Thanh Mi tâm tư linh động, miệng nhu thuận cho nên miệng ngọt ngào gọi i ca, nhị ca, ngũ tỷ, các đại năng rất vui vẻ, liên tục xuất bảo vật nói là quà gặp mặt, tiểu nha đầu đỏ mắt nhìn sang, thấy Tiêu Thần cười gật đầu thì nhận lấy.
Mọi người nói chuyện vui vẻ, thả lỏng phòng bị của mình, nói chuyện cũng tâm đầu ý hợp, quan hệ cũng tốt hơn trước rất nhiều.
Tiêu Thần mang Thanh Mi lưu lại thành Dược Vương mấy ngày, nội tâm vẫn nhớ cố hương, mở miệng đề cập muốn quay về quê cũ. Lúc này đám người Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương không có ngăn cản, tu vi đến cảnh giới của bọn họ thọ nguyên đã lâu, tất nhiên sẽ không quan tâm chia ly ngắn ngủi.
- Lục đệ, vật ấy ngươi cất kỹ chớ mất.
Giao Long Vương ngưng trọng nói:
- Bảo vật này tên là Định Tinh Bàn, nếu như ngươi xuất thân tu chân giới là trận nhãn của phong trấn vạn cổ thì quán chú linh lực kích phát nó, có thể hình thành tinh tế na di đại trận, đến lúc đó ta và các hiền đệ thông qua trận pháp truyền tống tới nơi.
Tiêu Thần đánh giá Định Tinh Bàn trong tay, hắn thoát vuốt vuốt và nói:
- Đại ca và chư vị huynh trưởng yên tâm, tiểu đệ và ngũ tỷ xác định bố trí tinh tế na di đại trận xong sẽ mời các huynh trưởng đi tới nhà làm khách.
Giao Long Vương cười gật đầu, nói:
- Ha ha, việc này một lời đã định, trước khi lục đệ rời đi, đại ca còn có một tiểu gia hỏa tặng cho ngươi.
Nói xong sắc mặt lạnh lùng quát lên:
- Thứ không nên thân, còn không lăn tới đây gặp bổn vương.
Hắn vừa dứt lời, một đại hán khôi ngô có vài sừng màu vàng trên đầu chạy vào, hắn quỳ xuống hô to:
- Tiểu nhân lúc trước có mắt không thấy thái sơn, có chỗ nào mạo phạm xin Tiêu Thần đại nhân tha cho!
Tiêu Thần hơi ngạc nhiên, hắn không xa lạ gì người tới, đó chính là Kim Giác Đại Vương trong đầm lầy năm xưa, chẳng biết tại sao lại tới nơi này.
Nói tới vẫn là Kim Giác Đại Vương tự tìm xui xẻo, lúc trước Tiêu Thần, Tiểu Huyết liên thủ bức bách nhượng bộ nhưng yêu vật này ưa thích nói khoác, trong mấy lần cường giả Yêu tộc tụ tập, Kim Giác Đại Vương hắn nói chuyện uy thế lẫm lẫm, nói mình đánh bịa hai cường địch, chính bởi vì như thế Giao Long Vương biết được liền gọi hắn tới hỏi, cũng muốn tặng cho Tiêu Thần làm yêu thú giữ nhà.
- Lục đệ không cần ngạc nhiên, ta đã biết ân oán giữa ngươi với tên khờ này năm xưa, là tên ngu đần này chọc ngươi cho nên phạt hắn làm việc cho ngươi vạn năm, ngươi không thiếu kẻ sai sử nhưng thiếu yêu thú giữ nhà hộ viện.
Giao Long Vương cười nói, có thể dùng thuộc hạ Hợp Thể sơ kỳ kéo gần quan hệ với Tiêu Thần, điểm ấy hắn xem ra có lợi nhất.
Tiêu Thần nghe vậy cũng ngạc nhiên, cũng không có từ chối làm gì, ngày sau như hắn phi thăng, Tiêu gia cũng cần tay chân giữ nhà hộ viện, nếu không hắn cũng bất an, Kim Giác Đại Vương tới rất đúng lúc, hắn cười nói:
- Đã như thế thì đa tạ đại ca, vạn năm sau tiểu đệ thả hắn tự do.
Kim Giác Đại Vương nghe vậy trong lòng không có phản cảm mà còn vui mừng, Giao Long Vương đã sớm nói rõ lợi và hại trong đó, tuy vạn năm không được tự do nhưng đi theo làm thủ hạ của Tiêu Thần chính là cơ duyên khó được, ngày sau thành tựu bất khả hạn lượng.
