Lương sư, công pháp, đan dược, pháp bảo đều có đủ, lại có đại nghĩa thảo phạt thượng tộc, Hồng Mông cung quật khởi không thể ngăn cản.
Trong năm năm chấn động, cuối cùng khi Cơ gia gia nhập, cả tu chân giới không còn tông môn tồn tại. Sau khi chỉnh hợp Hồng Mông điện có được ba trăm vạn tu sĩ. Hồng Mông cung có Thánh chủ tồn tại, lúc này Tiêu Thần làm việc đáng phải làm, dưới hắn có rất nhiều trưởng lão, hộ pháp, bất luận xuất thân, chỉ dùng tu vi tranh đoạt, mỗi cách mười năm có thể đạt được một cơ hội khiêu chiến, thân phận địa vị khác nhau sẽ có đãi ngộ khác nhau, cũng giống quân doanh trong huyết mạch chi địa tranh đoạt quan chức, các loại công pháp, thần thông, đan dược cũng thông qua cố gắng tranh đoạt được, không khí cạnh tranh sinh ra, hơn nữa còn phát huy năng lượng cường đại.
Đại lục Hạo Hãn, Triệu quốc Bắc Hoa châu.
Tiêu gia hôm nay chính là thánh địa của cả tu chân giới, với tư cách là nơi Tiêu Thần Thánh chủ sinh ra, nơi này bị phủ thêm một tầng thần bí. Hồng Mông điện là nơi tu sĩ cả tu chân giới tụ tập nhưng Tiêu gia là lãnh tụ tinh thần của bọn họ.
Hàng năm đều có vô số tu sĩ không xa vạn dặm chạy đến chỉ vì muốn đánh giá nơi Thánh chủ ra đời, kính cẩn thi lễ, thần sắc kính sợ từ đáy lòng, đơn giản bởi vì Thánh chủ đại nhân ngang trời xuất thế mới có thể làm Nhân tộc nhất mạch biết được chân tướng che dấu vài vạn năm, cũng biết được thù hận chủng tộc sâu đậm, là Thánh chủ đại nhân gạt bỏ nanh vuốt tu sĩ thượng tộc, trả lại cho Nhân giới bầu trời thanh minh, bởi vì Thánh chủ, cả tu chân giới dung hợp làm một thể, vô số tu sĩ đạt được công pháp, linh thạch, đan dược trong Hồng Mông iện ban cho nên gia tăng tu vi nhanh hchongs, không tiếp tục tùy ý báo thù như lúc trước, tất cả mọi người cố gắng tu luyện gia tăng tu vi để bước theo chân Thánh chủ, một ngày kia có thể đi theo Thánh chủ giết vào thượng tộc báo huyết thù.
Phần này kính sợ dần dần hình thành, hơn nữa càng lúc càng đậm, cuối cùng trở thành cơ sở không thể dao động trong lòng mọi người
Đối với tu sĩ khắp nơi chiêm ngưỡng, Tiêu gia cũng không ngăn cản, trong Triệu quốc đã có một khu vực cấm địa, không cho phép tu sĩ tiến vào. Mệnh lệnh là từ Hồng Mông điện truyền ra, mặc dù không biết nguyên nhân vì sao nhưng không ai vi phạm.
Năm tháng dài dằng dặc, đảo mắt đã trăm năm.
Trong cấm địa Triệu quốc có một thung lũng đá xanh đường nhỏ, hai bên có trúc tô điểm, nhìn ra xa hơn có chốn đào nguyên, sâu trong đào nguyên có một ngôi nhà nhỏ của nhà nông, cảnh sắc ưu mỹ động lòng người.
Trong sân có tu sĩ áo xanh dang ngồi đánh cờ với một nữ tử, bên cạnh bàn cờ có ba giai nhân cười khẽ, thỉnh thoảng thì thầm vài câu.
- Ha ha, Tiểu Nghệ tỷ tỷ sắp thua, nàng không phải đối thủ của Tiêu Tâần đại ca,.
Thanh Mi càng ngày càng mượt mà xinh đẹp tuyệt trần cười hì hì bên cạnh.
Lý Tiểu Nghệ nghe vậy lập tức giận dữ, lúc này đặt quân cờ làm bàn cờ hỗn loạn, tiểu nha đầu Thanh Mi quát to tìm đường chết, lúc này đứng lên đuổi theo.
Tử Yên thu bàn cờ và cười nói:
- Tướng công, chúng ta ở đây đã trăm năm, ngươi hôm nay còn chưa suy nghĩ rõ ràng sao, thiếp thân và Nguyệt Vũ biết rõ tâm tư của Tiểu Nghệ muội muội, nếu không đuổi nàng đi chính là ngầm đồng ý, chẳng lẽ tướng công cần nàng lên tiếng mới được.
