Đạo (Dịch) – Chương 1026

Cơ lão quái nghe xong biến sắc, hắn tức giận toàn thân run rẩy không dứt, sát khí bạo phát ra ngoài nhưng không có ra tay, qua thật lâu hắn thở dài một hơi.

Hồng Mông cung, Hoàng Cực gia, không ngờ bọn chúng che giấu sâu như vậy, trong lúc bất tri bất giác đã vươn xúc tu vào năm tộc, cho dù là Cơ gia ẩn giấu trong khu vực nhỏ ít ra ngoài đi lại cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Nếu Cơ Nhược Sơn nói là thật, Cơ lão quái không thể ra tay, lần này sáu đại cổ tộc trở thành thế lực dưới trướng Hồng Mông cung, chỉ có Cơ gia đau khổ chèo chống, nếu như lại để bọn chúng tìm được cớ, chỉ sợ ít ngày nữa sẽ quy mô xâm phạm sau đó nhổ tận gốc Cơ gia.

Vì gia tộc, Cơ lão quái không dám ra tay.

Cơ Nhược Sơn nhạy cảm phát giác được điểm ấy, hắn đứng lên cười ha ha.

- Lão tổ, tam điện chủ sớm nhận lời, nếu như ngài nguyện ý chủ động dẫn Cơ gia quy hàng, có thể trở thành khách khanh của bổn tộc, từ nay về sau dưới một người vạn trên vạn người, nếu như ngày gian ngoan không đầu hàng, ngày khác Cơ gia ta khó tránh kết cục tan vỡ.

- Hôm nay tôn nhi chỉ nói tới đây, đi con đường nào kính xin lão tổ sớm có quyết định, nếu như lão tổ không có phân phó khác, tôn nhi đi trước một bước, ta ở trong Hồng Mông cung chờ đại giá của lão tổ.

Nói xong Cơ Nhược Sơn cười hắc hắc, hắn quay người rời đi.

Vào lúc này thân thể hắn cứng đờ, ánh mắt mang theo thần thái không dám tin tưởng.

Ở cửa điện đột nhiên có một tu sĩ áo xanh đứng đó, mặt không biểu tình, ánh mắt sáng như sao trời, hơn nữa ánh mắt cực kỳ lạnh lùng giống như nó mang theo uy năng cực kỳ đáng sợ, thân thể Cơ Nhược Sơn cứng đờ, hắn không thể nhúc nhích nửa điểm.

Tiêu Thần!

Tất cả tu sĩ Cơ gia đều biết hắn, đã sớm nghe đồn kẻ này vãn lạc trong huyết mạch chi địa, không ngờ hôm nay hắn lại hiện thân tại nơi đây, hơn nữa trong người tỏa ra khí tức áp bách làm tu sĩ Cơ gia không thở nổi.

Hợp Thể cảnh!

Cơ lão quái cảm ứng khí tức trên người Tiêu Thần liền biến sắc, tiếp theo nội tâm khổ sở, nếu không có xuất hiện chuyện ngoài ý muốn lúc trước chắc hẳn lần này Tiêu Thần đã kết hợp với Nguyệt Vũ, cũng không lâm vào cục diện hôm nay. Hiện tại nói gì cũng muộn rồi, tất cả đã thành kết cục đã định không thể cải biến.

- Cơ lão quái không dám giết ngươi, ta dám!

Tiêu Thần tiến lên phía trước một bước, hắn đạp vào ngực Cơ Nhược Sơn, thất khiếu của gia hỏa này đổ máu tươi, nội tâm vô cùng hoảng sợ, miệng kêu ô ô nhưng không thể nói thành lời.

- Nếu không phải là ngươi, Tiêu Thần ta không cần thừa nhận và tính toán giết chóc nhiều như thế, bị ép rời xa cố hương hai trăm năm không quay về, ngươi đáng chết!

Ánh mắt mang theo hung ác, thân thể Cơ Nhược Sơn sụp đổ, nguyên thần bị xé thành mảnh vỡ.

Trong đại điện Cơ gia, giết tu sĩ Cơ gia nhưng không có người nào dám lên tiếng ngăn can, mặc dù là Cơ lão quái cũng cảm nhận được khí tức của Tiêu Thần, nội tâm rung động càng lớn. Mặc dù không biết tu vi Tiêu Thần đạt tới mức nào nhưng chắc chắn hơn hắn.

- Tử Yên Nguyệt Vũ hiện ở nơi nào?

