- Giết chết người này, lại cộng thêm quân công ta tích lũy được lần này, có thể xin tiến vào thánh địa tộc quần tu luyện một khoảng thời gian. Đến lúc đó đột phá Hợp Thể thăng cấp Độ Kiếp, cũng không cần tiếp tục ở chiến trường tộc quần chém giết. Trở về trong tộc cũng có thể được đãi ngộ không tồi.
- Giết!
Trong miệng phát ra một tiếng quát khẽ đầy tàn khốc, tên tu sĩ Độc Giác Tộc này trong nháy mắt ra tay. Lấy tu vi Hợp Thể hậu kỳ của hắn, ra tay đánh lén một tu sĩ Dạ Xoa Tộc Hợp Thể sơ kỳ, còn không phải là dễ như trở bàn tay sao?
Chỉ có điều đúng lúc này, trong nháy mắt một tiếng cười lạnh lại vang lên ở bên tai. Trong lòng hắn cả kinh.
Không đợi tu sĩ Độc Giác Tộc làm ra phản ứng, thân thể hắn chợt cứng đờ. Ngay lập tức trên mặt hắn không khỏi lộ ra vẻ đau đớn vô cùng, khiến cho hắn nhanh chóng vặn vẹo.
Chỉ có điều, trong thời gian ngắn ngủi vài hơi thở, tu sĩ Độc Giác Tộc này lại một lần nữa đứng dậy, sắc mặt đã trở nên bình tĩnh, kính cẩn, nói:
- Khố Lý bái kiến chủ nhân!
Đối diện người này, luồng ánh sáng thu lại, lộ ra tu sĩ mặc áo bào đen ở trong đó. Người này, tất nhiên chính là Tiêu Thần.
Từ chiến trường tộc quần đến chỗ này, Tiêu Thần đã giết chết hơn mười tên tu sĩ Độc Giác Tộc muốn chặn giết hắn. Nhưng ngọc điệp thân phận trên người bọn họ ghi lại quân công sẽ theo chủ nhân chết mà đồng thời vỡ vụn ra. Khiến cho hắn không có cách nào nhận được.
Lúc này đã đến sát biên giới chiến trường tộc quần, gần tiến vào lãnh địa Độc Giác Tộc. Hắn nhất định phải lấy được một ngọc điệp thân phận, ới có khả năng lừa dối qua cửa ải. Bằng không phía trước có đại quân Độc Giác Tộc bảo vệ, muốn đi qua tuyệt đối là không có khả năng.
- Ngọc điệp của Độc Giác Tộc cũng giống như ngọc điệp của Dạ Xoa Tộc, đều có công hiệu phân biệt khí tức của tộc nhân. Nếu như ta nhận chủ, vật ấy trong nháy mắt sẽ bị nghiền nát. Hiện tại xem ra chỉ có biện pháp này mới tốt. Cẩn thận một chút, hẳn sẽ không xuất hiện bất ngờ gì.
Tiêu Thần nhíu mày suy nghĩ một lát, trong lòng lúc này mới quyết định.
- Khố Lý, nhanh lấy ngọc điệp thân phận của ngươi đưa tới cho ta.
Tiêu Thần mở miệng.
- Vâng, chủ nhân!
Khố Lý kính cẩn mở miệng, trong thần sắc vẫn không lộ ra nửa điểm mâu thuẫn. Trên tay hắn có linh quang lóe lên. Hắn đưa ngọc điệp thân phận ra, đưa đến trong tay Tiêu Thần.
Nguyên thần khống chế!
Lúc này, tu sĩ Độc Giác Tộc Khố Lý này lại bị Tiêu Thần thi triển thần thông nguyên thần khống chế. Thần thông này, chính là sau khi Tiêu Thần ở Dạ Ma Thành mượn lực của kim ấn đột phá huyết tù cấm, thứ nghịch thiên này trực tiếp đưa vào trong nguyên thần của hắn một trang pháp quyết đặc biệt, tên là Lạc Ấn.
Thần thông này cũng không có chút lực công kích hay phòng ngự nào. Nhưng uy năng lại tuyệt đối không thể khinh thường. Chính là đạo nguyên thần. Sau khi tu luyện có thể dùng dấu vết nguyên thần của mình đánh vào trong cơ thể tu sĩ, mạnh mẽ khiến cho tu sĩ phải nhận chủ. Một khi nhận chủ hoàn thành, tu sĩ liền sẽ tự động hóa thân thành nô bộc của Tiêu Thần. Quyền sinh sát nằm ở trong tay hắn. Thần thông Lạc Ấn này phân chia ra thành ba cấp tầng lớn. Tầng thứ nhất dễ luyện thành nhất.
