Đạo (Dịch) – Chương 1055

Xuống giường, mặc quần áo thỏa đáng, hắn nghiêng tai lắng nghe. Lúc này tuy rằng đã vào đêm khuya, nhưng trong hẻm Đông Liễu vẫn có tiếng người ồn ào tiếng cười nói hoan hỉ, không ngừng vang lên bên tai.

Đẩy cửa đi ra ngoài, bóng người Ba Gia Địch lặng lẽ tiến ra khỏi sương phòng, dung nhập vào trong bóng tối, chậm rãi lui về phía sau hòa vào trong đám người đang ra khỏi hậu viện, sau đó biến mất.

Vài giây sau, ba gã nam tử Dạ Xoa Tộc từ bên trong một chỗ khác sương phòng đi ra. Lúc này bọn họ liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều cười đắc ý.

- Hắc hắc, ta đã nói mà. Ba Gia Địch nhất định là phát hiện ra thứ chúng ta không biết. Từ khi hắn một mình đuổi theo Liệt Hổ Thú trở về, ta liền nhìn ra điểm khác thường. Nếu như đổi lại thành Ba Gia Địch trước kia, hắn đã sớm oán giận liên tục. Làm sao có thể giống như bây giờ trực tiếp vội vàng chạy về trong thành. Hơn nữa đối với chuyện Mặc Khắc trưởng lão cắt xén, Ba Gia Địch không ngờ không cò kè mặc cả, vội vàng lấy con mồi ra, ta đã biết chuyện khẳng định có gì không đúng.

Người lên tiếng chính là nam tử Dạ Xoa Tộc dẫn đầu trong ba người kia, tên là Đột Hi Đặc, cùng hai người khác đều là người hợp tác “săn bắn cùng Ba Gia Địch.

- Vẫn là Đột Hi Đặc đại ca nhìn xa trông rộng. Bằng không chúng ta sẽ bị tên Ba Gia Địch này lừa gạt. Hắn cùng hai mỹ nữ hoạt động suốt cả ngày, hiện tại lại lén lén lút lút ra ngoài nhất định là không muốn bị người khác biết.

Một gã tu sĩ Dạ Xoa Tộc khác nhỏ giọng cung kính nói.

- Nhưng tiểu tử này không biết Đột Hi Đặc đại ca đã sớm nhìn thấu mánh khóe. Chúng ta hãy đi ở phía sau hắn. Nếu quả thật có bảo vật…

Nói tới đây, khóe miệng ba người này đồng thời lộ ra một nụ cười lạnh.

Trong cùng tộc không được chém giết lẫn nhau. Bằng không một khi bị bắt, nghiêm trị không tha. Quy định của gia tộc tuy rằng nghiêm khắc, trừng phạt cũng quyết không nương tay, nhưng điều kiện mấu chốt cũng là phải bị bắt được. Hàng năm Tiểu Dạ Thành đều sẽ có rất nhiều người của Dạ Xoa Tộc biến mất một cách không rõ ràng. Nhưng thật sự bị phát hiện cũng rất ít.

Về phần cái gọi là tình nghĩa cùng tộc cùng nhóm, ở trước mặt bảo vật hiển nhiên không đáng giá nhắc tới.

- Đi!

Ba người từ phía xa đi theo Ba Gia Địch rời đi.

Ra khỏi hẻm Liễu Điều, Ba Gia Địch không để ý đi dạo chợ đêm một hồi. Thậm chí hắn còn vì một vật lạ, cùng một vị chủ quán Dạ Xoa Tộc nào đó cò kè mặc cả hồi lâu, cuối cùng không đạt được giao dịch căm giận xoay người rời đi. Hắn rẽ vào trong hẻm nhỏ nào đó, sau đó không thấy đi ra nữa.

Ngoài thành, một người tu sĩ biến thành luồng ánh sáng lặng lẽ không một tiếng động đi ra ngoài. Người này chính là này Ba Gia Địch. Hôm nay người này cùng với nhóm ba vị cùng tộc hợp tác “săn bắn trở về. Trong núi rừng gặp phải một con Liệt Hổ Thú, tuy rằng cuối cùng vẫn không có thể săn giết được nó, lại hắn lại phát hiện ra một chuyện cực kỳ tuyệt vời. Ở một chỗ kín đáo nào đó trong núi rừng lại có một tòa động phủ tồn tại. Ba Gia Địch cẩn thận thử thăm dò một phen. cấm chế bên ngoài động phủ cũng không mạnh mẽ. Nhưng trong đó lại mơ hồ cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Chính vì vậy, người này mới không có tùy tiện ra tay, suy nghĩ một lát lập tức trở về.

