- Nói vậy mấy ngày trước đây, hẳn tiểu hữu đã nghe đám người lão phu nói chuyện với nhau. Trong lòng tiểu hữu hẳn cũng đã có vài phần suy đoán mới phải. Hôm nay lão phu sẽ nói sơ qua mọi chuyện một lần, cũng tiện cho Tiêu Thần tiểu hữu hiểu rõ chuyện chúng ta muốn làm lúc này.
- Khi còn trẻ, lão phu cùng Thiên Cơ đạo hữu cùng đi du lịch, khi đi qua một địa vực, chúng ta phát hiện ra một tòa bí cảnh. Bởi vì lúc đó thực lực chưa đủ để có thể đi vào, đành phải lui trở ra. Nhưng căn cứ vào suy đoán của chúng ta, nơi đó là do một vị đại năng nào đó của Dạ Xoa Tộc để lại. Trong đó nhất định có cơ duyên lớn. Nhưng ở bên ngoài bí cảnh này lại có kỳ trận Yên Ba Thiên Thủy Trận thượng cổ, nhưng tự động thu nạp lực thiên địa thủy linh. Thời gian bày binh bố trận càng lâu, uy năng của trận pháp càng mạnh. Bí cảnh này cực kỳ bí ẩn, tồn tại đến nay không biết bao nhiêu năm. Uy năng của Yên Ba Thiên Thủy Trận lại càng mạnh mẽ tới cực điểm. Trong đó thậm chí bởi vì lực thủy linh rất nhiều, hội tụ sinh ra thủy sát, tính tình bạo ngược hung hãn vô cùng. Ở trong đại trận còn có lực thủy linh vô tận vô tận bổ sung, rất khó giải quyết được. Muốn tiêu diệt, tổn thương nó, chỉ có thần thông hệ hỏa chí nhiệt, chí dương mới có thể làm được. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu đám người lão phu mời tiểu hữu cùng đi tới đó.
Tiêu Thần gật đầu.
Mặc dù không biết mật cảnh trong miệng Khô Diệp lão quái nói là tồn tại thếd nào, nhưng lúc này kể ra điểm ấy hẳn sẽ không giả. Về phần lời mời chẳng qua là chú ý tới mặt mũi một chút mà thôi. Nếu không bị uy hiếp hắn đã rời đi từ lâu. Làm sao có thể bị bốn lão quái này bày bố.
- Giống như lời lão phu vừa nói, Yên Ba Thiên Thủy Trận có uy năng vô tận. Hơn nữa vừa vào trong đó, linh lực chu thiên sẽ bị tách rời. Chỉ có lực thủy linh tồn tại. Trong cơ thể pháp lực tổn hao không có cách nào nhận được nửa điểm bổ sung. Tiêu Thần tiểu hữu có hần thông hệ hỏa tuy mạnh, nhưng tu vi hơi yếu. Sợ rằng không có cách nào kiên trì được lâu dài. Cho nên hai ngày qua, đám người lão phu đã chuẩn bị cho tiểu hữu mười hạt Hỏa Linh Đan. Sau khi dùng mỗi hạt đều có thể khiến cho pháp lực trong cơ thể khô kiệt được khôi phục trở lại. Ở dưới tác dụng của dược lực, thậm chí có thể khiến cho uy năng của thần thông tăng cường gấp vài phần.
Nói xong, trên tay Khô Diệp Lão Tổ có linh quang lóe lên. Hắn giao một bình ngọc tới trên tay Tiêu Thần. Ở trong bình ngọc nhỏ bằng nắm tay gần như trong suốt, có chứa mười hạt linh đan màu đỏ như lửa, tròn kích cỡ chừng như hạt đậu. Toàn thân nó tản ra từng gợn sóng hồng quang. Mặc dù miệng bình ngọc có cấm chế niêm phong, nhưng chạm đến vẫn có thể cảm ứng được hơi nóng từ trong đó tỏa ra. Hỏa Linh Đan này có công hiệu như vậy, hiển nhiên không phải là vật bình thường. Trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ vui mừng. Hắn chắp tay cảm tạ, sau đó thu những vật này vào bên trong nhẫn trữ vật.
- Chuyện đại khái chính là như thế. Tiêu Thần tiểu hữu chỉ cần chịu trách nhiệm giúp đỡ đám người lão phu phá vỡ được tầng ngoài cùng của Yên Ba Thiên Thủy Trận. Chuyện sau đó sẽ do chúng ta ra tay. Lão phu ở đây bảo đảm, chỉ cần tiểu hữu tận tâm tận lực ra tay, một khi nhận được bảo vật bên trong bí cảnh, tất nhiên không thiếu một phần của Tiêu Thần tiểu hữu.
