Đạo (Dịch) – Chương 1050

Bốn đạo lữ của hắn khống chế một con yêu thú lục phẩm.

Từ nay về sau Tiêu Thần luân phiên triệu kiến tu sĩ cao tầng trong Hồng Mông cung, việc này cũng mất mười ngày.

Trong một ngày cuối cùng, lúc Tiêu Thần sắp rời đi, một đêm hôm đó Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Lý Tiểu Nghệ buông thả nội tâm cùng ngũ giường lớn với Tiêu Thần, đòi hỏi vô độ, đêm xuân diễn ra tới hừng đông mới dừng lại.

Tiêu Thần thu thập thỏa đáng, ánh mắt nhìn bốn nữ sau đó rời đi.

Trên giường, bốn nàng giả ngủ cũng mở mắt ra.

Trong hư không có tu sĩ áo xanh bước đi, tóc đen phiêu đãng, áo bào xanh phần phật.

Tiêu Thần tu đạo đến nay gần như hai ngàn năm, từ lúc trước làm đệ tử ký danh Lạc Vân cốc cho tới hôm nay là thánh chủ Hồng Mông điện, tu vi kinh thiên động địa tung hoành Nhân giới không ai địch nổi.

Trong đó trải qua chém giết huyết tinh vô số lần, âm mưu tính toán đạt tới đỉnh phong của Nhân giới, không cần phải sợ hãi chuyện gì. Hôm nay hắn đã là chí cường trong phù du giới, tiểu thiên giới thậm đại thiên giới càng mạnh mẽ hơn đang chờ hắn lưu lạc, cho nên hắn phải phi thăng, tiến vào không gian cao cấp hơn, không ngừng hoàn thành bản thân và tiến lên phía trước.

Trước đó hắn có một việc cần làm.

Triệu quốc Bắc Hoa châu, tại sườn núi nhỏ bên ngoài Tiêu thành, từ nơi này có thể nhìn thấy Tiêu thành, ở nơi đây có hai ngôi mộ nằm đó gió táp mưa sa ngàn năm, bởi vì có Tiêu gia không ngừng phái người coi chừng quản lý cho nên không có vẻ hoang vu.

Hôm nay trời mưa, gió lạnh từng hồi cho nên tịch mịch quạng quẽ. Vào lúc này không gian chấn động, một tu sĩ áo xanh xuất hiện, ánh mắt nhu hòa nhìn hai ngôi mộ.

Tiêu Thần không có thi triển thần thông ngăn mưa, tùy ý để mưa làm ước áo mình, tóc đen dính vào trán. Trong mắt người ngoài hắn là thánh chủ Hồng Mông điện cao cao tại thượng, tu vi siêu phàm nhập thánh, ở nơi này hắn là nhi tử của phu thê phàm tục.

Đề bào quỳ xuống, Tiêu Thần không có kiêng kị bùn đất ướt đẫm trên mặt đất.

- Hôm nay hài nhi bái biệt song thân, ngày mai ta sẽ cùng năm vị huynh trưởng kết nghĩa ra tay phá vỡ vạn cổ phong trấn phi thăng Linh giới, từ nay về sau còn muốn trở lại không biết là năm nào tháng nào.

- Đặt chân con đường tu đạo cho tới nay gần như hai ngàn năm, chém giết cực khổ trong đó hài nhi chưa từng than thở, tuy trên tay dính máu tươi nhưng vẫn nhớ năm đó phụ thân đại nhân đề điểm, nam nhi sống trên đời đỉnh thiên lập địa, không thể ỷ thế hiếp người, không thể lạm sát kẻ vô tội, không thể có tà niệm trong lòng, hài nhi tự nhận đã làm được, về sau cũng sẽ như thế, cho nên thỉnh phụ thân an tâm.

- Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ hôm nay đã thành con dâu Tiêu gia, hài nhi từng mang các nàng bái kiến song thân đại nhân, hôm nay không thể mang các nàng tới đây, về sau hài nhi không có mặt, các nàng sẽ thường xuyên đến vấn an song thân, mẫu thân từng nhắc tới chuyện nối dõi tông đường sợ rằng tạm thời không thực hiện được, hài nhi sẽ cố gắng còn sống, Tiêu gia ta sẽ không đoạn hương khói, chuyện này mẫu thân không cần nhớ mãi không quên.

Không biết qua bao lâu, Tiêu Thần đứng dậy, áo bào xanh sớm ướt đẫm nhìn phần mộ song thân, trong đôi mắt mang theo bình tĩnh khó nói thành lời.

