Đạo (Dịch) – Chương 1122

Một lát sau, Thiên Cơ Tán Nhân ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:

- Cục diện trước mắt thích hợp để mọi người cùng có lợi. Phân ra, lại nhất định không thể tránh xuất hiện thương vong, thậm chí có khả năng ảnh hưởng tới việc thu bảo vật sau này. Hiện tại mặc dù chúng ta phá Thủy Linh Giới do Yên Ba Thiên Thủy Trận tạo thành, nhưng sâu bên trong bí cảnh nhất định còn có nguy hiểm khác.

- Bởi vậy lão phu đề nghị, để cho Hỏa Diễm Chân Quân đạo hữu gia nhập. Đám bốn người chúng ta liên thủ, cũng có thể nắm chắc lớn hơn nữa vài phần. Đương nhiên, bởi vì trước đó ba người lão phu đã xuất lực, cho nên trong bí cảnh lại có cảnh khốn cùng, liền cần Hỏa Diễm Chân Quân đạo hữu đi đầu ra tay phá giải. Không biết chuyện này hai vị đạo hữu có ý như thế nào?

Lão quái này vừa dứt lời, Hắc Sơn Đạo Nhân trầm mặc vài hơi thở gật đầu đáp ứng. Ban đầu, quan hệ giữa Thiên Cơ Đạo Nhân cùng Khô Diệp Lão Tổ vốn rất mật thiết, đã khiến cho trong lòng người này sinh ra sự kiêng kỵ. Hiện tại có Hỏa Diễm Chân Quân gia nhập, mặc dù sẽ chia bớt đi một ít bảo vật, nhưng có thể khiến cho thực lực trong đội ngũ được cân bằng hơn một ít, để tránh khỏi xuất hiện sai lầm.

Ánh mắt Khô Diệp Lão Tổ không ngừng thay đổi một hồi lâu, lúc này mới hừ nhẹ một tiếng, khẽ gật đầu. Chỉ có điều sắc mặt hắn vẫn thâm trầm.

Hỏa Diễm Chân Quân thấy thế trong lòng nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra vài phần ý cười, nói:

- Tất cả lại theo lời Thiên Cơ đạo hữu nói.

Cục diện trước mắt, lại là điều lão quái này muốn nhất. Dù sao nếu không có tuyệt cảnh, hắn cũng không nguyện cùng người liều mạng.

- Hừ! Tuy rằng Hỏa Diễm Chân Quân đạo hữu gia nhập, nhưng vì đề phòng nếu chẳng may lại có bất trắc gì xảy ra, vẫn mong đạo hữu cùng chúng ta lập ra huyết khế. Trong bí cảnh quyết không thể ra tay hại lẫn nhau. Bằng không nhất định nhận huyết khế cắn trả!

Khô Diệp Lão Tổ lạnh lùng nói.

- Ha ha, chuyện này cũng hợp với tâm ý của lão phu. Nếu như ba vị đạo hữu không đề cập tới chuyện này, ngược lại sẽ làm cho trong lòng ta nghi ngờ.

Hỏa Diễm Chân Quân cũng hoàn toàn không từ chối, cắn đứt đầu ngón tay, nhỏ xuống tinh huyết, lấy nguyên thần thề hoàn thành huyết khế.

Huyết khế hoàn thành, tinh huyết dung nhập trong nguyên thần.

- Được! Đám bốn người chúng ta liên thủ, nói vậy lần này nhất định có thể có thu hoạch.

Thiên Cơ Tán Nhân cười khẽ. Bầu không khí nhất thời trở nên hòa hoãn xuống.

Trong mắt Hắc Sơn Đạo Nhân lóe lên vài phần lửa nóng hâm mộ. Dù sao 64 cây cột thủy linh chống trời cũng đủ xem như là trọng bảo. Hiện tại lại bị Hỏa Diễm Lão Ma này thu đi. Về phần trong lòng Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ phần lớn cũng có ý niệm như vậy, chỉ có điều lại không có lộ ra.

Trong lòng Hỏa Diễm Lão Ma cười khổ, nhưng không có giải thích nhiều hơn. Đù sao đổi lại thân phận, hắn cũng tuyệt đối sẽ không tin tưởng. Bất quá dưới mắt bốn người liên thủ, cho dù quả thật có người âm thầm theo đuôi, cũng đã không đáng để lo ngại.

Trừ khi là cường giả cảnh giới Thiên Nhân, bằng không đối mặt với sự liên thủ của bốn người, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Có cường giả cảnh giới Thiên Nhân theo đuôi ở phía sau? Điểm ấy Hỏa Diễm Chân Quân nửa phần không tin.

Bằng không lấy tu vi hoàn toàn có thể dễ dàng giết chết bọn họ, một mình đi vào thu bảo tàng, cần gì phải lén lút che giấu ẩn nấp.

