Kinh thành~~ Trong phủ đệ của Lưu Thế Huân~~ Không khí có chút không bình thường~~~
Lúc này, Lưu Thế Huân đang tiếp đãi một vị khách bí ẩn~~~
Vị khách này toàn thân đen sì~~ Toàn thân bao bọc kín mít~~ Nhìn như một bóng ma màu đen vậy~~~
Lưu Thế Huân đối với Ngài thật sự cung kính không thôi~~ Cầm trà rót nước đúng là ân cần~~~
Nhìn cái vẻ thân thiết đó~~ Cứ tưởng là cậu hai ruột thất lạc nhiều năm của Ngài ấy nhỉ~~~
‘Tần tiên sinh~~ Ngài vất vả suốt chặng đường này rồi!!’
Lưu Thế Huân một bên hai tay bưng trà đưa cho đối phương~~ vừa khách khí nói~~~
Tần tiên sinh nhận lấy trà, thản nhiên nói: 'Vì đại kế~~ chút vất vả này tính là gì~~~'
Uống một ngụm trà~~ lại ngước mắt hỏi: 'Kinh thành hiện tại có động tĩnh gì??'
Lưu Thế Huân hạ thấp giọng nói:
'Kinh thành tuy bề ngoài sóng yên biển lặng~~ nhưng thực tế lại là sóng ngầm cuộn trào~~~ Thái tử đến tận bây giờ vẫn chưa đồng ý tăng tuyển~~'
‘Nói là muốn đợi thêm một chút thư từ phía Dương Châu~~~’
Khóe miệng Tần tiên sinh nhếch lên~~ hừ lạnh một tiếng: 'Dương Châu?? hô hô~~ Đại cục đã định!!'
'Khi thuyền vận lương xuất phát từ Tùng Giang.' Quan Thiếu Bằng và những người khác đã ra khỏi cửa sông lớn~~~'
‘Đến lúc đó~~ không chỉ số lương thực này~~ dù là người vận chuyển lương thảo~~ cũng phải thuộc về Giang Nam thủy trại~~~’
'Thái tử lần này~~ Thật đúng là mất cả chì lẫn chài...'
Nắm đấm của Lưu Thế Huân đập mạnh vào lòng bàn tay~~ Phấn khích đến mức mắt sáng lên: 'Thật sự là quá tốt rồi!!'
'Tần tiên sinh~~ Ta chỉ đợi xem thái tử nhận được tin tức này thôi~~ khuôn mặt đó có thể căng cứng đến mức nào!!'
Tần tiên sinh lại xua tay nói: 'Khi Quan Thiếu Bằng và những người khác ra tay, ta đã từ Giang Nam chạy tới đây~~ Chạy thật xa xôi~~ Không phải để xem thái tử thay đổi sắc mặt~~~'
Hắn nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng nói: 'Lần này ta đến~~ Mục đích chỉ có một... là muốn đuổi Thái tử từ vị trí Giám quốc đi xuống~~~'
Sắc mặt Lưu Thế Huân thay đổi~~ Ngài kinh ngạc nhìn Tần tiên sinh~~ như thể đang xác nhận: Ngài không bị sốt chứ??
Tần tiên sinh không nhanh không chậm~~ tiếp lời: ‘Theo chúng ta được biết, Càn Hi Đế trước khi xuất chinh~~ đã để lại một đạo thánh chỉ~~~’
'Hiện tại~~ đạo thánh chỉ này~~ khả năng lớn nhất là nằm trong tay Đồng Quốc Duy~~~'
‘Hoàng thượng chắc chắn đã dặn dò rồi~~ Nếu xảy ra chuyện gì rắc rối đó~~ Đồng Quốc Duy có thể dựa vào thánh chỉ này~~ phế đi vị trí giám quốc của Thái tử の~~~’
Ngài dừng lại một chút~~ thong thả nói: 'Đồng Quốc Duy và mục tiêu của chúng ta cũng gần giống nhau~~ đều hy vọng có thể phế bỏ vị trí giám quốc Thái tử の~~~'
'Nhưng hiện tại điều kiện không đạt được~~ Ngài cũng không dám động vào mà~~ Hắn không thể lấy thánh chỉ này ra~~~'
'Còn chúng ta thì sao~~ chỉ tặng Ngài một 'lý do' thôi~~~'
Trong đầu Lưu Thế Huân vận chuyển cực nhanh~~~
Ngài rất rõ ràng~~ Các triều đại qua các đời~~ Một khi Thái tử trong quá trình Giám quốc, bị phế truất chức vụ giám quốc~~ thì cơ bản có nghĩa là~~ Ngài ấy ngay cả vị trí của thái tử cũng không giữ nổi rồi~~~
Tần tiên sinh lần này tới đây~~ Đây đâu phải là phá đám?? Đây là ngay cả gạch dưới chân Thái tử cũng muốn cạy đi mất!!
'Tần tiên sinh~~ Chuyện này... rủi ro không nhỏ nhỉ??'
Lưu Thế Huân có chút do dự~~~
Tần tiên sinh cười nói: 'Thế Huân à~~ Thái tử là người thế nào~~ Ngươi còn không rõ sao??'