- Hôm nay bái biệt nhị lão, ngày sau hài nhi sẽ lại tới bái tế.

Thấp giọng nói một lúc liền rời đi, áo bào trên người khô ráo tóc đen lại bay bay, Cổ Ma phân thân, không gian phân thân đồng thời xuất hiện, lúc này đều dung nhập vào bản thể Nhân tộc.

Mây đen trên không trung biến mất, ánh nắng chiếu vào mộ phần, chiếu rọi bóng lưng áo xanh sau đó không thấy đâu nữa.

Sâu trong đại hoang, trên đỉnh núi có sáu thân ảnh đang đứng, mặc cho gió thổi quần áo phất phơ.

- Hôm nay sáu huynh đệ chúng ta liên thủ đánh một trân thề phải đánh vỡ vạn cổ phong trấn, nếu không không chỉ có chúng ta không cách nào phi thăng, vô số sinh linh của hai giới sẽ không phi thăng.

Giao Long Vương thấp giọng lên tiếng, sắc mặt tuyệt thế yêu vật nghiêm túc và trang trọng.

Đám người Bắc Cốc Tử nhìn nhau, nói:

- Lục đệ, trải qua thương nghị giữa năm chúng ta quyết định thời điểm phá phong sẽ do chúng ta xuất thủ trước, tranh thủ tiêu hao lực lượng của vạn cổ phong trấn chi linh tới mức lớn nhất, đến lúc đó sẽ do ngươi vận dụng một kích chí cường thừa cơ đánh vỡ nó.

- Việc này chúng ta cân nhắc cực kỳ chu đáo chặt chẽ, lục đệ có thực lực mạnh nhất trong chúng ta, ngươi phải ra tay đánh một kích mấu chốt.

Thanh Hoàng Vương gật đầu, nói:

- Tứ ca nói không sai, lục đệ, chúng ta có phi thăng Linh giới hay không phải xem cả vào ngươi.

Bằng thần thông của ba người đã thử ba lần, tất cả đều bị vạn cổ phong trấn chi linh đánh tan, hiện tại bọn họ ký thác hi vọng vào Tiêu Thần.

-Tốt, việc này nghe theo chư vị huynh trưởng phân phó.

Tiêu Thần đáp ứng, sắc mặt biến hóa, hắn nói:

- Bắt đầu!

Vào lúc này phía chân trời xuất hiện dị tượng, chín bóng đen xuất hiện quay chung quanh mặt trời tạo thành đồ án huyền ảo, lực lượng quỷ dị xuất hiện dẫn động thiên địa linh lực.

Hư không âm u, phía chân trời có chín ngôi sau xuất hiện trên không trung, lúc này có vẻ hơi mờ.

Cửu tinh tru nhật dẫn động tinh lực đầy trời đối kháng và triệt tiêu uy năng của nhau, từ đó suy yếu lực lượng vạn cổ phong trấn ở mức lớn nhất, chờ tới lúc cục diện cửu tinh tru nhật triệt để hình thành là thời điểm đám người Tiêu Thần ra tay.

Cả tu chân giới, vô số tu sĩ đều dừng tu luyện, tất cả đều ngẩng đầu nhìn dị tượng trên trời, sắc mặt đỏ bừng kích động. Bởi vì Tiêu Thần Thánh chủ từng nói thời điểm thiên địa dị tượng là lúc oanh phá phong trấn thượng tộc, lại mở con đường phi thăng của mọi người.

Bên ngoài thánh địa Hồng Mông cung, bốn nữ tử tay áo bồng bềnh đứng trên hư không, đầu ngón tay đang xiết chặc dưới ống tay áo, bởi vì nam nhân của các nàng đang phá phong trấn phi thăng Linh giới.

Cách các nàng không xa rất nhiều hộ vệ thánh điện đứng quanh, một nữ tu thủ lĩnh hộ vệ đang đứng, bên ngoài cơ thể sinh ra sát khí nhàn nhạt, nàng tên là Vân Linh. Trận chiến Hồng Mông cung bốn đại cổ tộc chết tổn thương thảm trọng, tộc nhân phàm tục gần như tuyệt diệt, vẫn còn lại một ít tu sĩ sống sót, Tiêu Thần cũng không chém giết bọn họ, hắn chỉ lau trí nhớ và thu vào trong Hồng Mông cung, trở thành hộ vệ thánh cung, tính toán thông qua thủ đoạn như vậy bảo toàn bọn họ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...