- Tiền bối tha mạng. Vãn bối nhất thời bị ma quỷ ám ảnh. Vẫn mong tiền bối xem như nể tình Ba Gia Địch mấy tháng qua làm việc cần cù và thật thà, tha cho ta một lần.
Tu sĩ Dạ Xoa Tộc này mắt thấy sự việc bị bại lộ, lúc này quỳ xuống liên tục cầu xin khoan dung.
Tiêu Thần cười lạnh, trầm giọng nói:
- Nếu ngươi đã xuất tay, chính là tự tay đưa tiễn tính mạng của bản thân. Vậy cần gì phải xin ta khoan dung.
Sau khi nói xong, ống tay áo của hắn vung lên. Trong nháy mắt, thân thể Ba Gia Địch lập tức cứng còng, hóa thành tro bụi tiêu tan.
Tiêu Thần triệu hoán hỏa diễm luyện hóa năm cây Dưỡng Thần Thảo đã bị bôi nước Tử Đường Hoa tới khi không còn. Hắn lấy hộp ngọc, quay người trở về mật thất ngồi tĩnh tọa luyện hóa. Hết mười lăm ngày tiêu hao, cuối cùng hắn đã trị hết tất cả thương thế nguyên thần do ánh sáng linh cực gây ra.
Sau gần nửa ngày, đợi sau khi thu thập tất cả thỏa đáng, xác định sẽ không lưu lại bất kỳ manh mối nào có thể để lộ thân phận, một luồng ánh sáng màu xanh hồng phóng lên cao, thẳng vào sâu bên trong núi rừng. Thông qua soát hồn Tiêu Thần biết được, Tiểu Dạ Thành này chẳng qua là một tiểu thành hẻo lánh của Dạ Xoa Tộc. Hắn muốn trở về lĩnh vực Nhân tộc, cần thông qua truyền tống trận rời khỏi phạm vi của Dạ Xoa Tộc. Bằng không địa vực này mênh mông bao la, dựa vào bản thân không biết muốn bay hết, cần tiêu hao bao nhiêu thời gian.
Đi qua dãy rừng núi hoang vắng ba trăm vạn dặm này là được đến Dạ Ma Thành, một chỗ thành lớn phồn hoa của Dạ Xoa Tộc. Đến nơi nào lại tính toán sau cũng không muộn.
Trên hư không, có tu sĩ mặc mặc áo bào đen đứng trên luồng ánh sáng bay đi. Hắn nhíu mày. Hiển nhiên trong lòng hắn đang không ngừng suy nghĩ.
- Mức độ linh lực của linh giới nồng đậm vượt xa nhân gian. Hơn nữa mức độ không gian vững chắc còn vượt qua rất nhiều. Dựa vào tu vi của ta lúc này, mặc dù toàn lực bạo phát cũng không có thể chấn nát được phạm vi ngàn dặm. Về phần phá tanko gian lưu loạn nối liền với linh giới, mặc dù có không gian phân thân tương trợ, lúc này cũng không có cách nào làm được.
- Nhưng lấy tu vi của ta hiện nay, nếu như cẩn thận tự bảo vệ mình, muốn làm cũng đủ.
Bản thể Nhân tộc Tả Mi Đạo Trường của Tiêu Thần khổ luyện 26400 năm, thăng cấp hợp thể cực hạn, mắc độ đặt nửa bước chân vào Độ Kiếp, Thân thể trải qua lực của tộc mạch rèn luyện càng mạnh mẽ vô cùng. Một khi toàn lực bạo phát, chiến lực tương đối cao hơn so với tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ bình thường.
Phân thân Cổ Ma ở ma quật tu luyện tám trăm tám mươi năm, thực lực nâng cao mấy bậc. Thân thể Cổ Ma cao 5 vạn trượng. Một khi biến lớn, sẽ cao tới 5 vạn 5 nghìn trượng. Một khi hóa thân ma thể điên cuồng ra tay, chiến lực tương tương với bản thể Nhân tộc, không khác là bao nhiêu.
Mà lúc này, phân thân không gian lại hơi yếu. Thực lực chỉ có mức độ Hợp Thể cực hạn. Nhưng hắn nắm trong tay bản nguyên không gian. Thủ đoạn chạy thoát thân lại là mạnh nhất. Một khi toàn lực bạo, tốc độ đi về phía trước có thể so với tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ.