- Hừ hừ! Nói vậy ta cố ý lộ ra sơ hở, hiện tại chắc hẳn là ba ngu xuẩn đã đặc biệt nhìn ra, tính đánh bất ngờ. Hắc hắc, nếu không phải sợ các ngươi không cắn câu, Ba Gia Địch đại gia mới sẽ không cùng các ngươi lãng phí thời gian diễn trò như vậy.

- Động phủ này tuy rằng không bắt mắt, nhưng ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Vừa lúc ta đẻ cho ba người này thay ta đi dò đường. Nếu như có bảo vật, dựa vào tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đã được ta che giấu, giết chết cả ba người bọn họ, sau đó thu trở lại cũng không muộn.

Trong lòng Ba Gia Địch thầm cười lạnh, bóng người lại hoàn toàn không hề dừng lại, di chuyển vào trong núi rừng, sau đó tiến thẳng đến nơi nào.

Ba gã tu sĩ Dạ Xoa Tộc cẩn thận theo đuôi ở phía sau. Đúng lúc này phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm. Đó chính là từ trong miệng Ba Gia Địch phát ra.

Ba người thoáng biến sắc mặt, lập tức khống chế luồng ánh sáng lao ra. Bọn họ nhìn thấy thi thể dưới mặt đất này đã hoàn toàn biến thành màu đen, khóe miệng chảy ra máu đen. Đồng tử của bọn họ nhất thời không nhịn được co lại kịch liệt.

- Dạ Sa Độc!

Tình trạng Ba Gia Địch chết chính là vật kịch độc Dạ Sa Độc trong Dạ Xoa Tộc. Cho dù là tu sĩ cảnh giới Bất Trụy không cẩn thận, hít vào trong mũi cũng sẽ bị mất mạng. Nó là kịch độc khác thường. Vật dính phải loại độc này mà chết cũng sẽ biến thành nhiễm thể kịch độc.

Ba người liên tiếp lui về phía sau. Thậm chí đối với túi đựng đồ trên người Ba Gia Địch, bọn họ cũng không có nửa điểm mơ ước. Bọn họ cũng không nguyện bởi vậy mà mất tính mạng của mình.

- Ba Gia Địch đêm khuya tới đây, nhất định là có phát hiện. Hơn nữa nơi này chính là ngoài vùng hoang dã, làm sao có Dạ Sa Độc ở đây được.

Trên gương mặt dữ tợn của Đồ Đặc lộ ra vẻ suy nghĩ. Ngay lập tức ánh mắt hắn chợt sáng lên, nói:

- Tách nhau ra, lục soát ở đây một chút. Cẩn thận đừng động tới cạm bẫy khác.

Hai gã người Dạ Xoa Tộc khác gật đầu. Ba người lập tức tản ra, tránh thi thể Ba Gia Địch, cẩn thận dò xét.

Một lát sau, một tiếng hô vui mừng bất ngờ truyền đến. Đồ Đặc ngẩng đầu lên, nhanh chóng đi qua.

- Động phủ!

Nhìn linh quang mờ nhạt lóe lên phía sau những sợi dây leo, trong lòng ba người Đồ Đặc vừa mừng vừa sợ. Dạ Xoa Tộc là chủng tộc ở chung. Tất cả đều bị trưởng lão trong tộc kìm hãm. Cần phải hoàn thành nhiệm vụ trong tộc giao ra trong vòng trăm năm, bằng không sẽ phải chịu trừng phạt. Cho nên phần lớn Dạ Xoa Tộc đều sinh hoạt ở trong thành trì. Nhưng có số ít cường giả Dạ Xoa Tộc, có thể không bị quy định trong tộc kìm hãm, một mình trong ở sơn dã mở động phủ ở lại. Cho nên, trong lĩnh vực Dạ Xoa Tộc, phàm là những tu sĩ ở dã ngoại nhất định là những kẻ có thực lực mạnh mẽ.

Động phủ của những cường giả Dạ Xoa Tộc này, nếu như chủ nhân ngã xuống hoặc là dọn đi, liền rất có khả năng lưu lại rất nhiều bảo vật. Bao năm qua, người Dạ Xoa Tộc nhận được cơ duyên, tuyệt đối không phải là số ít. Mà bên trong tòa động phủ trước mắt này không có khí thức của người Dạ Xoa Tộc. Như vậy liền cho thấy động phủ này là nơi vô chủ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...