Đạo (Dịch) – Chương 1007

Vào lúc này kiếm ý sắc bén đủ sức hủy diệt toàn bộ Mạc La tu chân giới bắn thẳng lên bầu trời, dẫn tới tất cả tu sĩ bên ngoài phạm vi trăm vạn dặm khắp tu chân giới đều hoảng sợ ngẩng đầu nhìn về hướng Bất Chu sơn, sắc mặt bọn họ tái nhợt không còn chút máu, mặc dù bọn họ không biết xảy ra chuyện gì nhưng cảm nhận kiếm ý và khí tức tử vong bao phủ tâm thần bọn họ, dường như bọn họ biết cả thế giới sẽ bị hủy diệt.

Sắc mặt Bắc Cốc Tử tái nhợt, Tiêu Thần đưa tay, thanh kiếm giơ lên cao, khí cơ tập trung vào hắn, vào lúc này hắn đã cảm ứng được cảm giác nguy cơ suốt vạn năm qua chưa từng cảm ứng bao giờ.

Kiếm này có thể giết hắn!

Điểm ấy Bắc Cốc Tử vô cùng tin tưởng, chỉ cần chém xuống không chỉ giết hắn, cả Mạc La tu chân giới sẽ bị hủy diệt, hàng tỉ sinh linh vẫn lạc ngây lập tức.

- Tránh ra1

Nội tâm Tiêu Thần vẫn còn một tia lý trí cuối cùng nên hắn không có ra tay, nếu Bắc Cốc Tử dám ngăn cản hắn sẽ ra tay không do dự..

Lúc này Bắc Cốc Tử lui, hắn không do dự chút nào.

Tiêu Thần phất tay, Ngũ Nguyên đạo nhân, Lôi Đạo Thiên Tôn đã sớm sợ hãi và bị khí thế cường đại ép biến thành huyết nhục mơ hồ, chỉ có nguyên thần bị Tiêu Thần hấp vào trong tay, thần thức bàng bạc bạo phát, hắn thi triển sưu hồn.

Qua mấy giây sau, Tiêu Thần đã tìm được tin tức mình cần tìm, đột nhiên lật tay ném hai nguyên thần vào trong sát khí, phong ấn cả hai trong sát lục bổn nguyên, thừa nhận thống khổ vô số năm tháng mới có thể chết.

Lúc này hắn bước lên phía trước, ngang nhiên xé rách không gian tiến vào không gian loạn lưu, thân ảnh của hắn biến mất không thấy đâu nữa.

- Nếu như Thanh Mi gặp chuyện không may, bổn tọa không tiếc hủy diệt thế giới trọng khai kỷ nguyên, hàng tỷ tỷ sinh linh các ngươi chôn cùng với nàng.

Lời nói âm lãnh hóa thành tiếng gầm vang vọng khắp đại hoang.

...

Đầm lầy đảo hoang, trong sơn cốc.

Thanh Mi cau mày, nàng cố gắng áp chế khí tức khó chịu trong lòng, trước mắt nàng vừa vượt qua thiên kiếp tấn cấp Bất Trụy, chẳng biết tại sao tu vi không tăng trưởng mà còn giảm xuống, thân thể mềm mại nóng hổi, nàng không thể điều động pháp lực thần thông, hơn nữa trong không gian nguyên thần chỉ toàn hình ảnh nam nữ giao hoan, tinh tế dò xét có thể nghe được tiếng thở dốc và rên rĩ hấp dẫn cực hạn, gương mặt nàng đỏ bừng, cho dù bình tâm tĩnh khí thế nào cũng không thể áp chế nổi, chỉ cảm thấy tim đập càng lúc càng nhanh.

- Chẳng lẽ ta lâm vào ảo cảnh?

Thanh Mi miễn cưỡng ổn định tâm thần, nàng thì thầm.

- Trước mắt ta đã vượt qua thiên kiếp, căn cứ điển tịch ghi lại, tâm ma xâm nhập cũng không xuất hiện vào lúc này, hơn nữa tu vi pháp lực trong người ta tan rã, toàn thân mềm yếu không có lực , tình huống không đúng.

Thanh Mi từ nhỏ lăn lộn ở tầng dưới chót tu chân giới, trước khi quen biết Tiêu Thần chỉ một mình tự chiếu óố mình, hiện tại thế cục quỷ dị làm nàng bất an nhưng tiểu nha đầu vẫn cố gắng duy trì tỉnh táo.

Thanh Mi thở sâu, nàng miễn cưỡng ngồi xuống, ý đồ vận chuyển công pháp thu nạp pháp lực trong người. Nhưng không vận chuyển khá tốt, nàng vằ thúc dục pháp lực thì nội tâm sinh ra khí nóng hừng hực, hình ảnh nam nữ giao hoan càng rõ ràng, dường như trong sơn động có dâm âm ố ngữ vang lên không dứt. Lần này khí nóng bộc phát như núi lửa và vô cùng nhanh chóng, mặc cho nàng áp chế thế nào cũng không thể xua tan, cảm giác khát vọng chưa từng có bao phủ tâm trí Thanh Mi, trong đầu xuất hiện thân ảnh cao ngất tới gần.

- Tiêu Thần đại ca...

Giọng nói kiều mỵ khác với lúc trước.

- Không được! Ai nha, Thanh Mi ngươi đang suy nghĩ gì! Có biết hổ thẹn không, nếu như ngày sau Tiêu Thần đại ca biết rõ ngươi muốn... Nhất định sẽ bị đại ca chê cười chết, về sau còn mặt mũi nào gặp hắn?

Thanh Mi vươn tay vỗ mặt, hi vọng mình có thể thanh tỉnh một ít, đáng tiếc lại phí công, khí nóng và khát vọng không ngừng trùng kích, ý niệm của tiểu nha đầu càng lúc càng thả lỏng, dần dần lâm vào trong mơ hồ, chỉ có gọi tên Tiêu Thần trong vô thức.

Thời gian gần hai trăm năm, tiểu nha đầu trẻ trung năm đó đã trổ mã trở thành mỹ nhân nũng nịu, thân thể vô cùng hấp dẫn mê người, gương mặt nàng hiện tại đỏ rực kiều mỵ, sức hấp dẫn càng tăng lên vô số lần, mái tóc dài đen nhánh xõa vai, thân thể mềm mại nằm ngang trên mặt đất, bàn tay trắng nõn vô ý thức xé rách vài nơi trên quần áo, đôi chân thon dài kép cứng, từng cảm giác kỳ lạ đang bành trướng gần như muốn nuốt chửng Thanh Mi.

Vào thời khắc này bên ngoài hang động của Thanh Mi có tiếng bước chân đi tới.

Hô!

Hô!

Trong đó có tiếng hít thở mơ hồ, Tố Y Nam của hiệp hội luyện đan còn tính toán anh tuấn nhưng gương mặt đã biến thành vặn vẹo, trong mắt tràn đầy dục vọng, máu huyết trong người như đang thiêu đốt, dục vọng trần trụi chiếm cứ tâm thần của hắn.

Trong sơn động trước mặt có hương vị hấp dẫn hắn, đây là hương vị nữ nhân, hắn biết là ai, nghĩ đến nữ nhân bên trong quan hệ với người nào đó càng làm dục vọng trong lòng hắn cuồng bạo. Chắc hẳn nếu như chiếm nàng làm nữ nhân, Tiêu Thần tuyệt đối sẽ thống khổ, như vậy tuyệt vời nhất. Dưới tác dụng của dược lực, Tố Y Nam đã đánh mất lý trí, hắn thầm muốn chiếm nữ nhân này, tùy ý lăng nhục nàng dưới thân mình.

Oanh!

Một quyền nghiền nát huyết nhục, có huyết thủy bắn tung tóe, hắn không có chút thống khổ nào.

Một quyền lại một quyền, hắn đánh vào cửa động, uy năng phòng ngự suy yếu trật lớn.

- Lôi Đạo Thiên Tôn, mặc kệ vì sao ngươi tính toán ta, nếu muốn ta chiếm thân thể Thanh Mi, ta cũng như ngươi mong muốn.

- Tiêu Thần, cho dù ngày sau ngươi thật trở về thì thế nào, cho dù giết ta thì thế nào, ít nhất ta chiếm nữ nhân của ngươi, ha ha ha ha!

- Mở ra cho ta! Mở ra! Mở ra!

Trong không gian loạn lưu, Tiêu Thần điên cuồng tiến lên phía trước, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng cực kỳ gấp gáp.

Nhanh một ít! Mau một ít!

Hắn vận dụng uy năng của không gian phân thân tới mức cực hạn, hiện tại hắn không ngừng xuyên qua không gian loạn lưu, toàn bộ không gian loạn lưu trong phạm vi mấy trăm vạn dặm bất động, trong người hắn phát ra khí tức khủng bố làm không gian không dám chấn động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...