Tiêu Thần khẽ gật đầu, phất tay hạ xuống phong trấn của viên đan dược này, lại một lần nữa cầm lấy chiếc bình ngọc màu xanh thẳm. Quả nhiên, trong đó phong trấn đan dược giống hệ với đan của hỏa nha kia. Chỉ là thời điểm luyện hóa lại sử dụng nguyên liệu hệ thủy dung hợp tinh phách nội đan của một con quái ngư tạo thành.
Linh quang lóe lên, Tiêu Thần thu tất cả những đan dược này vào bên trong nhẫn trữ vật. Trên mặt hắn lộ ra vẻ suy nghĩ. Xem ra sự thực giống hệt như hắn dự đoán. Ở trong Linh giới với linh lực đầy đủ thiên tài địa bảo vô số, một đường đan đạo quả nhiên phát triển càng hoàn thiện hơn. Cửu Đồ này chẳng qua là tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ đã có thể nắm giữ thú hồn đan ngoài thất phẩm. Như vậy cường giả Độ Kiếp hậu kỳ thậm chí cảnh giới Thiên Nhân sử dụng đan dược chắc chắn sẽ phải càng trân quý hơn.
Khóe miệng hắn lộ ra nụ cười mỉm, nhanh chóng mở rộng ra. Chỉ cần dựa vào điểm này, chỉ cần có thuật luyện đan nghịch thiên ở trong tay, Tiêu Thần liền không lo sau này không có cơ hội một lần bay lên trời!
Ổn định tâm thần, bình phục chấn động trong lòng, ánh mắt của hắn lại rơi vào trên nhẫn trữ vật của Tử Vân Tiên Tử. Nữ tử này thân là tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, nổi tiếng sát nghiệt vô số, nói vậy bảo vật trên người hẳn là không ít. Nghĩ tới đây, trong mắt Tiêu Thần không nhịn được hiện lên vài phần lửa nóng.
- A, cấm chế?
Trên nhẫn trữ vật này của Tử Vân Tiên Tử lại là bày ra thủ đoạn cấm đạo cực kỳ huyền diệu. Nếu như bình thường không có phương pháp phá giải, một khi dùng lực cứng rắn mở ra, không gian bên trong nhẫn trữ vật liền bị trực tiếp vỡ nát, phá hủy tất cả vật phẩm trong đó.
Sắc mặt Tiêu Thần có vẻ trang nghiêm. Thủ đoạn của tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ trong Linh Giới, hắn tất nhiên phải cẩn thận ứng phó. Hắn cũng không mong rằng bởi vì mình sơ suất lại hủy đi tất cả mọi thứ trong nhẫn trữ vật vừa vào tay. Hắn cẩn thận từng li từng tí lộ ra một tia thần thức. Hắn vẫn chưa nóng lòng ra tay. Sau thời gian nửa canh giờ, hắn vẫn đang cẩn thận quan sát phân tích cấm chế.
Đột nhiên, hai mắt Tiêu Thần mở ra, trong mắt bạo phát ra thần quang chói mắt. Trong nháy mắt hai tay hóa thành một đám ảo ảnh, tinh chuẩn vô cùng đánh ra từng pháp quyết thần thông, dung nhập bên trong nhẫn trữ vật. Mỗi một đạo pháp quyết đều nối tiếp nhau, kéo dài không dứt. Một điểm hạ xuống thậm chí nắm bắt thời cơ, cũng chưa từng xuất hiện bất kỳ sai lầm nào.
Qua thời gian mười lăm hơi thở, Tiêu Thần trực tiếp ngừng tay, trong miệng khẽ thở dốc. Đạo cấm chế phía trên nhẫn trữ vật này chợt phát ra một tiếng động nhỏ v lập tức trực tiếp vỡ vụn ra.
Cấm chế đã bị phá.
Tuy rằng chỉ có thời gian ngắn ngủi mười lăm hơi thở, nhưng hiển nhiên đối với Tiêu Thần đã tạo thành tổn hao không nhỏ. Dù sao trong phạm vi nhỏ đánh vào trăm nghìn cấm đạo phù văn như vậy cần mức độ chính xác đến cực kỳ nhỏ. Bất kỳ sai lầm nào cũng sẽ có thể dẫn tới cấm chế tan vỡ phá hủy nhẫn trữ vật. Chỉ có điều cũng may vẫn chưa xuất hiện sai lầm.
