Bá!
Huyết vụ ngưng tụ thành trường bào cao quý bao phủ lên người Huyết Vương.
- Tiêu Thần tiểu tử, từ biệt hai trăm năm, bổn vương chờ ngươi đã lâu, ta xem hôm nay ngươi trốn đi nơi nào.
Sắc mặt Cổ Ma vô cùng âm trầm, đồng tử co rút, ánh mắt kiêng kị nhìn người trước mặt. Hắn trơ mắt nhìn người này thôn phệ lão giả thượng tộc, cũng không quan tâm vận mệnh bi thảm của lão giả, bản thể phân thân đều có kết cục bi ai. Đơn giản là vì hắn sắp đại chiến sinh tử, Huyết Vương trước mặt không phải là bản thể, mà là bộ phận nguyên thần pháp lực xuyên thấu qua khe hở phong trấn thôn phệ chiếm lấy lão giả thượng tộc, chăn nuôi vô tận năm tháng tạo thành huyết thể. Cho nên Huyết Vương trước mặt không phải là tồn tại không phải không thể thắng, chưa chiến đấu nên chưa nói trước điều gì.
- Sát!
Cổ Ma phân thân gào thét, hắn cầm kiếm chém xuống.
Hắn và Huyết Vương là kẻ địch trời sinh, tất cả đều muốn thôn phệ đối phương đạt được huyết mạch nguyên vẹn, đã như thế không cần nhiều lời, tất cả phải xem chiến đấu cuối cùng thế nào.
Hắn chém xuống một kiếm, Tiểu Điếm hóa thân ma kiếm, kiếm khí vạn trượng bạo phát khí tức cuồng bạo.
Huyết Vương cười lạnh, hắn đứng trong huyết trì, huyết bào vung lên huyễn hóa thành đầu lâu với huyết lực ngập trời, hắn há miệng rộng trực tiếp cắn nuốt kiếm khí. Khô lâu là thần thông biến thành, lại được gia trì linh trí tự nhiệng, nó lao tới cắn vào kiếm khí của Tiểu Điếm, nó hú lên quái dị vì bị thương nhưng vẫn lao tới tấn công Cổ Ma phân thân.
Uống!
Sắc mặt Cổ Ma phân thân âm trầm, hắn không ngăn cản, chờ tới lúc khô lâu tới gần, bản thể Tiểu Điếm trong tay biến lớn trăm trượng sau đó chém xuống.
Bản thể Tiểu Điếm có thể ngăn cản một ngàn không trăm hai mươi bốn tầng Thiên Lưu trận cắn trả, từ đó nói rõ nó rất chắc chắn, sắc bén có thể trảm phá thiên địa, lúc này dùng bản thể chém giết liền tiêu diệt khô lâu.
Sắc mặt Huyết Vương biến hóa, vẻ mặt âm trầm.
- Không ngờ chỉ qua hai trăm năm mà ngươi đã có thể phát triển đến trình độ hôm nay, tốc độ tiến bộ như vậy, cho dù là lúc Khúc Quốc nhất mạch đỉnh phong cũng nổi tiếng gần xa.
- Hai người chúng ta đều có huyết mạch tinh thuần nhất của tộc đàn, nhưng chỉ có bổn vương mới là chính thống của Khúc Quốc nhất mạch, bản vương nhất định phải thôn phệ huyết mạch của ngươi.
- Mượn lực huyết trì thành tựu vô thượng huyết thể, uy áp thiên địa!
Huyết Vương gào thét, sau đó huyết trì chấn động, huyết lãng bộc phát ngập trời dung nhập vào bản thể Huyết Vương. Dưới huyết trì dung nhập, thân thể Huyết Vương bành trướng mắt thường có thể nhìn thấy được, đảo mắt hóa thành trăm trượng, tiếp theo ngàn trượng, vạn trượng sau khi biến lớn bốn vạn trượng mới dừng lại, ánh mắt hung tàn bá đạo bộc phát dữ dội.
- Không đủ, huyết thể của bổn vương đã thành, còn chưa thôn phệ đủ huyết lực, lạc ấn huyết mạch của bổn vương, tế điện huyết nhục nguyên thần của các ngươi ra đây.
