển, mênh mông bao la. Thủy linh lực theo đó trở nên nồng đậm. Lưới lớn bện càng lúc càng lớn. Từ mềm yếu đến bền vững kiên cố. Cho tới thời khắc này đã không thể tránh né, xé rách hay phá hủy nữa.

Tấm lưới lớn này lúc ban đầu thủy linh lực yếu ớt đến mức không đáng nhắc tới, nhu nhu nhược nhược, trong sự chậm rãi nó dần tăng trưởng, cuối cùng hình thành phong trấn giam cầm, lại đủ để trấn áp tất cả mọi thứ trên thế gian!

Ở trong đại dương, cục đá màu đen bị thủy linh lực phong trấn, yên tĩnh lơ lửng trong đó.

49 năm.

Tiêu Thần cảm ngộ thủy linh lực. Khí tức theo đó thay đổi. Lúc đầu kiên cường cao ngất, giống như ngọn núi hùng vĩ cắm thẳng vào tận trời. Dần dần sau đó nó nhạt dần, kéo dài không dứt, giống như nước chảy. Nhưng đến hôm nay, lại dung hợp cả hai, cương nhu cũng có.

- Đây là thủy linh lực.

Tiêu Thần than nhẹ, ngồi im tự suy nghĩ trong ba tháng, lúc này mới điều khiển Tả Mi Đạo Trường tiếp tục đi về phía trước.

Đi qua biển do thủy linh lực biến hóa ra, thử thách thứ ba cũng đã qua.

Thủy linh lực đột nhiên biến mất, ngược lại hóa thành sóng lửa cực nóng vô tận, hừng hực thiêu đốt, khiến thân núi bị thiêu đốt biến thành một màu đỏ sậm. Đập vào mặt, toàn bộ là lực lượng hệ hỏa dữ dằn cực nóng l.

Một biển lửa.

Lúc đầu là hỏa diễm màu đỏ tươi. Càng tiến lên phía trước, màu dần dần đậm hơn, hóa thành màu đỏ đậm. Nhiệt độ cũng càng cao hơn. Cho đến khi đi tới trung tâm của biển lửa, hỏa diễm đã qua hóa thành màu trắng nhạt, nhẹ nhàng nhảy nhót, yên tĩnh thiêu đốt. Nhưng uy năng lại càng cường đại hơn, hóa mặt đất núi đá thành nham thạch nóng chảy, thỉnh thoảng có khí tức từ trong đó hiện ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...