Đạo (Dịch) – Chương 1103

Trong Tả Mi Đạo Trường, Tiêu Thần mắt thấy ba gã lão quái phẫn nộ đi, khóe miệng không khỏi lộ ra vài phần cười lạnh. Xem ra, bọn họ cũng không phải mới lần đầu tiên gặp phải Sa Thú Vương Giả chém giết. Nói vậy trước đó bọn họ cũng đã có thu hoạch. Chỉ có điều bọn họ sử dụng con thoi xuyên cát có khí tức pháp lực lộ ra. Nếu như ở khoảng cách gần, chắc chắn sẽ không có cách nào giấu diếm được Sa Thú Vương Giả cảm ứng. Cho nên bọn họ mới không dám tới gần. Chỉ có điều điểm ấy đối với Tiêu Thần mà nói, lại không có bất kỳ vấn đề gì. Uy năng thủ đoạn của Tả Mi Đạo Trường, cho dù là một bảo vật hệ thổ tinh xảo cũng khó có khả năng bằng được.

- Ha hả, nói vậy sau này ba lão quái muốn có thu hoạch lại càng khó hơn.

Đám người Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân bọn họ không dám tới gần. Tiêu Thần lại không có cố kỵ nhiều như vậy. Chỉ cần nắm chắc được chênh lệch thời gian, cũng đủ để hắn lục soát một phen trước khi ba lão quái đến, lấy đi phần to, lưu lại chút ăn cơm thừa rượu cặn cho bọn họ.

Chỉ có điều vào thời khắc này, ánh mắt Tiêu Thần lóe lên. Ngay lập tức trên mặt lộ ra vài phần thú vị. Hắn thoáng suy nghĩ, vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Sau vài hơi thở, lại có chấn động khí tức mỏng manh truyền ra. Một pháp bảo đỉnh chóp nhọn, toàn thân rất tròn có chứa hoa văn, hơi uốn lượn xuất hiện ở trong tầm mắt hắn. Vừa liếc mắt nhìn qua, vật đó ngược lại giống như cái sừng của một yêu thú nào đó.

Pháp bảo có hình dạng giống như cái sừng kia cũng dừng lại ở nơi sa thú giao chiến. Linh quang lóe lên. Một lão già có mái tóc đỏ như lửa xuất hiện, ánh mắt có vẻ tối tăm. Từ khí tức cảm ứng được, tu vi của lão già này cũng đạt được trình độ Độ Kiếp hậu kỳ.

Sau khi hiện thân, người này cũng không toàn không lưu lại, bóng người nhanh chóng tìm kiếm xuyên qua ở trong đáy cát. Nhưng một lát sau, lão quái này lại là tay không mà quay về, sắc mặt không khỏi trở nên cực kỳ khó coi.

- Đáng chết! Ba lão quỷ này lại có thể thu thập sạch sẽ như vậy. Hoàn toàn không để một chút nào cho ta!

Trong mắt Hỏa Diễm Lão Ma có ánh sáng mãnh liệt phun ra nuốt vào. Sau vài hơi thở hắn mới lạnh lùng cười. Bóng người lại một lần nữa tiến vào trong pháp bảo một sừng không thấy bóng dáng.

Vèo!

Vật kia hẳn không phải hậu thiên chế luyện thành, nhưng ngang qua trong lòng đất lại giống như cá ở trong nước, tốc độ cực nhanh. So với con thoi xuyên cát của đám người Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân sử dụng, lại có phần cao minh hơn vài phần. Sau khi lóe lên, liền biến mất ở trong biển cát.

Bên trong Tả Mi Đạo Trường, Tiêu Thần thoáng động ý niệm. Trong đáy cát một cục đá màu đen cực kỳ bình thường nhất thời di chuyển rất nhanh, tuyệt đối không có một chút khí tức nào toả ra. Nếu như không có tận mắt nhìn thấy, chỉ cần bất động, cho dù có sử dụng nguyên thần đảo qua, cũng không có cách nào nhận thấy được có gì đặc biệt.

- Nếu ta không đoán sai, lão già tóc đỏ như lửa này hẳn chính là Hỏa Diễm Lão Ma mà Khô Diệp Lão Tổ đã từng nhắc tới. Ban đầu ở trên Lưu Sa Sơn này, ta cảm ứng được khí tức cường giả. Đó hẳn chính là lão quái này.