Tám cái mương máu đi thông huyết trì kéo vào hang đá dưới lòng đất, nơi này có hơn năm vạn tu sĩ Hoàng Cực gia tộc và hai trăm vạn tộc nhân phàm tục, tu sĩ mười chín tông đại phái giao hảo và gần hai mươi vạn tu sĩ bốn tộc, tám trăm vạn tộc nhân phàm tục, số lượng vượt qua ngàn vanj! Chỉ có điều sắc mặt bọn họ tái nhợt, thân thể bị giam cầm không thể di động nửa điểm, giọt giọt tinh huyết chảy ra khỏi lỗ chân lông của bọn họ rơi xuống mặt đất, dọc theo con đường rậm rạp tạo thành dòng nước, tất cả bị lực lượng kỳ lạ dẫn vào trong mương máu, dọc theo vách hang đá chảy ngược lên trên.
Tất cả mọi người bảo trì thần trí thanh tỉnh, bọn họ cảm ứng rõ tinh huyết nguyên thần của mình không ngừng tan rã, bị cưỡng ép cướp đoạt, sợ hãi vô tận bao phủ tâm thần bọn họ nhưng không thể phá ra âm thanh gì, chỉ có âm thanh “Tí tách “Tí tách của tinh huyết rơi xuống đất. Tu sĩ còn tốt, số lượng phàm nhân của năm cổ tộc vượt qua ngàn vạn, bọn họ bị lực lượng quỷ dị cướp đoạt nên tử thương vô số, đa số thân thể khô quắt, linh hồn nghiền nát, cuối cùng thi thể hóa thành huyết thủy và biến mất.
Lúc này lực lượng quỷ dị bao phủ, tu sĩ Hoàng Cực gia tộc ở bên ngoài mở to mắt, đôi mắt đầy tơ máu và nổ tung.
Không phải con mắt bọn họ nổ tung, mà là đầu lâu của bọn họ, huyết nhục vô tận, pháp lực và nguyên thần đồng thời nổ tung, về phần hai trăm vạn tộc nhân phàm tục của Hoàng Cực gia tộc không có nửa điểm chống cự, bọn họ chết ngay lập tức.
Mây mù quanh quẩn trong đại trận, Bắc Cốc Tử và Hoàng Cực Đan Thương chém giết đã lâu, hiện tại bọn họ vô cùng cẩn thận, tuy tu vi địch thủ yếu hơn bọn họ một ít nhưng thực chém giết cũng không lâm vào hạ phong, người này thỉnh thoảng ra tay vận dụng thần thông âm tàn làm Bắc Cốc Tử liên tục lui về phía sau.
Hoàng Cực Đan Thương nhe răng cười lớn, hắn cảm ứng được khí tức chấn động rất mạnh từ huyết trì truyền tới, nội tâm vui mừng, chủ nhân tố thể thành công.
- Ha ha, hôm nay các ngươi tiến vào Hồng Mông cung, đừng mong có kẻ nào ra ngoài.
- Các huynh đệ, chủ nhân đã tỉnh lại, ngăn chặn bọn chúng!
Người này gào to.
Đột nhiên sắc mặt hắn biến hóa liên tục, khí tức trong người bạo tẩu, hắn không ngừng kêu gào thảm thiết.
- Chủ nhân, vì sao lại như vậy, Hoàng Cực gia tộc của ta không tiết hao tổn hai trăm vạn tộc nhân, vì sao ngươi lại đối xử với chúng ta như vậy?
- Chủ nhân tha mạng, tha mạng ah!
Cùng lúc đó đám người Hoàng Cực Đan Túy, Hoàng Cực Đan Đằng, Hoàng Cực Đan Nguyên và một đám tu sĩ Hồng Mông cung gào thét thàm thiết.
Bành!
Bành!
Bành!
Âm thanh thân thể vỡ vụn vang lên không dứt, hội tụ từ khắp bốn phương tám hướng làm người khác sợ hãi, sắc mặt tái nhợt một hồi.
Đám người Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương hiện tại lui về phía sau thật nhanh, gương mặt đầy kinh nghi nhìn về phía trước.
Sắc mặt Hoàng Cực Đan Thương đỏ lên, hình thể không bị khống chế bành trướng, mặc cho nội tâm hắn hoảng sợ và dốc sức ngăn cản thế nào, cuối cùng khó tránh khỏi kết cục phải chết, thân thể nổ tung, huyết nhục vỡ vụn xen lẫn nguyên thân và hóa thành bãi máu.
Lão quái dẫn bốn đại cổ tộc quy thuận Hồng Mông cung và những hộ pháp đều tử vong không còn.
Đại trận tự động phá giải, đám người Giao Long Vương xuất hiện, bọn họ kinh nghi bất định nhìn nhau.
Bình luận