Đạo (Dịch) – Chương 1032

Tiêu Thần vẫn bình tĩnh nhưng nội tâm kích động không thôi. Vốn sáu người dị tộc kết nghĩa chính là vì phòng bị ám hại lẫn nhau, sau đó dồng tâm hiệp lực phi thăng Linh giới, nhưng thông qua chuyện Hồng Mông cung đã làm Tiêu Thần tán thành mấy vị huynh trưởng từ đáy lòng.

Người dùng thiệt tình đối đãi ta, ta cũng thiệt tình đối đãi người.

Một giờ sau.

Đám người Tiêu Thần, Thanh Hoàng Vương, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử đứng trước sân thí luyện, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trận pháp. Cùng lúc đó Tinh Tế Đại Na Di trận sáng lên.

Thân ảnh Giao Long Vương xuất hiện đầu tiên, sau lưng của hắn là Yêu tộc tứ hoàng đệ tam Huyền Minh Mãng Vương, thứ tư Côn Bằng Vương, sau khi ba đại yêu vật xuất hiện, trước sau còn có tám Yêu tộc Hợp Thể trung kỳ xuất hiện.

Dùng Huyền Minh Mãng Vương, Côn Bằng Vương cầm đầu, dẫn đầu tám đại yêu vật đi tới hành lễ với mọi người.

- Chúng ta tới đây nghe Tiêu Thần đại nhân phân công.

Khí tức bá đạo của Yêu tộc bộc phát, từng tia yêu khí bạo phát đáng sợ.

Không chờ Tiêu Thần phản ứng, Tinh Tế Đại Na Di trận sáng lên lần nữa.

Bắc Cốc Tử bước ra, sau lưng còn có ba người, chính là ba Hỗn Nguyên trưởng lão Hỏa Nguyên đạo nhân của hiệp hội luyện đan, phía sau còn có thêm hai khách khanh Hợp Thể hậu kỳ của hiệp hội luyện đan xuất hiện và mười tu sĩ Hợp Thể trung kỳ, Kiếm Tiên Đạo, Tửu Tiên Đạo cũng đứng trong đó.

- Chúng ta nghe Tiêu Thần đại nhân phân phó!

Mười lăm tu sĩ Nhân tộc lên tiếng.

Mười lăm đại năng Nhân tộc, mười đại năng Yêu tộc, tổng cộng hai mươi lăm người cùng hành lễ với Tiêu Thần đại nhân, từ đó cảnh tượng chấn động không nhỏ.

Đa Bảo đạo nhân, Hình Thiên và rất nhiều tu sĩ Tiêu gia ngây ngốc, nếu không phải có uy áp bàng bạc bạo phát, bọn hắn tuyệt đối không tin hai mươi ba tu sĩ Hợp Thể trước mặt, thậm chí còn có đại năng Hợp Thể hậu kỳ tuyệt đỉnh đang kính cẩn hành lễ với Tiêu Thần.

Đa Bảo đạo nhân hít sâu một hơi, rốt cục hắn hiểu vì sao Tiêu Thần bình tĩnh khi đối mặt với Hồng Mông cung như thế, cũng không phải cuồng vọng không tự biết mình, mà là hắn đã có tới thực lực đánh tan đối phương.

Năm người Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương, Bắc Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử nhìn nhau, bọn họ cùng tiến lên, uy áp bộc phát phá vỡ thương khung.

- Lục đệ, nếu Hồng Mông cung đã ỷ thế hiếp người, hôm nay chúng ta cũng nên để bọn chúng biết kết cục của mình, tất cả chúng ta đều nghe ngươi, chỉ cần lên tiếng chúng ta cùng đi san bằng Hồng Mông cung!

Giao Long Vương lên tiếng, sát khí đằng đằng.

Tiêu Thần hít sâu một hơi, miễn cưỡng áp chế kích động trong lòng, máu huyết trong người sôi trào chưa từng có, hắn nhìn Giao Long Vương, Bắc Cốc Tử cầm đầu hai mươi tám người phía sau.

Đội hình như thế, trên thế gian làm sao có người chống lại?

- Làm phiền chư vị đạo hữu ra tay, Tiêu Thần nhớ kỹ, ngày sau tất có báo đáp!

Tiêu Thần lên tiếng, ngữ khí thành khẩn, hắn quay người lại, áo xanh phất phơ.

- Hôm nay chư vị đạo hữu thế sinh ra thanh thế kinh thiên, chắc hẳn đã bị tu sĩ Hồng Mông cung phát giác, không phòng chậm sợ sinh biến, chúng ta dùng xu thế thái sơn áp đỉnh xé nát bọn chúng thôi!

- Tuân theo lệnh Tiêu Thần đại nhân!

Hai mươi lăm cường giả Nhân, Yêu hai tộc lên tiếng.