Khô Diệp Lão Tổ nghiêm nghị mở miệng nói. Đám người Thiên Cơ Tán Nhân cũng liên tục gật đầu. Đáp ứng như vậy, lại có chút thành khẩn.
Trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ vui mừng như điên, trong mắt nóng như lửa khó có thể che giấu. Lúc này hắn đứng dậy ôm quyền mở miệng, trầm giọng nói:
- Các vị tiền bối yên tâm. Lần này bí cảnh mở ra, Tiêu Thần nhất định sẽ dốc hết toàn lực, tuyệt đối không hai lòng.
Đám người bốn lão quái Khô Diệp Lão Tổ đều gật đầu. Hiển nhiên bọn họ đặc biệt thỏa mãn đối với phản ứng của Tiêu Thần Bọn họ cũng lo lắng trong lòng Tiêu Thần có phần cố kỵ, sẽ không tận lực ra tay, cho nên mới phải hứa trọng thưởng. Chỉ có điều tuy là nói như vậy, về phần cuối cùng có thể nhận được hay không, vẫn là chuyện không biết được. Dù sao trong bí cảnh nguy cơ vô cùng. Chỉ có chút lơ sẽ liền mất tính mạng…
Tiêu Thần dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh, nhưng trên mặt vẫn có thể phát hiện ra vẻ kích động. Dường như hắn vui mừng vô cùng. Nhưng trong lòng hắn lại liên tục cười lạnh. Nếu không có như vậy, bốn lão quái này sẽ không tin hắn. Về phần những bảo vật trong bí cảnh này, hắn cũng không cho rằng bản thân mình thật sự còn sống để có cơ hội cầm chúng vào trong tay. Bên ngoài Yên Ba Thiên Thủy Trận là địa phương hắn đưa đến tác dụng chủ yếu. Một khi phá vỡ được nó, Tiêu Thần đối với bốn lão quái đã không còn giá trị lợi dụng. Kết quả như thế nào, hắn có thể tưởng tượng được.
Tuy rằng trong lòng mọi người đều có tính toán riêng, nhưng ít ra biểu hiện ở trên mặt đều là dáng vẻ vui mừng.
- Được, nếu đã nói rõ ràng, việc này không nên chậm trễ nữa. Chúng ta lên đường thôi.
Thiên Cơ Tán Nhân mở miệng cười. Bốn lão quái cũng đứng lên, bước đi ra ngoài. Tiêu Thần giơ tay lấy ra áo bào đen mặc lên người, đi theo phía sau.
Ra khỏi phòng khách, Mạc Lỗ đang ở trong viện khoanh tay chờ đợi. Lúc này vừa thấy mấy người hiện thân, hắn vội vàng tiến lên thi lễ. Sau đó hắn đứng yên, cười lạnh liếc mắt nhìn Tiêu Thần. Chuyện có liên quan đến bí cảnh lần này, trong lòng hắn mặc dù không biết được rõ ràng, nhưng từ trong miệng Khô Diệp Lão Tổ cũng mơ hồ nhận được vài phần tin tức. Tiêu Thần cùng đám người sư tôn hợp tác. Sợ rằng một khi hoàn thành được chuyện đó, cũng chính là lúc Tiêu Thần bị tiêu diệt. Đáng thương cho người này hiện tại trong lòng sợ rằng vẫn còn đang đắc chí.
Đối với ánh mắt này của Mạc Lỗ, Tiêu Thần nhìn mà như không thấy. Nếu không có người này hắn cũng sẽ không rơi xuống tình cảnh khốn cùng như ngày hôm nay. Sau này nếu như có cơ hội, hắn tuyệt đối sẽ không ngại ra tay giết chết hắn giảm mối hận trong lòng.
Thiên Cơ Tán Nhân phân phó cho môn hạ tu sĩ trông coi động phủ, lại đmở ra tất cả các đại trận phòng ngự. Lúc này đám tu sĩ mới khống chế luồng ánh sáng vội vàng lao đi.
Qua khoảng chừng một canh giờ, bốn lão quái phía trước đồng thời thu liễm luồng ánh sáng, thân ảnh rơi xuống. Bọn họ lại đi tới phía trên một dãy núi hoang vắng, cát đá chồng chất. Nơi này là một mảnh hoang vu. Đưa mắt nhìn ra bốn phía hoàn toàn không có nửa phần sức sống. Ngay cả linh lực trong không trung cũng loãng tới cực điểm.
Bình luận