Đạo (Dịch) – Chương 1029

Nói xong Tiêu Thần phất tay ôm Tử Yên, Nguyệt Vũ vào trong ngực, hắn và Thanh Hoàng Vương xé rách không gian biến mất không thấy đâu nữa.

Tiêu gia.

Tuy hôm nay đã thành thánh địa của Triệu quốc, có hơn vạn đệ tử nhưng khu nhà cũ của Tiêu gia lại biến thành cấm địa, chỉ có tộc nhân Tiêu thị mới được phép tiến vào, nhà cửa nhiều lần xây dựng thêm nhưng khu nhà cũ năm đó vẫn không thay đổi, so với chung quanh hoa lệ xinh đẹp hơn vô số lần, khu nhà cũ này chính là thánh địa của nhiều tu sĩ.

Tu sĩ có thể ở lại trong khu nhà cũ này đều có địa vị cực cao.

Mặc dù là bọn họ cũng không bước vào tiểu viện, nơi này là tiểu viện Tiêu phụ, Tiêu mẫu và Tiêu Thần cư trú năm xưa, bị Tiêu gia phong ấn, trừ sửa chữa quét dọn ra thì không kẻ nào được vào đây.

Hiện tại Tiêu Thần lại chuyển vào tiểu viện này, hắn ngồi lên ghế dựa nhìn hai nữ tử mê mang trước mặt, ánh mắt của hắn nhu hòa, hắn đã ngồi đây hai canh giờ nhưng nội tâm không thể ổn định lại.

Tử Yên và Nguyệt Vũ đau khổ chờ hắn hai trăm năm, hôm nay hắn chờ một hồi có là gì chứ.

Nhìn hai nữ hôn mê nhưng bờ mi vẫn run run, nội tâm Tiêu Thần sinh ra áy náy và tự trách. Năm đó khảo hạch nhập môn Lạc Vân cốc, Tiêu Thần lần đầu gặp Nguyệt Vũ, khi hai người tương hứa lại chia lìa trằn trọc gần như ngàn năm, trong đó chưa từng có sinh hoạt bình an, điểm này làm Tiêu Thần áy náy không nhỏ.

Trong động phủ Bất Trụy tại đại lục Hãn Hải, nhân duyên tế hội sinh ra gúc mắt quan hệ với Tử Yên, từ đó về sau bởi vì hắn mà Tử Yên rước lấy Hoàng Tuyền tông bức bách, hôm nay bị tu sĩ Hồng Mông cung cưỡng ép bắt đi, nàng nhiều lần gặp khó khăn trắc trở đã làm Tiêu Thần tự trách bản thân.

Hắn thua thiệt hai nữ quá nhiều, chỉ có về sau đền bù thương tiếc yêu thương gấp bội mới được, sau này Tiêu Thần không muốn các nàng gặp trắc trở lần nào nữa.

Tiêu Thần lâm vào suy nghĩ, bờ mi của mỹ nhân trên giường run rẩy thật nhiều, nàng mở mắt ra và phòng bị nhìn chung quanh, chưa suy nghĩ đã kêu lên.

- Các ngươi đừng mơ tưởng bắt ta áp chế Tiêu lang, ta tình nguyện chết đi cũng không...

Sau đó nàng im lặng, Nguyệt Vũ nhìn nam tử vẫn tưởng nhớ trong mộng vô số lần trước mặt mình, ngón tay che miệng nhỏ, nước mắt chảy dài trên má.

Tiêu Thần bừng tỉnh, nhìn nữ tử trước mặt, hai người bốn mắt nhìn nhau, phát giác Nguyệt Vũ ủy khuất, hắn mỉm cười và nói:

- Sư tỷ, ngươi tỉnh.

Sau khi nghe lời này, rốt cuộc Nguyệt Vũ khóc thành tiếng, đây không phải mộng, nàng cũng không cần sợ khi bừng tỉnh thì hắn biến mất, thân thể mềm nhào vào trong ngực Tiêu Thần, nàng ôm lấy nam nhân của mình, sợ buông ra hắn sẽ biến mất.

Tiêu Thần có thể cảm ứng Nguyệt Vũ không muốn rời xa hắn, hắn cũng dùng sức ôm nàng và nói:

- Ta trở lại.

Nguyệt Vũ há miệng cắn vai Tiêu Thần, tay không ngừng đánh vào ngực hắn và nỉ non.

- Bọn họ nói ngươi chết, chết trong huyết mạch chi địa, ta vốn không tin nhưng ngọc giản nguyên thần của ngươi đã vỡ.

- Lúc ấy ta muốn tự sát tới địa phủ tìm ngươi. Lão tổ ngăn cản ta, Tử Yên tỷ tỷ tìm tới, nàng nói nam nhân của chúng ta không dễ chết như vậy, ngươi nhất định sẽ trở lại.