Sau khi luyện thành có thể khống chế 1 tu sĩ nô bộc. Tầng thứ hai có chút khó khăn. Chí ít cần có tu vi cảnh giới Đại Thừa Thiên Nhân mới có khả năng tu luyện. Sau khi thành công lại nắm trong tay 3 nô bộc. Về phần tầng thứ ba, lại chí ít cần tu vi vượt qua Phá Diệt Cảnh mới có khả năng tu luyện. Dại thành có thể khống chế 10 tên nô bộc! Mỗi một danh số nô bộc, chỉ có nô bộc ban đầu chết rồi, mới có khả năng tiếp tục bổ sung.
Tuy rằng thần thông này có chỗ thiếu hụt, chỉ có thể thi triển ra đối với người có nguyên thần tu vi ở dưới mình, bằng không liền bị phản phệ cực cao. Tu vi chênh lệch càng lớn, khả năng phản phệ càng cao. Một khi phản phệ, thần thông nghịch chuyển, bản thân trong nháy mắt trở thành nô bộc của người khác. Chỉ có điều dù vậy, chỉ cần Tiêu Thần cẩn thận lợi dụng, thần thông Lạc Ấn này nhất định có thể phát huy ra tác dụng vô cùng quan trọng. Có nô bộc cường đại liên hợp ra tay, tất nhiên có thể khiến cho thực lực của hắn tăng vọt! Mặc dù gặp phải cường địch, cũng có thể ra lệnh cho nô bộc ngăn cản hoặc là trực tiếp tự bạo, tăng cơ hội sống sót cho bản thân.
Tiêu Thần nhìn Khố Lý thoả mãn gật đầu. Hôm nay vẫn là lần đầu tiên thi triển ra thần thông Lạc Ấn. Chỉ có điều hiện tại xem ra hiệu quả lại vô cùng tốt. Hắn đưa tay cầm lấy ngọc điệp thân phận của Khố Lý ở trên tay, hơi trầm ngâm, nói:
- Khố Lý, dẫn ta tiến vào lãnh địa Độc Giác Tộc. Nhớ kỹ, ở trước mặt người khác gọi ta là Tiêu Thần đại nhân. Không nên để lộ thân phận của ta.
- Xin tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân.
Khố Lý đứng dậy, dẫn Tiêu Thần đến thẳng biên giới của chiến trường tộc quần.
Hai canh giờ sau.
- Này! Khố Lý, ngươi thế nào lại trở lại sớm như vậy. Có người nói trong chiến trường cũng không thiếu dư nghiệt Dạ Xoa Tộc. Ngươi thế nào không đợi kiếm thêm một ít quân công.
- Hắc hắc, cái đó còn cần phải nói sao? Khố Lý nhất định là nhớ trong mỹ nhân yểu điệu thành này. Nói không chừng trở về chính là vội vàng về tháo lửa.
- Ha ha!
Khố Lý ở trong Kình Thiên Thành của Độc Giác Tộc hình như khá có nhân mạch. Mấy tu sĩ Độc Giác Tộc chịu trách nhiệm trấn giữ thành đều cười lớn, mở miệng pha trò.
- Bớt nói nhảm đi. Nhanh tránh ra một chút, lão tử có việc gấp muốn đi làm.
Khố Lý cười, lớn tiếng quát mắng, Tiêu Thần chỉ thị cho hắn phải giống như bình thường. Gia hỏa này ngụy trang vô cùng tốt, không lộ ra nửa điểm khác thường.
- Vào thành thì có thể. Nhưng hiện tại dư nghiệt Dạ Xoa Tộc chạy loạn khắp nơi. Vị huynh đệ mặc áo bào đen bên cạnh ngươi trông rất lạ mặt. Trước đó ta hình như chưa từng thấy qua. Không bằng để cho hắn kéo áo choàng xuống, cho chúng ta nhìn. Chẳng lẽ là một sừng mọc lệch, lúc này mới che đi, không dám gặp người.
Một tu sĩ Độc Giác Tộc nghiêm nghị mở miệng. Xung quanh có mấy người lại không nhịn được bắt đầu cười ha ha.
Một sừng mọc lệch, ở Độc Giác Tộc chính là từ mang tính chất cực kỳ sỉ nhục.
Khố Lý nghe vậy gương mặt cứng đờ. Trên trán hắn bất giác hiện ra một tầng mồ hôi lạnh. Chút phản ứng ấy rơi vào trong mắt mấy tu sĩ Độc Giác Tộc, nhất thời khiến cho bọn họ sinh lòng nghi ngờ. Trong mắt bọn họ lộ ra vẻ đề phòng, trầm giọng nói:
- Cởi áo bào đen ra. Bằng không đừng trách chúng ta không khách khí!
Chương 1085vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận