Vạn cổ phong trấn chi linh biến sắc, ánh mắt điên cuồng và gào thét:
- Đám người thừa kế Nhân tộc hẹn mọn đáng chết! Đáng chết!
- Chết! Chết! Chết!
Vạn cổ phong trấn biến thành lưới lớn bộc phát tiếng gào thét oán độc và không cam lòng.
Vạn cổ phong trấn chính là đại năng thượng tộc dùng hồn tu sĩ thượng tộc chết trên đại lục Tinh Vực làm dẫn, mượn chu thiên tinh thần chi lực làm phụ hóa thành phong ấn, tuy thần niệm tàn hồn của tu sĩ thượng tộc biến mất nhưng oán độc vẫn lưu truyền tới nay.
Đường đường thượng tộc bị con sâu cái kiến hạ giới nghịch tập giết chết, bọn họ không cam tâm biến mất, cho nên lần này cảm ứng được kiếm ý của Tiêu Thần dung nhập đại hận ngập trời, những tàn hồn kia bộc phát oán độc.
Vạn cổ phong trấn chi linh ra đời từ những oán độc này, hiện tại ánh mắt đỏ rực và điên cuồng, hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, hận ý như muốn bầm thây Tiêu Thần thành vạn đoạn mới hả mối hận trong lòng.
Vào lúc cảm ứng được kiếm khí mười vạn trượng mang theo lực lượng hủy diệt đáng sợ, sắc mặt vạn cổ phong trấn chi linh âm tình bất định, hắn quyết đoán quát lớn.
- Nếu ngươi muốn đánh chết bổn tọa mở con đường phi thăng tiểu thiên giới, như vậy bổn tọa sẽ thành toàn ngươi, buông tha ngàn vạn sinh linh thế giới của ngươi, ngươi nhất định phải chết!
- Phong trấn, bại!
Khi vạn cổ phong trấn chi linh gào thét điên cuồng, tấm lưới đầy trời chấn động sau đó sụp đổ, sau khi nó sụp đổ lại ngưng tụ lực lượng rót vào đại đỉnh bốn chân. Khi lực lượng dung nhập, đại đỉnh bốn chân bốn trọng thương bộc phát uy áp đáng sợ.
Khi phong trấn tan vỡ, vạn cổ phong trấn chi linh cũng không còn lực lượng, thân ảnh của nó dần dần mơ hồ nhưng ánh mắt vẫn điên cuồng nhìn Tiêu Thần, hận ý ngập trời hóa thành điên cuồng.
- Ha ha ha ha! Người thừa kế ý niệm Nhân tộc hạ giới hèn mọn, bổn tọa mặc dù chết cũng kéo ngươi chôn cùng.
- Quốc chi trọng khí, bạo cho ta! Bạo! Bạo!
Linh thần gào thét điên cuồng, đại đỉnh bốn chân ngưng tụ lực lượng của phong trấn và hận ý của tộc đàn rung động, ngay sau đó khí tức hủy diệt bạo phát.
Khí tức mạnh không gì sánh kịp, một khi bộc phát sẽ tạo thành hủy diệt tạo thành tử vực trong phạm vi trăm vạn dặm.
Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, hắn không kịp cân nhắc nhiều, lập tức đánh đám người Bắc Cốc Tử vào trong tu chân tinh, có cương phong thủ hộ, có lẽ bọn họ sẽ may mắn thoát khỏi nhưng khí cơ của hắn bị đại đỉnh bốn chân tập trung nên không tránh khỏi.
- Tiểu Điếm, hôm nay huynh đệ chúng ta cùng độ kiếp nạn này, nếu có thể bình yên bảo vệ mạng sống, Tiêu Thần nhận lời cho ngươi trăm ngàn mỹ nhân, tạo điều kiện cho ngươi hưởng dụng!
Tiêu Thần gào thét, Tiểu Điếm cũng gào lên điên cuồng, không nói trước mắt nguy hiểm tính mạng, nghĩ đến ngày sau có trăm ngàn mỹ nhân liền đủ để gia hỏa háo sắc như mạng này điên cuồng, hắn bộc phát tất cả khí lực bạo phát ra ngoài.
Sau đó đại đỉnh bốn chân nghiền nát, vạn cổ phong trấn bài trừ, Linh giới tiếp dẫn chi lực bao phủ Tiêu Thần sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Chỉ có điều tinh vực vắng vẻ không người, sắc mặt năm người vô cùng âm trầm.
Uy năng tự bạo quá kinh khủng, đủ để quấy rầy uy năng của Linh giới tiếp dẫn chi lực, từ đó quá trình tiếp dẫn phi thăng bị phá hư, dưới không gian chi lực xé rách đáng sợ, một khi tu sĩ bị lâm vào trong đó sẽ chết không nghi ngờ.
- Vừa rồi thông đạo phi thăng bị vụ tự bạo hủy diệt, ít nhất cần thời gian năm ngàn năm tu sĩ Nhân giới mới có thể phi thăng.
Bắc Cốc Tử cảm ứng một phen, sắc mặt khó coi
- Lục đệ hãm thân trong đó, không biết hiện tại...
Nói xong ánh mắt đám người Giao Long Vương ảm đạm.
Thanh Hoàng Vương mở to mắt, nàng nói:
- Lục đệ nhất định có lưu ngọc giản nguyên thần cho bốn đệ muội, chúng ta chạy vào trong Hồng Mông cung xem lục đệ có an toàn hay không.
- Đi!
Năm người gật đầu, lúc này quay về trong cương phong..
Ba ngày sau, trong đại điện Hồng Mông cung thủ hộ sâm nghiêm, đám người Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ và Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương tụ tập nhìn ngọc giản màu vàng lơ lửng giữa không trung, trên ngọc giản có đầy vết rách, từ đó có thể thấy Tiêu Thần thụ thương nghiêm trọng cỡ nào, hơn nữa trên nguyên thần ngọc giản không ngừng xuất hiện vết rách.
Qua một lúc sau nguyên thần ngọc giản vang lên tiếng răng rắc...
Trong một cung điện mười vạn trượng xa hoa tại đại thiên giới, một tướng quân mặc khôi giáp hỏa hồng ngồi trên vương vị mở mắt ra, hai mắt hắn có hai đám hỏa diễm đang bốc cháy, hơn nữa mi tâm của người này có tộc vân của Hỏa tộc, đó là ba đám hỏa diễm màu sắc khác nhau.
- Ân? Phong trấn bị phá vỡ?
Nam tử này lẩm bẩm giống như thần linh gào thét, tiếng gầm vang vọng đại điện, hắn cau mày, sắc khí ngưng tụ trong hư không tối tăm như mực.
Tâm niệm vừa động sát khí phá thể ngưng tụ thành ác quỷ trăm trượng, không biết người này cả đời tạo bao nhiêu sát nghiệp mới có sát khí đáng sợ như thế.
- Phù du giới số 0000216 chính là bổn tướng tạo thành phong trấn, chỉ là con sâu cái kiến hạ giới hèn mọn dám phá vỡ, chẳng lẽ xảy ra biến cố?
Tướng quân mặc khôi giáp quát lớn.
- Truyền lệnh xuống, năm ngàn năm sau môn hạ tiểu thiên giới mở ra, đưa “Thứ tiến vào tiểu thiên giới số 728 thẩm tra trong Nhân tộc có tu sĩ phù du giới số 0000216 phi thăng thì giết hết.
Nói xong tướng lãnh này cúi đầu xuống, hai mắt nhắm lại, năm ngàn năm đối với hắn mà nói chỉ là thời gian tĩnh tu ngắn ngủi, về phần chuyện ở phù du giới, nếu không phải cấm chế sinh lòng cảm ứng thì hắn cũng không biết việc này. Với tư cách cường đại thiên giới, hắn không đặt phù du giới vào trong mắt.
- Vâng, tướng quân.
Ngoài điện có giọng nói kính cẩn vang lên sau đó im lặng.
Quyển thứ sáu : Bí bảo của Dạ Xoa Tộc
Bầu trời xanh thẳm giống như được rửa sạch. Trên mặt đất núi rừng rậm rạp. Phía xa có chim ưng vỗ cánh trên không trung. Gần đó có tiếng thú rít gào.
Nơi này chính là góc đông bắc của lĩnh vực tộc quần Dạ Xoa Tộc. Đi qua núi rừng ngăn cản, một tòa thành trì xuất hiện ở cuối tầm mắt. Tường thành cao chưa đủ mười trượng, đồ dày chỉ vài thước. Dưới gió thổi, nắng chiếu, tường thành cũ nát không chịu nổi. Nếu như những người của Dạ Xoa Tộc này không cẩn thận đụng tới, sợ là có thể trực tiếp đẩy đổ của tường thành này.
Bình luận