- Ta và ngươi cuối cùng sẽ có ngày gặp lại!
Huyết Vương gào thét, kiếm quang chém xuống.
Có kim chi bản nguyên trọng thương, phân thân Huyết Vương không thể ngăn cản, đầu lâu thật lớn trực tiếp bị kim chi bản nguyên cắn nát hóa thành bột mịn không còn, thân thể không đầu ngã xuống, trong quá trình ngã xuống thu nhỏ lại bằng người thường, hắn giống như một tấm gương đang tỏa sáng, tại cổ bị cắt đứt không có huyết dịch phun ra.
Ngay sau đó ngọn núi an trí huyết trì vỡ vụn hóa thành đá vụn màu đỏ.
Vết rách phong trấn tan vỡ, phân thân Huyết Vương bị giết trọng thương, muốn xuất thế còn cần năm tháng rất dài mới có thể làm được.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn nhìn thi thể không đầu và thản nhiên nói:
- Yên tâm, ngày sau mặc dù ngươi không tới tìm ta, Tiêu Thần cũng đi tìm ngươi.
- Chúng ta sau này còn gặp lại!
Trận chiến tại Đông Huyền châu, mặc dù tiến hành trong Hồng Mông cung nhưng kết quả của trận chiến đó cũng thông qua các con đường tin tức truyền khắp tu chân giới trong mười ngày: trận chiến này Hồng Mông cung nhất mạch cộng thêm năm đại cổ tộc bị xóa khỏi tu chân giới, trong tộc không một người còn sống, sơ bộ đoán chừng số người chết nhiều hơn ngàn vạn. Một khi tin tức này truyền đi dẫn phát cả tu chân giới rung chuyển, uy danh hung thần của Tiêu Thần như mặt trời ban trưa, vô số tu sĩ bàng hoàng.
Chém chết ngàn vạn sinh linh, hung tàn như thế ngay cả tu sĩ ma đạo cũng sợ. Sau trận chiến gió êm biển lặng, Tiêu Thần đồ diệt Hồng Mông cung nhất mạch sau đó không làm gì cả, lúc này thế cục hỗn loạn dần hòa hoãn lại.
Thập thất với tư cách là tu sĩ Kim Lân Tông tại Nam Chiếu quốc tiếp giáp với Triệu quốc, hắn bế quan suốt nửa tháng không ra ngoài, đợi tới khi tiêu hao hết đan dược tu luyện mới không thể không đi tới phường thị, cũng may phường thị hơi quạnh quẽ nhưng không có gì dị thường, lúc này nội tâm hắn an ổn một chút. Hiện tại Thập Thất đang cò kè mặc cả một gốc linh thỏa với tu sĩ khác, với tư cách một tiểu tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, mỗi một khối linh thạch có thể tiết kiệm thì phải tiết kiệm, hắn mài mồm mép cả buổi cũng dùng giá cả thỏa mãn mua một gốc Tử Lan Hoa, đột nhiên phía bắc của phường thị có tiếng mắng chửi vang lên, thanh thế to lớn giống như có trăm ngàn tu sĩ đang chém giết.
Chủ quán sớm không kiên nhẫn dây dưa với Thập Thất, mượn cớ thu thập quầy hàng tiến lên xem náo nhiệt nhưng nội tâm chửi mắng Thập Thất không thôi.
- Mẹ nó, rốt cuộc xảy ra chuyện gì làm hại lão tử phí nước bọt suốt cả một giờ?
Thập Thất liếm liếm bờ môi khô khốc, hắn gạt dòng người tiến lên xem động tĩnh.
- Sát! Sát! Sát! Quá con mẹ nó khi dễ ngươi, loại thâm thù đại hận này còn không báo, tu sĩ chúng ta dứt khoát tìm khối đậu hũ đâm đầu chết đi cho xong, miễn ngày sau tiếp tục mất mặt xấu hổ ở nơi này, ngày sau làm gì có mặt mũi xuống dưới đất gặp các tiền bối chứ.
- Báo thù, Nhân tộc nhất mạch chúng ta phải trả thù.
- Giết tận thượng tộc, đồ diệt hàng tỉ con dân của chúng, báo thù đòi công đạo cho Nhân tộc nhất mạch chúng ta.