Trong lòng đã trấn tĩnh lại, Tiêu Thần đưa một tia thần thức tiến vào trong nhẫn trữ vật này của Tử Vân Tiên Tử.
Một lát sau hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. Không hổ danh là đại năng tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ. Tử Vân Tiên Tử này quả thật có tích trữ vô cùng phong phú. Chỉ riêng số linh thạch trung phẩm liền lên tới hàng trăm ngàn vạn. Trong đó linh thạch thượng phẩm cũng có hơn ngàn. Linh thạch thượng phẩm, chỉ có ở trong không gian linh mạch dồi dào như Linh Giới mới có tồn tại. Bên trong ẩn chứa linh lực cực kỳ tinh thuần, có thể để tu sĩ trực tiếp hấp thu tiến vào trong cơ thể, không cần luyện hóa liền có thể chuyển hóa nó thành pháp lực hùng hậu dung nhập thân mình. Công hiệu so với đan dược bổ sung pháp lực bình thường còn mạnh hơn rất nhiều.
Ngoài linh thạch ra, những vật như các loại pháp bảo, bùa cũng không có thiếu. Tất cả đều được Tiêu Thần cẩn thận nhận lấy, thu vào bên trong nhẫn trữ vật. Đan dược lại được hắn cẩn thận thu vào cùng một chỗ. Dù sao tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ mang đan dược trên người, đối với hắn mà nói nhất định nhất định có lợi ích không nhỏ. Tiếp sau đó, hiện tại trước mặt Tiêu Thần chỉ có ba món pháp bảo.
Hai cái trước Tiêu Thần đều đã nhìn mắt. Chính là bát trấn hồn và bảo vật mang theo hắn bay đi, tên là Thanh Hư Tráo. Không chỉ có luồng ánh sáng cực nhanh có thể sánh bằng tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ. Hơn nữa bản thân nó nắm giữ năng lực phòng hộ rất mạnh, chính là một bảo bối tốt.
Cái cuối cùng lại là một cái đinh sắt chỉ dài chừng ba tấc, rỉ rét loang lổ, bị phong cấm ở trong hộp ngọc. Bên ngoài nó dán bảy tám tám bùa cấm chế cường đại. Chỉ có điều dù vậy, vẫn có một mùi khí tức thối nát khó có thể che giấu, âm u lạnh lẽo, ăn mòn từ bên trong đó truyền ra. Trong nháy mắt khi cảm ứng được khí tức này, tim Tiêu Thần liền không nhịn được chợt đập mạnh. Một ý nghĩ trong nháy mắt xuất hiện ở trong đầu hắn. Lúc này lấy thực lực của hắn tuyệt đối không thể giải phong cho bảo vật này. Bằng không không những không có cách nào nắm giữ nó0, sợ rằng còn có thể bị vật ấy gây ra tổn thương!
Cái đinh rỉ rét này tuyệt đối là vật đại hung!
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn chằm chằm vào phía tren vật ấy, một lát sau mới miễn cưỡng lấy ra. Trong mắt hắn lại có phần do dự, sợ hãi. Vừa rồi trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một âm thanh, dụ dỗ hắn liều lĩnh giải phong cho cái đinh rỉ rét này. Nếu không phải tâm niệm của hắn kiên định, lúc này sợ là đã bị nó nắm giữ tâm thần.
Bảo vật quá khủng khiếp. Sau khi bị tầng tầng phong trấn, lại còn có thể có năng lực như vậy. Một khi giải phong ra, uy năng của vật ấy thế nào, có thể tưởng tượng ra được.
Tiêu Thần nhắm mắt, hai tay lại một lần nữa hóa thành hư ảnh, liên tục đánh ra vô số đạo cấm chế phong trấn loại nhỏ. Sau khi liên tục dán hơn mười tấm bùa phong trấn ở phía ngoài của cái đinh rỉ, lúc này hắn mới cẩn thận thu hộp ngọc phong trấn chiếc đinh rỉ vào bên trong nhẫn trữ vật.
- Lai lịch của cái đinh rỉ này tuyệt đối không tầm thường. Lúc này nó đối với ta chỉ là tai họa. Nếu như động tới, sợ rằng còn chưa đả thương được địch thủ liền tổn thương chính mình trước.
Tiêu Thần nhíu mày, bên trong tròng mắt không ngừng thay đổi.
Bình luận