- Ôm ta, đáp ứng ta, về sau không bao giờ rời khỏi chúng ta nữa.

Tiêu Thần gật đầu

- Sư tỷ, ngươi yên tâm, về sau ta không rời xa các ngươi nữa, sẽ mang các ngươi đi cùng.

Nguyệt Vũ đạt được hứa hẹn liền mỉm cười vui vẻ, đôi mắt ửng đỏ làm người ta nhìn phải trìu mến.

Với tính tình của Nguyệt Vũ không thể sinh ra chấn động cảm xúc mạnh như thế, nghĩ đến nội tâm cũng không dám tin Tiêu Thần trở lại, đột nhiên phát hiện hắn xuất hiện trước mặt thì thất thố.

Vui mừng đến quá đột ngột cộng thêm nguyên thần bị trùng kích trước đó, Nguyệt Vũ nhanh chóng ngủ say trong ngực Tiêu Thần, cánh tay vẫn ôm hắn không buông ra.

Tiêu Thần vuốt ve mái tóc của àng, hắn nhìn nữ tử khác đang khóc trên giường, hắn trầm ngâm và nói:

- Tử Yên, chẳng lẽ ngươi không muốn tha thứ ta sao?

Nữ tử trên giường mở mắt ra, nàng đã sớm tỉnh lại nhưng không mở mắt ra, thẳng đến khi Tiêu Thần gọi tên nàng, nàng không thể ức chế được kích động trong nội tâm, nhìn gương mặt ổn trọng độc nhất vô nhị năm đó, Tử Yên chậm rãi đứng lên sau đó ôm lấy Tiêu Thần từ phía sau, ngửi mùi nam nhân của hắn và thấp giọng nói:

- Ngươi đáp ứng, về sau không được vứt bỏ tỷ muội chúng ta không quan tâm tới, ít nhất phải để chúng ta biết rõ ngươi còn sống.

Tiêu Thần gật đầu, nội tâm hắn rất ấm áp.

Cuối cùng hai nữ ngủ thật say, Tiêu Thần đặt các nàng lên giường sau đó đắp chăn lại.

Két...

Cửa phòng đẩy ra, Tiêu Thần không quay đầu lại cũng biết đó là Thanh Mi, hiện tại có tư cách vào tiểu viện và đẩy cửa vào cũng chỉ có tiểu nha đầu này mà thôi.

Thò đầu vào nhìn, nhìn thấy Tử Yên cùng Nguyệt Vũ đã ngủ thiếp đi, Thanh Mi đáng thương nhăn nhăn cái mũi sau đó nói khẽ:

- Hai tỷ tỷ thật xinh đẹp, làm Thanh Mi cảm thấy áp lực vì sợ bị ngươi vứt bỏ đấy.

Tiêu Thần cười cười, hắn hiểu nha đầu muốn hắn cao hứng nên nói thế.

- Cho nên Thanh Mi về sau phải phi thường nghe lời mới được, nếu không Tiêu Thần đại ca sẽ không thích ngươi.

Nói xong tất nhiên là làm Thanh Mi không thuận theo, lại lo lắng đánh thức hai nữ, chỉ có thể bất mãn nói thầm sau đó trợn mắt nhìn hắn.

- Đa Bảo sư huynh truyền tin bảo ta mời ngươi đi đại điện, nói có chuyện quan trọng cần thương nghị, ngươi nhanh chút, nơi này giao cho ta chiếu cố.

Tiêu Thần nghe vậy liền cau mày, nói:

- Như thế nào, ngươi chuẩn bị sẵn sàng?

Thanh Mi khổ sở.

- Cũng thành người của ngươi, tóm lại vẫn phải đối mặt với hai vị tỷ tỷ, ta trốn làm gì, còn không bằng hiện tại tranh thủ niềm vui của hai tỷ tỷ.

- Hảo hảo, Tiêu Thần đại ca đi nhanh một chút.

Tiêu Thần nháy mắt, lúc này đẩy cửa ra ngoài, hắn đóng cửa phòng sau đó sắc mặt nghiêm túc. Tuy Hồng Mông cung mang cho Tiêu Thần hoang mang và áp lực không nhỏ nhưng hắn không muốn thể hiện ra trước mặt nữ nhân của mình.

Nam nhân gặp được phiền toái nên dựa vào bản thân mình giải quyết chứ không phải để nữ nhân của mình lo lắng hãi hùng.

Tiêu Thần rời khỏi tiểu viện, hai tên đệ tử dòng chính của Tiêu gia đứng gác đầy kính sợ, ánh mắt sùng bái đi thẳng tới chủ diện, cho dù là ai gặp hắn trên đường đều kính cẩn lui ra sau.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...