Đạo (Dịch) – Chương 1014

Thanh Mi bất mãn cau mày, lẩm bẩm:

- Tại sao các ngươi lại sợ Tiêu Thần đại ca như vậy, người ta tốt như vậy, cũng không có ăn các ngươi.

Mộc Tử và tu sĩ Trượng Kiếm Tông nghe xong liền cười khổ, nói thầm chắc chắn Tiêu Thần tiền bối rất tốt với nàng nhưng không quan tâm sống chết của chúng ta, nếu không cẩn thận kính cẩn một ít chẳng phải tự tìm đường chết. Bọn họ cũng không giải thích, chỉ lắc đầu mà thôi.

Sau khi tĩnh dưỡng hai canh giờ, Kim Kiếm đạo nhân của Trượng Kiếm Tông chạy tới, biết được môn nhân bị Tiêu Thần tiền bối cứu liền kinh hỉ, tự mình đi tới bên ngoài tiểu viện cảm tạ. Từ âầu tới cuối Tiêu Thần không có lộ diện.

Hôm nay tu sĩ thành Thất Tí đều biết Tiêu Thần tiền bối đang ở trong tiểu viện, tuy mỗi người kích động, kính sợ nhưng không dám can đảm quấy rầy, chỉ đứng nhìn từ xa mà thôi.

Thanh Mi tiễn đám người Trượng Kiếm Tông, lúc này mới đóng kỹ cửa sân và mở cấm chế, lúc này đi vào trong phòng lại nhìn thấy Tiêu Thần đại ca tĩnh tọa trước cửa sổ, mặt không biểu tình, không nhìn ra nội tâm thế nào, nội tâm hơi sợ và hỏi:

- Tiêu Thần đại ca, chuyện hôm nay ngươi đừng tức giận, ta biết rõ đều là Thanh Mi, nếu không ngươi sẽ không nhúng tay, thành thật xin lỗi.

Tiểu nha đầu thấp giọng lẩm bẩm.

Tiêu Thần xoay người nhìn tiểu nha đầu sầu mi khổ kiếm đáng thương, trên mặt vui vẻ, cũng ôm nàng vào lòng và nói:

- Tiểu nha đầu nghĩ ngợi lung tung gì đó, ngươi là nữ nhân của ta, Tiêu Thần đại ca sẽ là chỗ dựa cảu ngươi, Mộc Tử quen biết ngươi, ta ra tay giúp bọn họ thì có gì mà mất hứng.

- Ta chỉ cảm thấy sinh hoạt bình tĩnh không được vài ngày lại sắp chấm dứt, trong nội tâm có chút cảm khái mà thôi, nào có không chịu nổi như ngươi nghĩ. Thanh Mi, Tiêu Thần đại ca đã từng nói qua, sau này sẽ thương ngươi, yêu ngươi, che chở ngươi, không để ngươi bị nửa điểm thương tổn, việc này không phải nói suông, ngươi về sau không nên quá khách khí với ta, Tiêu Thần đại ca có thể vì ngươi làm bất cứ việc gì.

Hiển nhiên nội tâm Thanh Mi cực kỳ cảm động, nàng nằm trong lòng hắn, cảm giác ấm áp bao phủ nội tâm, chỉ cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.

- Ngày mai đi tế điện nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân, ta dẫn ngươi về nhà, Thanh Mi yên tâm, cho dù Nguyệt Vũ hay Tử Yên đều là cô gái tốt, các nàng tuyệt đối sẽ không làm khó dễ ngươi, điểm này Tiêu Thần đại ca bảo đảm.

Tiểu nha đầu nhẹ nhàng “Ân một tiếng, bàn tay trắng nõn ôm eo Tiêu Thần, vành tai đỏ rực như máu.

Tiêu Thần cúi đầu hôn môi nàng, Thanh Mi lập tức “Ai nha sau đó dựa vào người hắn, trán nâng lên, ánh mắt óng ánh, gương mặt xấu hổ e lệ mang theo vài phần hấp dẫn.

Mỹ nhân có tâm ý rõ ràng, Tiêu Thần không phải người xuất gia tuân thủ giới luật, lúc này làm gì nhịn nữa, Thanh Mi kinh hô sau đó ôm nàng, hắn cười to đi vào phòng ngủ, nha đầu tựa vào ngực hắn không ngẩng đầu lên.

Một đêm không nói gì, chỉ có tiếng mỹ nhân ngâm vang cả đêm.

Hôm sau mặt trời lên xuyên thủng tầng mây chiếu sáng đại địa, Tiêu Thần cùng Thanh Mi đã thu thập thỏa đáng. Có lẽ bởi vì tu luyện Cực Âm Đỉnh Lô Thuật cho nên hai người làm ầm ĩ cả đêm nhưng hiện tại thần thanh khí sảng, Thanh Mi đỏ mặt, giữa lông mày xuất hiện phong tình thành thục giống như quả đào chín mọng đầy mị lực.