Dựa theo Giao Long Vương nói, nếu không phải con trâu đần như hắn có huyết mạch hồng hoang, loại chuyện tốt này đã tới phiên kẻ khác, cũng không cần phải đề cử mình làm gì
Yêu vật này cung kính hành lễ với Tiêu Thần, hắn không nói gì nhiều.
Tiêu Thần chuẩn bị tất cả nhưng không sốt ruột rời đi, cười nói chờ gặp một người, mọi người nghe xong không vội, cứ tán ngẫu với nhau.
Qua một lát bên ngoài thành Dược Vương vạn dặm có ba đạo độn quang bay tới, người trong đó là Lâm Nguyên và hai đồng bạn lúc ở Bất Chu sơn.
Nữ tử xinh đẹp tên Thiên Thư, hiện tại hoang mang nói:
- Lâm Nguyên đại ca đến thành Dược Vương làm gì, chẳng lẽ hắn cũng giống như các tu sĩ khác muốn nhìn thấy Tiêu Thần tiền bối. Đáng tiếc tiền bối như thần long thấy đầu không thấy đuôi, đâu phải người chúng ta muốn gặp là gặp.
Lâm Nguyên cười gật đầu, hắn không giải thích nhiều. Lúc này bảo vật cục gạch trên người hắn bay thẳng lên trời, bỗng nhiên hóa thành biến lớn hơn năm trăm trượng, trên bảo vật bộc phát kim quang sáng ngời, uy thế làm cho người ta sợ hãi.
- Lâm Nguyên, sư tôn ngươi bảo ngươi đi qua, để sư thúc dẫn ngươi đi gặp hắn.
Tiểu Điếm mở miệng, giọng nói lạnh lùng nhưng kích động.
Lâm Nguyên nghe vậy càng đỏ mặt, hắn không lập tức rời đi mà lại nói:
- Sư thúc, không biết có thể mang theo Thiên Thư hai vị đạo hữu theo cugnf không?
Thiên Thư phùng má, nàng chưa bao giờ nhìn thấy bảo bối này trên người Lâm Nguyên đại ca, hơn nữa còn có uy năng như vậy. Hơn nữa trọng yếu nhất là, hắn gọi bảo vật này là sư thúc có pâần quái dị. Không chờ Thiên Thư hỏi thăm đã bị Lâm Nguyên nhìn sang.
Tiểu Điếm thoáng suy nghĩ, nói:
- Cũng được, hai người này cũng thân cận với ngươi, đã từng giúp ngươi rất nhiều. Sư tôn ngươi nặng ân tình nhất, chắc hẳn cũng không trách ta tự chủ trương, ba người các ngươi lên đây đi.
Lâm Nguyên đại hỉ thi lễ, quay người nói:
- Thiên Thành đại ca, Thiên Thư muội tử, việc này nói rất dài dòng, chờ ngày sau ta giải thích với các ngươi, trước mắt đi gặp sư tôn đại nhân của ta đi.
Ba người bay lên trên người Tiểu Chuyên sau đó tiến về phía thành Dược Vương..
Trong đại điện, sắc mặt Tiêu Thần hơi đổi sau đó mỉm cười. Mọi người ngẩng đầu nhìn hào quang màu vàng bay tới gần.
Bắc Cốc Tử đã sớm hạ lệnh không cho phép tu sĩ hiệp hội luyện đan ngăn cản, cũng mặc vật này bay vào. Tới gần đại điện thì Tiểu Chuyên thu nhỏ hình thể, đột nhiên chui vào bên cạnh Tiêu Thần trong đại điện.
- Chủ nhân.
Tiêu Thần gật đầu và nói:
- Tiểu Chuyên, những năm qua vất vả ngươi rồi, lần này ta sắp quay về, ngươi đi theo ta quay về đi.
- Vâng!
Có thể quay về bên cạnh Tiêu Thần, Tiểu Chuyên vô cùng vui mừng, cũng không nhiều lời.
Đúng lúc này trên nhẫn trữ vật của Tiêu Thần có hào quang xuất hiện, sau đó một thanh kiếm cười dài.
- Tiểu Chuyên! Thế nào, hiện tại còn nhận ra bản soái hay không, còn không mau tới bái kiến lão đại.
Gia hỏa này không gặp Tiểu Chuyên suốt mấy trăm năm, hôm nay thực lực đại trướng cho nên khoe khoang một hồi.
Tiểu Điếm kéo Tiểu Chuyên chạy qua một bên xì xào, hung hăng càn quấy cười rất to, đám người Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương giật mình, nếu không tận mắt nhìn thấy uy năng của kiếm này, bọn họ không ngờ chí bảo như vậy lại có tính tình như thế.
Bình luận