Lại nói Tử Yên từ trước tới nay rất hiểu chuyện, giọng điệu của nàng còn mang theo bất mãn.
Nguyệt Vũ cười gật đầu, nói:
- Tỷ tỷ nói không sai, tướng công chúng ta ưa thích nhất được tiện nghi còn làm ả vẻ thông minh, rõ ràng trong nội tâm ưa thích nhưng hết lần này tới lần khác còn làm ra vẻ chính nhân quân tử.
Đối mặt hai nữ thấp giọng trêu ghẹo, sắc mặt Tiêu Thần hơi cương, lúc này cười khổ và nói:
- Vi phu cũng không phải không muốn thu Tiểu Nghệ, nhưng ta dừng lại ở Nhân giới không lâu, ngày sau không biết bao lâu mới gặp lại, thật sự không muốn hại nàng. Còn nữa, Tiêu Thần ta cả đời tự nhận mặc dù không phải chính nhân quân tử nhưng cực ít thua thiệt người khác, trong lòng chỉ có áy náy với hai người, thu Thanh Mi là bất đắc dĩ, thứ hai nếu ta không thu nàng thì tiểu nha đầu sẽ chết tâm, ngày sau sẽ đau khổ cả đời. Về phần Tiểu Nghệ, nàng có rất nhiều lựa chọn, cho nên vi phu mới không thể không cân nhắc việc này.
- Nếu hôm nay các ngươi đã nói, như vậy giúp vi phu hỏi Tiểu Nghệ một phen, nếu như nàng nguyện ý, như vậy vi phu sẽ thu nàng, cũng giúp nàng hiểu sau đó sẽ không thường gặp nhau..
Tử Yên cười khẽ, đôi mắt mang theo hào quang, thấp giọng nói:
- Phu quân yên tâm đi, Tiểu Nghệ muội muội chờ những lời này của ngươi đã trăm năm, làm gì cự tuyệt.
- Nguyệt Vũ, ngươi đi truyền tin mời phụ thân Tiểu Nghệ đến, sư tôn Dược Đạo Tử, Hình Thiên huynh đệ và năm vị huynh trưởng tới đây, về phần khách lạ không nên gọi nhiều, chúng ta xử lý việc vui tại đây, cũng thu Tiểu Nghệ và Tiêu gia.
Nguyệt Vũ gật gật đầu, nàng bước đi thật nhanh.
- Ô? Nguyệt Vũ tỷ tỷ, ngươi muốn đi đâu sao?
Thanh Mi đang cười đùa ầm ĩ với Lý Tiểu Nghệ, lúc này thấy thế thừa cơ thoát thân chạy sang.
Ánh mắt Nguyệt Vũ nhìn sang Lý Tiểu Nghệ đầy vui vẻ, nói:
- Đi giao thiệp cưới.
Thanh Mi cơ linh thông minh cỡ nào, nhìn thấy bộ dạng Nguyệt Vũ thì đảo mắt nhìn sang, quay người nhìn thẳng Lý Tiểu Nghệ, nàng ai oán nói:
- Cái gì nha, Tiêu Thần đại ca vốn sắp không đủ phân, Tiểu Nghệ tỷ tỷ còn muốn chọc vào một tay.
Về phần Lý Tiểu Nghệ đã sớm đỏ mặt, sau khi nghe lời này cũng không còn cười đùa như trước, nàng đưa mắt nhìn Tiêu Thần, quay người chạy chậm vào trong phòng, nàng đỏ mặt giấu đầu vào trong chăn, dần dần có nước mắt chảy xuống.
Đau khổ chờ trăm năm, rốt cuộc đầu gỗ này cũng thông suốt.
Một hồi hôn lễ không náo nhiệt, người tới chỉ có mấy người quen của Tiêu Thần, mặc dù có người tin tức linh thông sớm đưa lễ âật tới cũng không dám đến đây quấy rầy.
Là nến đỏ trường minh, uống say tới hừng đông, lúc này khách mới tận hoan rời đi.
Tiêu Thần tự mình tiễn năm vị huynh trưởng, về phần tông chủ Vạn Ma Tông, Hình Thiên đã sớm thối lui.
- Các vị huynh trưởng, Tiêu Thần chỉ dừng lại trong phạm tục hai mươi năm, từ nay về sau sẽ bắt đầu bế quan, chúng ta sẽ gặp lại vào thời điểm cửu tinh tru nhật.
Đám người Giao Long Vương, Bắc Cốc Tử, Thanh Hoàng Vương gật đầu.
Bình luận