Bốn lão quái bèn nhìn nhau cười, nhưng trong lòng rốt cuộc có ý nghĩ thế nào, vậy chỉ có chính bọn họ mới biết được.

- Đi thôi, loại trừ một mắt trận cuối cùng, ta và các ngươi tiến vào sâu bên trong bí cảnh!

Đám người Khô Diệp Lão Tổ gật đầu. Nhóm bốn lão quái khống chế luồng ánh sáng gào thét trở về.

- Lão phu ra tay loại trừ mắt trận. Ba vị đạo hữu đợi một chút.

Thiên Cơ Đạo Nhân nói xong tiến lên một bước, hai tay vươn ra. Mười ngón bắt đầu di chuyển, đánh ra pháp quyết phá cấm.

Liên tục phá trận, thủ đoạn của lão quái này càng gọn gàng dứt khoát hơn. Chỉ trong thời gian chốc lát ngắn ngủi, phá cấm đã được hoàn thành.

- Yên Ba Thiên Thủy Trận, phá cho lão phu! Phá! Phá!

Trong tiếng rít gào, hình thể một cây cột thủy linh chống trời cuối cùng thu nhỏ lại tới hơn trượng chừng, ầm ầm đổ xuống.

Một mắt trận cuối cùng bị phá vỡ, đại trận bị phá hỏng. Thủy Linh Giới hoàn toàn sụp đổ.

Ngọn núi hùng vĩ đứng lặng, trên là trời cao, dưới là mặt đất. Không biết nó cao mấy nghìn mấy vạn trượng, đâm vào trong tầng mây, không gặp điểm cuối.

Xung quanh cây cối xanh um tươi tốt. Cảnh sắc đẹp tuyệt trần. Ở dưới chân núi mọc sinh một cái cây nhỏ, cành nhiều lá tốt, hiện lên màu xanh nhạt. Cây chỉ cao ba thước, lớn chưa bằng cổ tay. Giờ khắc này ở trên lá của cây nhỏ, từng giọt từng giọt sương trong suốt lấp lánh, giống như thủy tinh.

Gió nhẹ thổi tới, lá xanh lắc lư, giọt sương theo đó chấn động.

Nhưng vào thời khắc này, giọt sương này thoáng một cái rơi xuống. Chỉ có điều nó từ trên lá xanh rơi xuống, chưa rơi xuống đất, liền phát ra một tiếng động khẽ “Vút một cái đã vỡ vụn ra. Ở nơi hoàn cảnh yên tĩnh như chỗ này tiếng động đó nghe lại có chút rõ ràng.

Giọt sương vỡ ra.

Sau một khắc, mấy bóng người trực tiếp từ trong đó xuất hiện, rơi vào dưới chân ngọn núi hùng vĩ. Một cục đá màu đen cũng xuất hiện cùng bọn họ, không một vết tích rơi vào trong bụi cỏ.

Bốn người hiện thân, chính là bốn lão quái Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hỏa Diễm Lão Ma và Hắc Sơn Đạo Nhân. Trong nháy mắt khi Thủy Linh Giới bị hủy diệt, bọn họ liền bị một lực lượng không hiểu truyền tống đi thẳng tới nơi này. Bọn họ đưa mắt nhìn quanh bốn phía. Nơi đây dường như là một rừng rậm trong thâm sơn nào đó.

- Nơi này… chẳng lẽ chính là sâu bên trong bí cảnh?

Hỏa Diễm Lão Ma mở miệng, trong mắt lộ ra vẻ hồ nghi.

Trong tròng mắt Thiên Cơ Đạo Nhân có ánh sáng kỳ lạ liên tục chớp hiện. Lúc này ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào một khối đá vụn, trên mặt lộ ra ý mừng khó có thể che giấu.

- Đến rồi. Ở đây đúng là địa điểm bảo tàng bên trong bí cảnh!

Trong giọng điệu của hắn rất kích động.

- Không biết Thiên Cơ đạo hữu có phát hiện gì? Cỏ thể nói ra, giải thích nghi hoặc cho chúng ta được không?

Ánh mắt Hắc Sơn Đạo Nhân lóe lên, trong miệng nhàn nhạt nói.

Dứt lời, ánh mắt Khô Diệp Lão Tổ, Hỏa Diễm Lão Ma cũng tập trung nhìn lại.

Thiên Cơ Đạo Nhân mặt không đổi sắc, nghe vậy cười nói:

- Ba vị đạo hữu yên tâm, lần này nếu ta và các ngươi liên thủ tìm bảo, lão phu tất nhiên sẽ biết gì đều nói hết. Cho dù Hắc Sơn đạo hữu không hỏi, ta cũng sẽ nói cho các vị biết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...