Tiêu Thần nhìn cảnh tượng trước mắt, sắc mặt bất giác trở nên thâm trầm. Thủy Sát Nhất Tộc này là người bảo vệ thánh điện, truyền thừa theo năm tháng dài dằng dặc. Hiện tại lại bị người nhổ cỏ nhổ tận gốc chủng tộc tuyệt chủng, cảnh tượng như vậy cũng có vài phần tương tự với Nhân Gian Giới của hắn. Chỉ có điều bọn họ vận khí tốt hơn một chút, tới nay còn giữ lại chút hơi tàn.
Đây cũng là Linh Giới, cường giả chí thượng, vì lợi ích lại tùy ý tạo thành giết chóc với con số ngàn vạn thậm chí trăm ngàm vạn. Thậm chí không tiếc tàn sát toàn tộc.
Thế giới càng rộng lớn mạnh mẽ, trong đó tất nhiên ẩn chứa tính toán sát phạt càng tàn khốc hơn lạnh lùng hơn. Muốn sống sót, tồn tại ở trong đó, chỉ có trở nên mạnh mẽ, không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn!
Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, đè ép ý niệm trong lòng xuống. Nhưng hắn vẫn tin tưởng chắc chắn vạn phần, hắn tuyệt đối không cho phép một mạch Nhân tộc rơi vào kết quả tương đồng với Thủy Sát Nhất Tộc. Tuyệt đối không!
Răng rắc!
Răng rắc!
Không hề đoán trước, mấy vết nứt không gian cực lớn bỗng nhiên xuất hiện. Mỗi một vết nứt đều có kích thước chừng mấy vạn trượng, giống như vết thương khủng khiếp bị cắt thành. Nhưng quỷ dị ở chỗ, trong khe nứt không gian này không phải là màu đen, mà là khí tức thủy linh nồng đậm lưu chuyển không thôi, lại hoàn toàn không có một chút lực hút cắn nuốt nào từ trong đó toả ra.
Mặt đất run rẩy kịch liệt. Ngay lập tức có những tiếng động ầm ầm truyền ra, sụp đổ, vỡ nát không hề đoán trước liền bạo phát ra. Thân núi hóa thành đá vụn. Rừng rậm tươi tốt giống như mất đi sức sống vậy, nhanh chóng héo rũ mà chết.
Vô số Thủy Sát thú trong miệng phát ra tiếng gầm lên sợ hãi giận dữ, hình thể đột nhiên trở nên bất ổn. Từng thủy linh lực cực lớn từ trong cơ thể chúng không ngừng xuất hiện. Máu và thịt khô kiệt, cuối cùng hoàn toàn chết.
Cột thủy linh chống trời thứ 65 đã bị hủy. Toàn bộ Thủy Linh Giới đã hoàn toàn đến sát biên giới của sự sụp đổ. Hiện tại đơn giản là còn có một cây chống đỡ cuối cùng, miễn cưỡng liên kết trận pháp vận chuyển. Nhưng thủy linh lực phát sinh đã không đủ để duy trì khắp không gian.
Ngày xưa nơi đây sức sống bừng bừng, hiện tại đã là cảnh tượng mạt thế.
Thiên Cơ Tán Nhân, Hắc Sơn Đạo Nhân đứng ở dưới cột thủy linh chống trời, đứng lặng im, vẫn chưa ra tay hủy diệt nó.
Sau gần nửa canh giờ, Khô Diệp Lão Tổ khống chế luồng ánh sáng lao nhanh đến. Lúc này không gian có dấu hiệu sát biên giới của sự sụp đổ. Lão quái này nhưng cũng không dám thi triển thần thông thuấn di. Bằng không nếu qua, vô cùng có khả năng rơi vào trong hiểm cảnh.
Ba lão quái hội tụ, lúc này liếc nhìn nhau, đồng thời gật đầu.
Thiên Cơ Tán Nhân xoay người, trong cơ thể có khí tức ầm ầm bạo phát. Quần áo bay phần phật, râu tóc tung bay theo gió, trầm giọng quát:
- Không biết vị đạo hữu luôn đi theo phía sau, hiện tại đã đến nơi này, có thể hiện thân gặp mặt hay không?
Tiếng gầm cuồn cuộn, ầm ầm bạo phát, chận động cả khe nứt không gian cùng mặt đất sụp xuống, giống như Thần Ma gầm khẽ, uy thế khá lớn.