Hôm nay hay người không ở nhà lâu, lấy nến tiền giấy vật cung phụng đi ra ngoài thành.

Biến cố hôm qua đã làm vô số tu sĩ chú ý tiểu viện, hiện tại thấy hai người bước ra ngoài liền kính sợ. Trên đường đi về phía trước, người gặp đều cung kính cẩn thận tránh sang một bên.

Tay trái Tiêu Thần nắm tay Thanh Mi, phải tay mang giỏ trúc, vẻ mặt bình tĩnh.

Thanh Mi nhắm mắt theo đuôi, nàng chỉ rớt lại nửa bước nhìn bờ vai của nam tử không tính là rộng nhưng lại cứng cỏi bất khuất đủ để đỉnh thiên lập địa, nội tâm cảm thấy bình yên lạ thường.

Ra khỏi cửa thành, hai người đi vào đường mòn tránh được rất nhiều ánh mắt tu sĩ. Tuy mọi người cực kỳ hiếu kỳ Tiêu Thần tiền bối cùng Thanh Mi tiên tử đi nơi nào nhưng không có can đảm theo đuôi nhìn trộm. Có lão nhân trong thành mơ hồ biết rõ chuyện năm đó liền nhìn sườn núi cách tòa thành mười dặm liền nói:

- Năm đó phu thê Thanh Thành gặp tai họa bất ngờ chết đi, không ngờ tiểu nha đầu nhà hắn phúc khí như vậy, có thể phụng dưỡng Tiêu Thần tiền bối, nếu biết rõ việc này, chắc hẳn bọn họ có thể nghỉ ngơi dưới suối vàng.

Sườn núi cách thành mười dặm có hai tòa phần mộ thấp bé nằm cạnh nhau. Tiêu Thần mang theo giỏ trúc và xẻng, hắn không sử dụng thần thông gì, hắn trừ cỏ dại, lật đất mới vung cao hai ngôi mộ, sau đó kính cẩn đứng bên.

Thanh Mi quỳ gối trước mộ phần thấp giọng nói với phụ mẫu, nói vì sao hai trăm năm qua không tới thăm bọn họ, gương mặt vừa khóc vừa cười nhưng mang theo hạnh phúc.

- Phụ thân, ngươi yên tâm đi, con gái hiện tại tìm được nam nhân rất lợi hại, rất có tiền, rất có bản lĩnh, đi theo hắn không ăn khổ nữa, cũng không chịu tội, tuyệt đối là sinh hoạt mà phụ thân hâm mộ nhất.

- Mẫu thân, Tiêu Thần đại ca là người thật tốt, rất thương con gái, rất che chở, thương tiếc giống như phụ thân đối với mẫu thân, cho dù cuối cùng phải chết, cũng không nguyện buông Thanh Mi, chúng ta sẽ rất hạnh phúc.

- Ta biết rõ hai người dưới đất rất lo cho con gái, cho nên hôm nay đến nơi này chính là muốn báo với song thân, Thanh Mi đã tìm được người dựa vào cả đời, các ngươi có thể an tâm.

Sau đó đốt giấy tiền, một cơn gió thổi qua mang theo tro bụi giống như mang tới thế giới khác.

Tiêu Thần trầm mặc đứng sau lưng Thanh Mi, nghe nàng nói nhỏ, nhìn bờ vai nhỏ nhắn, trong nội tâm âm thầm thề, ngày sau tất nhiên sẽ chiếu cố nàng thật tốt, không thể để nàng thống khổ.

Qua thật lâu Thanh Mi không có đứng dậy nhưng ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên trời, vừa rồi có một thân ảnh mang theo không gian chấn động đi qua, chính là hiệp hội luyện đan chi chủ Bắc Cốc Tử. Người này phát giác ánh mắt Tiêu Thần liền chắp tay cười khẽ.

Tiêu Thần thoáng suy nghĩ, hắn nói nhỏ bên tai Thanh Mi vài câu sau đó xoay người đi.

- Dùng tai mắt của hiệp hội luyện đan, từ lúc Tiêu mỗ và Thanh Mi đi tới thành Thất Tí này ngày đầu tiên đã tìm được ta, vì sao đạo hữu tới hôm nay mới đến?

Tiêu Thần đứng song song với Bắc Cốc Tử, hắn lên tiếng hỏi.

Bắc Cốc Tử cũng không che lấp, thấp giọng nói:

- Thanh Mi tiểu thư ở trong thành này từ nhỏ, ngày giỗ tiên phụ tiên mẫu chính là hôm nay, hôm qua đạo hữu lại mua tiền giấy, hiển nhiên đã sớm chuẩn bị sau khi tế điện liền rời đi. Về phần vì sao trước đó không quấy rầy, chẳng qua hi vọng đạo hữu có thể sinh hoạt bình tĩnh mấy ngày.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...