Tiêu Thần phất tay

- Xuất phát!

Hồng Mông cung chưa diệt một ngày, Tiêu Thần không an tâm một ngày, đề phòng có biến cố, sớm tiêu diệt nó là tốt nhất.

Sau một khắc.

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Tiếng xé gió vang vọng hư không, Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương, Bắc Cốc Tử và một đám cường giả theo sau Tiêu Thần.

Thẳng đến khi tiếng xé gió biến mất, bóng người đã xuất hiện phía chân trời, tu sĩ Tiêu gia vẫn chưa khôi phục tinh thần, bọn họ vẫn ngây ngốc tại chỗ.

- Hôm nay Thánh chủ tiêu diệt Hồng Mông cung!

Ý niệm này xuất hiện trong đầu bọn họ, sau khi rung động bọn họ lại kích động.

Két...

Cửa sổ đẩy ra, ba nữ tử xinh đẹp nhìn bóng nam tử của mình đi xa, trong mắt mang theo kiêu ngạo và tự hào. Các nàng cũng không phải không muốn đưa tiễn nam nhân của mình, mà là không muốn làm hắn phân tâm trước đại chiến. Đợi hắn thắng lợi quay về, các nàng nhất định sẽ tươi cười chờ đón.

...

Cơ gia.

Đột nhiên Cơ lão quái bửng tỉnh trong khi bế quan, hắn hoảng sợ nhìn lên trời. Lão quái bước ra khỏi không gian Cơ gia và đứng ở ngoại giới, cảm khí tức khủng bố tới từ Triệu quốc, thân thể hắn cứng đờ, nội tâm không dám sinh ra chút phản kháng.

- Triệu quốc, Tiêu gia, Tiêu Thần! !

Có thể làm ra thanh thế lớn như vậy, trừ Tiêu Thần ra, Cơ lão quái không tìm được người thứ hai.

Sau khi ba mươi mốt đạo khí tức phóng thẳng lên trời, thân thể Cơ lão quái run rẩy không thể kiềm chế, hắn gian nan nuốt nước bọt, nói:

- Ba mươi mốt tu sĩ Hợp Thể, tu vi thấp nhất cũng trên lão phu...

Cho dù tâm tính của hắn cứng cỏi, khi cảm ứng khí tức của ba mươi mốt người kia cũng có cảm giác sụp đổ.

Lại cảm ứng khí tức bay thẳng về hướng Đông Huyền châu, nội tâm Cơ lão quái chấn động, hắn nói:

- Tiêu Thần muốn chủ động ra tay tiêu diệt Hồng Môn cung.

Khí thế và sát khí quay cuồng, nội tâm của hắn hiểu rõ mục đích của Tiêu THần.

...

Vạn Ma Tông.

Lý Tiểu Nghệ ngẩng đầu nhìn hào quang trên cao, cảm ứng có khí tức quen thuộc, đôi mắt dễ thương ửng đỏ, thấp giọng nói:

- Tiêu Thần đại ca, chờ ngươi diệt sạch kẻ thù, có nguyên quay về tìm ta?

- Tiểu Nghệ vẫn ở đây chờ ngươi, mặc kệ ngươi có lựa chọn ta hay không, có một viên ta không làm sai...

Lý Tiểu Nghệ nhìn độn quang bay xa, nội tâm vô cùng kiêu ngạo.

- Sự thật chứng minh ánh mắt của ta rất tốt, ta nhìn trúng nam nhân quả nhiên không phải vật trong ao.

...

Trên vùng biển có hai tốp tu sĩ đang chém giết, lần này đã giết đỏ mắt, tất cả chỉ có suy nghĩ chém giết kẻ thù.

- Sát!

- Sát!

Tiếng gầm gừ và âm thanh đấu pháp, còn có tiếng rú thảm sắp chết vang vọng nơi đây, cảnh tượng vô cùng thảm thiết.

Vào lúc này chân trời xa xa bộc phát khí tức đáng sợ, sắc mặt hơn năm mươi tên tu sĩ còn sống tái nhợt, không chờ bọn họ có nửa điểm phản ứng, sát cơ đáng sợ quét qua bọn họ. Dưới sát cơ bao phủ, hơn năm mươi người cứng đờ, pháp lực trong người dừng vận chuyển và rơi thẳng xuống biển.

Sau đó đám tu sĩ còn sống nhìn trời, ba mươi mốt đạo độn quang bay qua đỉnh đầu bọn họ.

Đại lục Hãn Hải, thành Hoa Nguyên!

Sắc mặt Tường Vân lão tổ tái nhợt, hắn cảm ứng được khí tức đang vượt qua biển cả tới gần, nội tâm nói thầm đối phương không nên tới Huyền Không Môn của mình.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...