Vào lúc này phường thị phía bắc đã lâm vào hỗn loạn, vô số tu sĩ đỏ mắt, trên người bọn họ bộc phát sát khí đằng đằng, tức giận như trâu động đực và vô cùng bạo ngược, ngay cả Thập Thất cũng giật mình.
Dường như tình hình không đúng.
Đôi mắt Thập Thất tỏa sáng, nhìn thấy một tú sĩ giao hảo trong phượng thị liền gọi hắn.
- Đông Phong đạo hữu, xảy ra chuyện gì, vì sao mọi người kích động như vậy.
tu sĩ tên Đông Phong với gương mặt âm lãnh, hắn nghe xong không nói chuyện, trực tiếp giao một viên ngọc giản cho Thập Thất. Ngọc giản bình thường, màu ngà sữa, là ngọc giản đồ ảnh đơn giản nhất, tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầm thường cũng có thể chế tác, thường thường không có gì lạ.
Chẳng lẽ mọi người đang tức giận như thế là vì ngọc giản sao, chẳng lẽ có liên quan tới việc ghi chép trong đó? Nội tâm hắn rung động, tiếp theo không chờ được rót nguyên thần vào trong.
Sau một khắc thân thể Thập Thất chấn động, hình ảnh xuất.
Trong tinh vực vô tận có vô số tu sĩ đang đứng, trên người bộc phát linh quang sáng ngời, sát khí đằng đằng, mỗi mọi tỏa ra uy áp thiên địa run rẩy
sâu trong tinh vực có đại lục lơ lửng, nơi đó cấm đạo bay đầy trời. Tu kiến cung điện xa hoa đại khí, cây cối sinh cơ bừng bừng, trăm ngàn yêu thú nghỉ lại trong đó. Đây chính là đại lục Tinh Vực thần bí, phía trên có rất nhiều tu sĩ đang sống nhưng mi tâm của bọn họ có đồ án hỏa diễm kỳ lạ.
Trong hư không có hơn ngàn vạn tu sĩ chém giết, thần thông thủ đoạn đánh vỡ hư không, vô số tu sĩ cường đại đổ máu, cả khối đại lục bị chém giết điên cuồng phá hư, vô số cung điện sụp đổ, rừng rậm cô quạnh, sinh linh diệt sạch.
Sâu trên đại lục có chín ngọn núi cao chọc thủng bầu trời, khí thế bàng bạc. Dưới chân núi có thung lũng to lớn mây mù lượn lờ làm cho người ta cảm thấy phiêu miểu. Trong lờ mờ có thể nhìn thấy dây leo. Một đạo nhân ảnh gào thét từ xa, bóng dáng người này vô cùng hùng vĩ, khí tức của hắn chấn vỡ hư không quanh người, vô số cấm chế điên cuồng bộc phát nhưng không thể ngăn cản bước chân của hắn. Nhưng chẳng biết tại sao, dung mạo người này mơ hồ giống như bị sương mù bao phủ, đôi mắt của hắn rất rõ ràng, bộc phát thần quang chiếu sáng thiên địa.
Trên hư không vạn trượng có hai đạo nhân ảnh điên cuồng chém giết, giơ tay nhắc chân hư không sụp đổ. Một người trong đó chính là một lão giả, mi tâm có đồ án hỏa diễm hừng hực, hắn không ngừng kêu gào dư dội. Một người khác là nam tử khí thế bàng bạc, người này trầm mặc không nói nhưng thần thông ác liệt, ra tay hung ác! Lão giả kia chống đỡ hết nổi bị thần nam tử đánh trúng mặt máu rơi lả tả.
Cánh tay vạn trượng vươn ra từ khe hở không gian, nó vô cùng cường hoành giống như thượng cổ thần ma đập vào nam tử. Đối mặt cánh tay này đánh xuống, nam tử ngửa mặt lên trời giận dữ mắng mỏ, trong người bộc phát khí tức bi ai, thân thể hóa thành một đạo lưu quang vạch phá không gian bay về phía cánh tay, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Trên vùng biển bao la mờ mịt, nam tử đẫm máu tiến lên phía trước, trong tay nắm chặc một tấm vải vóc. Hắn im lặng tiến lên, vào lúc này hắn gào thét một tiếng đầy bi thương.
- Giới ta chuẩn bị suốt mười vạn năm nghịch tập thượng tộc, hiện tại vẫn thua, mười lăm vạn đạo hữu chết, tâm ta không cam lòng!
Bình luận