- Bằng không có lo lắng phía sau, ba người lão phu sao có thể yên tâm đi về phía trước, tình nguyện lưu lại một cây cột thủy linh chống trời cuối cùng này. Nếu đạo hữu không muốn hiện thân, chúng ta và ngươi liền cùng lưu ở chỗ này tiêu hao thời gian. Tuy rằng bởi vậy có khả năng cùng lỡ mất dịp tốt để lấy được bảo vật, nhưng vì an nguy đối với tính mạng, đám người lão phu không thể làm gì khác hơn, đành là như vậy!
Khô Diệp Lão Tổ âm trầm mở miệng.
- Không sai. Nếu đạo hữu không hiện thân, chúng ta liền dừng ở tại đây không lại tiếp tục đi về phía trước nữa!
Hắc Sơn Đạo Nhân gật đầu buồn chán rít gào.
Lúc này ba lão quái cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ. 64 cột thủy linh chống trời biến mất quỷ dị. Trong lòng bọn họ có thể nào không kinh sợ ngầm sinh lòng kiêng kỵ được. Người cạnh tranh trực tiếp cũng không đáng sợ, loại âm thầm theo dõi như vậy, mình lại không có cách nào phát hiện ra đối thủ, mới khiến cho trong lòng bọn họ rét run. Nếu như vào thời điểm mấu chốt muốn thu bảo vật hoặc là phá giải cấm chế, đột nhiên bị người này âm thầm ra tay đánh lén, nói vậy kết quả tuyệt đối sẽ không quá tuyệt vời.
Cho nên, bọn họ chỉ có thể hành sự như vậy. Mượn cơ hội lần này ép người ẩn nấp đi ra. Âm thanh vừa dứt, thần thức của ba lão quái đã bạo phát ra, cẩn thận tra xét kỹ càng xung quanh. Từ lâu bọn họ đã sinh ra cảm giác bị người khác âm thầm nhìn trộm. Trong lòng xác định người âm thầm ẩn nấp này nhất định đang ở gần đây.
Chỉ có điều mặc cho bọn họ cẩn thận tra xét như thế nào, lại vẫn không có một chút thu hoạch gì. Trong hư không có âm phong gào thét. Ngoài ra lại không có một chút tiếng động nào. Sắc mặt đám người Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ và Hắc Sơn Đạo Nhân hoàn toàn trầm xuống.
Nếu người kia không ra… chuyện này quả thật đau đầu!
Trong Tả Mi Đạo Trường, Tiêu Thần xuyên qua hình ảnh do cấm chế hiển hóa ra, quan sát tình hình bên ngoài. Lúc này chân mày hắn bất giác nhíu lại. Hắn lập tức thay đổi cấm chế, tìm được vị trí của Hỏa Diễm Lão Ma. Giờ phút này lão quái ẩn thân ở trong một sơn động cách bộ lạc Sa Sí ngàn dặm, không biết thi triển loại thủ đoạn nào thu liễm hơi thở, đúng là có thể né tránh được sự tra xét của đám người lão quái Thiên Cơ Tán Nhân. Lúc này khóe miệng hắn nở nụ cười lạnh.
- Hắc hắc, thật sự coi lão phu là đứa trẻ ba tuổi sao? Lại có thể mưu toan sử dụng loại thủ đoạn này ép ta ra. Ta không tin các ngươi tiêu hao cái giá lớn, trăm cay nghìn đắng tới được chỗ này, sẽ vì vậy mà không tiến vào bí cảnh.
- Chờ đợi thì chờ đợi, xem ai chịu đựng tốt hơn ai!
Hỏa Diễm Lão Ma lạnh lùng mở miệng. Nhưng nói tới đây, chân mày hắn lại không nhịn được hơi nhăn lại.
- Lẽ nào ngoại trừ lão phu ra, nơi này quả thật còn có những tu sĩ khác ẩn nấp? Bằng không những cột thủy linh chống trời kia làm sao có thể vô cớ biến mất.
- Hoặc là, vật ấy biến mất bởi vì trận thế Yên Ba Thiên Thủy Trận biến hóa tự mình tiêu tan. Mà thôi, chuyện này không nghĩ ra, nhưng lão phu tin tưởng lấy thủ đoạn của ta chỉ cần phải cẩn thận một chút, nhất định có thể có thu hoạch tốt. Không có âm thầm ẩn nấp, tất nhiên là hay nhất. Bằng không lão phu chắc chắn sẽ làm cho hắn nếm thử tư vị vạn lửa đốt tâm, huyết khí khô kiệt mà chết.
Bình luận