Sắc mặt Cơ lão quái ảm đạm, hắn cười khổ, nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, Cơ gia ta vô năng không nghe đạo hữu nhắc nhở, vừa rồi phân thân đại năng Hợp Thể hậu kỳ của Hồng Mông cung tới đây, lão phu vì Cơ gia nên không thể phản kháng cũng không có lực phản kháng, hôm nay Tịch Nguyệt và Tử Yên đều bị bọn chúng mang đi rồi.

Sắc mặt Tiêu Thần cực kỳ khó coi, lạnh lùng nói:

- Hồng Mông cung ở đâu?

Cơ lão quái thử khuyên Tiêu Thần không nên lấy trứng chọi đá, cho dù hắn thành tựu Hợp Thể nhưng không có tư cách đối chiến với Hồng Mông cung, vọng động chỉ mất mạng mà thôi. Tuy nhìn thấy đôi mắt Tiêu Thần mang theo sát khí, Cơ lão quái rung động khó nói thành lời, cũng không nói lời khuyên can.

- Đông Huyền châu, Tử Tịch Hải.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn qua đại điện, không người dám can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn, tất cả đều cúi đầu xuống

- Lần này xem mặt mũi Cơ gia che chở Nguyệt Vũ và Tử Yên nhiều năm, ân oán giữa chúng ta xóa bỏ, ngày sau Nguyệt Vũ không liên quan tới Cơ gia.

Lời của hắn quanh quẩn trong đại điện, Tiêu Thần trở tay xé rách không gian, thân thể lao ra ngoài.

- Đông Huyền châu!

Trong không gian loạn lưu, sắc mặt Tiêu Thần vô cùng âm lãnh, nghĩ đến Tử Yên, Nguyệt Vũ bị người ta bắt đi, nội tâm hắn bộc phát sát cơ đáng sợ, hắn không có phát tác trong Cơ gia là có quan hệ với Nguyệt Vũ, trên đại lục Tinh Vực, nếu không có Cơ Trường Không ra tay, Tiêu Thần đã sớm vẫn lạc.

Cơ gia có nữ nhân làm thê tử của hắn, Cơ gia có tiền bối có ân với hắn, Tiêu Thần chỉ có thể kiềm chế sát ý, chỉ cầu mau chóng Đông Huyền châu, nửa đường cứu hai người Tử Yên, Nguyệt Vũ trở về. Hai nữ đau khổ chờ hắn nhiều năm, Tiêu Thần quyết không ai có thể được phép làm các nàng tổn thương.

Trong không gian loạn lưu có tu sĩ áo xanh đằng đằng sát khí tiến lên phía trước, trong mắt mang theo sát khí đáng sợ.

...

Trên không trung vạn dặm có tu sĩ khống chế pháp bảo tiến lên phía trước. Bảo vật này có hình bát giác, sau khi kích phát liền biến lớn chừng ba mươi trượng, phía trên có hào quang ngăn cản cương phong, tốc độ nhanh như bôn lôi. Trên bảo vật này có mười tên tu sĩ đang ngồi, cầm đầu là một tu sĩ áo đen, bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, hắn đang nhắm mắt điều khiển pháp bảo tiến lên phía trước. Đám tu sĩ còn lại đang vây quanh hai nữ tử xinh đẹp đang mê man.

Hai nữ chính là Tử Yên cùng Cơ Nguyệt Vũ, tuy các nàng bị khống chế nhưng sắc mặt hồng nhuận phơn phớt khí tức vững vàng, hiển nhiên cũng không bị thương tổn.

- Đại điện chủ ra lệnh muốn chúng ta bắt Tiêu thị nhất tộc và hai nữ tử này về thần điện, từ đó mở tế đàn thi triển chú sát chi thuật.

Tâm niệm tu sĩ áo đen thay đổi, hắn cau mày nhìn sang nơi khác.

- Trước mắt không biết tu vi của Tiêu Thần đạt tới cảnh giới nào lại làm chủ nhân kiêng kị như vậy, lại không tiếc hao tổn tất cả thi triển chú sát chi thuật tiêu diệt hắn.

Hoàng Cực Đan Đằng sớm từ trong tộc biết được tin tức tương quan của Tiêu Thần, tuy hai trăm năm trước hắn có tu vi Bất Trụy đỉnh phong, mặc cho hắn thiên tư nghịch thiên thế nào, chẳng lẽ còn có thể lật trời hay sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...