Tiêu Thần mượn bản nguyên của Tiểu Huyết hỏa, cảm ứng vô cùng nhạy bén đối với năng lượng thuộc hệ hỏa. Tuy rằng thủ đoạn ẩn nấp của Hỏa Diễm Lão Ma này cao minh, cũng không thể lừa gạt được hắn. Chỉ có điều khi đó thời cuộc cực kỳ bất lợi đối với hắn. Sau khi phát hiện, Tiêu Thần tất nhiên sẽ không nói ra. Chỉ có điều trong lòng hắn đã âm thầm có thêm vài phần tính toán. Vốn tưởng rằng thông qua thần phù truyền tống, sau khi truyền tống đi đã bỏ rơi được người này. Thật không nghĩ tới hắn không biết sử dụng thủ đoạn gì lại có thể theo được đến lúc này,

- Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ, Hắc Sơn Đạo Nhân vốn mỗi người đều mang ý xấu, một khi nhìn thấy bảo vật nhất định sẽ ra tay cướp giật. Hơn nữa này Hỏa Diễm Lão Ma này muốn nhúng một tay vào. Giao du với kẻ xấu như vậy, xem ra càng không sạch sẽ. Chỉ có điều càng như vậy, đối với ta lại càng có lợi. Mượn Tả Mi Đạo Trường, ta có thể che giấu được hành tung, ở thời cơ thỏa đáng sẽ ra tay, vô cùng có khả năng từ đó mưu lợi bất chính nhận được một phen thu hoạch.

Trong lòng Tiêu Thần đã quyết, một khi có cơ hội hắn chắc chắn sẽ ra tay. Nhưng nếu như chuyện không thể làm được, hắn cũng sẽ không vì tham lam mà trêu chọc cho bản thân tai họa sát thân.

Vẫn là câu nói kia. Bảo vật tuy tốt, nhưng nếu như đã mất đi tính mạng, tất cả đều chỉ là vô nghĩa. Tham lam quá đáng, chỉ có thể tự chịu diệt vong.

Ở trong đáy cát gào thét đi về phía trước, Tiêu Thần cẩn thận điều khiển Tả Mi Đạo Trường, từ phía xa ở nơi an toàn. Mà ở phía trước, trong lòng Hỏa Diễm Lão Ma cũng có chỗ cố kỵ không dám tăng nhanh tốc độ, cũng không có khả năng tụt lại quá xa.

Qua khoảng chừng nửa canh giờ, Hỏa Diễm Lão Ma sử dụng bảo vật một sừng đột nhiên dừng lại. Ánh mắt Tiêu Thần lóe lên, thầm nghĩ cuối cùng đã đến chỗ rồi. Hắn sử dụng ý niệm điều chỉnh cấm chế của Tả Mi Đạo Trường, không ngừng phóng đại phạm vi đồ ảnh dò xét. Cuối cùng ở phạm vi hơn ba ngàn dặm, hắn tìm được chỗ của ba người Thiên Cơ Tán Nhân, Khô Diệp Lão Tổ và Hắc Sơn Đạo Nhân. Con thoi xuyên cát một mảnh ảm đạm. Nhìn thật kỹ mới có thể phát hiện một tia linh quang không mấy bắt mắt, toả ra khí tức yếu tới cực điểm. Nếu không phải Tiêu Thần cố ý kiểm tra, tuyệt đối không có cách nào phát hiện ra nó.

- Ừ? Nơi này cũng không có gì đặc biệt. Lối vào bí cảnh này lại ở nơi này sao?

Tiêu Thần nhíu mày, thoáng suy nghĩ, sau đó lại một lần nữa phóng đại phạm vi dò xét. Lại qua gần như vạn dặm, rốt cuộc hắn mới tìm được thứ bản thân mình muốn tìm.

Màn cát che trời!

Chỉ có bốn chữ này, mới có thể tinh chuẩn khái quát ra được cảnh tượng Tiêu Thần nhìn thấy trước mắt lúc này: Một cái thác từ trên cửu tiêu rơi xuống, mênh mông cuồn cuộn.

Những tiếng động ầm ầm ầm ầm phát ra, giống như lực vạn quân hỗn loạn, xuyên qua toàn bộ thiên địa, không biết cao tới mấy nghìn mấy vạn trượng. Đại thế dồi dào kinh thiên động địa.

Nhưng thác này lại không phải là những giọt nước, mà là từng hạt cát tạo thành. Hơn nữa giữa mỗi hạt hạt cát này đều có lực từ liên kết cường đại. Tuy rằng bề ngoài nhìn vào, bình tĩnh không có gì lạ. Chỉ khi nào có ngoại vật tiến vào trong đó, tất nhiên sẽ dẫn động lực từ nổ tung, hình thành lực hủy diệt, giết chết bất kỳ vật nào tiến vào trong đó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...