Nắm giữ ba phân thân lớn, phân thân Cổ Ma chủ chiến, phân thân không gian chủ trốn, bản thể Nhân tộc lại là phát triển cân đối.
Hiện tại thực lực phân thân tương tương với hai tuyệt đại thiên phú cũng mạnh mẽ hoàn toàn không kém. Dù sao kế thừa huyết mạch của Đa La Na Già, lực huyết mạch đang dần dần phát huy tác dụng. Tuy rằng khởi điểm trưởng thành hơi thấp, nhưng tiềm lực trưởng thành cũng không có khả năng hạn chế số lượng.
Lúc này ba phân thân lớn dung hợp. Trong lòng Tiêu Thần tính ra, một khi hắn toàn lực bạo phát, có thể so sánh với tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ đỉnh phong. Nếu như gặp phải Độ Kiếp trung kỳ, không mong có thể thủ thắng nhưng có thể tự bảo vệ mình. Nhưng nếu như đối địch với tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, tuyệt đối không có nửa phần thắng. Chỉ có điều, có thể lấy thân phận tu sĩ vừa phi thân có thể đấu với tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ đỉnh phong, cũng đãg đủ khiến cho người ta chấn động kinh ngạc. Phải biết rằng ở linh giới, tu sĩ Độ Kiếp đã là tồn tại bá chủ một phương!
Tìm cơ hội rời khỏi lãnh địa Dạ Xoa Tộc trở về Nhân tộc. Sau đó toàn lực tu luyện nâng cao tu vi. Ở trong linh giới, Tiêu Thần hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng xem như là có vài phần sức lực tự vệ. Một khi gặp phải sóng gió lại có khả năng bị người giết chết.
Dù sao trên tu sĩ Độ Kiếp còn có tồn tại cảnh giới Thiên Nhân, Đại Thừa. Bọn họ mới là tồn tại bá chủ thật sự của cả linh giới.
Trong thời điểm Tiêu Thần đang không ngừng suy nghĩ, phía trước đột nhiên truyền đến sóng chấn động mỏng manh khác thường. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn nhìn thấy một tòa thành lớn xuất hiện ở cuối tầm mắt.
Tường thành cao tới mấy vạn trượng, đâm thẳng vào tận trời. Trên đó có linh quang lóe lên, không biết có bao nhiêu cấm chế. Tường thành được xây dựng bằng từng khối gạch xanh ước chừng mười trượng. Trên đó đều được các đại sư trận pháp Dạ Xoa Tộc cẩn thận khắc lên vô số cấm đạo phù văn, hình thành từng trận pháp đơn giản.
Cố Thể Trận, Kim Kiên Trận, Hậu Thổ Trận… toàn bộ những trận pháp này chính là phòng thủ kiên cố. Tuy rằng mỗi loại đều cực kỳ đơn giản, uy năng yếu, nhưng khi số lượng trận pháp lên tới trăm vạn, ngàn vạn chồng chất lên nhau, sinh ra lực phòng ngự đủ để cho các tu sĩ Độ Kiếp phải trố mắt. Dùng để ứng phó với cường giả siêu cấp cảnh giới Đại Thừa, cảnh giới Thiên Nhân cũng có thể chống đỡ được một khoảng thời gian này.
Toàn bộ thành trì có hình bát giác. Mỗi một cạnh có một tháp kiến trúc hình tròn thông thiên. Trên đó có gắn bảo châu cấm đạo chừng một nghìn trượng. Toàn thân nó lóe lên linh quang mờ nhạt. Một khi bị tập kích, bản thân nó sẽ tự kích phát. Ở trên hư không bày ra đại trận, cắt đứt liên lạc với bên ngoài. Trận pháp này chính là trận đạo tông sư Dạ Xoa Tộc xây dựng thành, uy năng lại khủng khiếp đến cực điểm. Tu sĩ Độ Kiếp rơi vào trong đó, cũng đừng hòng mơ tưởng có thể toàn thân trở ra.
Về phần mặt đất của thành trì. Bề ngoài nhìn vào hoàn toàn không khác so với bình thường. Nhưng sau dưới đất khoảng mười mấy trượng sâu cũng bày ra trăm nghìn đạo cấm chế. Các loại tiểu trận thổ mộc, trận bụi gai, đao phong trận… Tất cả đều là trận pháp giết chóc thổ, kim. Uy năng của chúng đều không mạnh, nhưng số lượng cũng dày đặc tới hàng ngàn hang vạn.
Bình luận