'Dù là đối với Giang Nam~~ hay là về đạo thánh hiền~~ Thái tử xưa nay nhìn không vừa mắt~~~'
‘Một người có thành kiến như vậy mà Thái tử giữ lại~~ Tương lai cuộc sống của chúng ta sẽ dễ chịu sao??’
‘Hiện tại là một cơ hội ngàn năm khó gặp~~ Bỏ lỡ ngôi làng này~~ thì không còn cửa hàng này nữa!!’
Lưu Thế Huân đi dạo hai vòng trong phòng~~ Nghiến răng: ‘Tiên sinh đã đến rồi~~ Chắc chắn đã có sắp xếp từ trước~~~ Ngài cứ nói thẳng đi~~ Cần ta phải làm thế nào??’
Tần tiên sinh tuy rất chán ghét Lưu Thế Huân, nhưng lúc này cũng không quá để tâm~~ trực tiếp nói: 'Thái tử cứ chần chừ không chịu hạ chỉ tăng trưng đúng không?? Vậy thì tìm người dâng thư lên~~ Tham ông ấy một cuốn!!'
'Nội dung đàn hặc Thái tử...' cũng không cần bảo thủ~~~'
‘Đừng khách khí~~ thì cứ viết lớn đi!! Cứ nói là Thái tử cố ý trì hoãn lương thảo~~ Đặt bệ hạ vào hiểm địa~~ Hãm xã tắc trong nguy nan~~ Xin Nam Thư Phòng tạm dừng quyền kiểm tra của thái tử giám quốc~~~’
Ngài lạnh lùng cười nói~~~
‘Đến lúc đó~~ Đồng Quốc Duy tự nhiên sẽ thuận nước đẩy thuyền!!’
Nghe thấy lời này~~ Dù gan dạ đủ lớn cho Lưu Thế Huân~~ cũng cảm thấy sau lưng mình toát mồ hôi lạnh~~~
Đây đã không còn là xé rách mặt nữa~~ Không chết không thôi~~ Đây là muốn đẩy Thái tử vào chỗ chết!!
Nhưng nghe Tần tiên sinh sắp xếp~~ Lưu Thế Huân cảm thấy việc này có tỷ lệ thành công rất lớn~~~
Ngài hơi do dự~~ cứng đầu nói: 'Tần tiên sinh~~ chuyện này mà làm rồi~~ thì cái giá phải trả không nhỏ đâu!!'
Tần tiên sinh liếc nhìn Ngài một cái:
'Cho nên ta đến tìm ngươi nhé~~~ Trong tay Lưu đại nhân~~? Dù sao cũng phải có vài người gánh vác được chuyện này chứ??'
Tần tiên sinh giọng điệu lạnh lùng: ‘Lưu đại nhân không phải là sợ rồi chứ??’
Lưu Thế Huân do dự một sát na~~ lúc này mới nặng nề nói: 'Đương nhiên sẽ không~~~'
'Nhưng kẻ đàn hặc đó~~ e rằng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu!!'
Tần tiên sinh không tiếp lời~~ chỉ lặng lẽ uống trà~~~
Ngài tin rằng với sự kinh doanh nhiều năm của Lưu Thế Huân và Trương Anh cùng những người khác~~ Tuyệt đối có tử sĩ như vậy~~~
Chỉ có điều như vậy thật sự quá quý giá~~ Tổn thất một người~~ Thật khiến người ta đau lòng~~~
'Muốn kéo Thái tử xuống ngựa~~ hy sinh ít đi cũng không được~~~'
Tần tiên sinh thản nhiên nói: 'Lưu đại nhân chẳng lẽ không biết~~ thu nhập càng lớn~~ Đầu tư càng nhiều sao??'
Lưu Thế Huân đi tới đi lui vài bước~~ đột nhiên nói: ‘Chuyện này ta có thể tìm người làm~~ Nhưng Tần tiên sinh, ngài có biết cho tôi biết~~ Ngài nắm chắc đến mức nào không??’
'Nếu ta nói ta có mười phần nắm chắc~~ Lưu đại nhân sẽ cho rằng ta là khoác lác~~ nhưng bảy phần trăm nắm bắt thì luôn có の~~~'
Tần tiên sinh nói đến đây~~ cười nói: 'Sau khi gặp Lưu đại nhân rồi~~ ta còn phải đi gặp một người~~~'
'Ngài ấy hẳn là ủng hộ kế hoạch này nhất~~~'
Nghe Tần tiên sinh nói như vậy~~ Trong mắt Lưu Thế Huân lóe lên một tia tinh quang. Ngài khẽ nói: 'Ngài muốn đi gặp Trương tướng sao??'
‘Trương Tướng không ưa ta~~ Ta sẽ không đi đâu~~~’
‘Bên phía Ngài ấy~~ Có Lưu huynh ngài xoay xở là được rồi~~~’
Tần tiên sinh cười đầy ẩn ý:
‘Ta muốn đi gặp の~~ Là Bát hoàng tử~~ Trong thiên hạ này~~ Nếu nói ai muốn Thái tử nhất mất vị trí Giám quốc~~ không ai khác ngoài Bát Hoàng Tử~~~’
‘Chỉ cần ta nói ra kế hoạch này~~ Bát hoàng tử tuyệt đối sẽ là người đầu tiên ủng hộ~~~’
'Mà có sự ủng hộ của Bát hoàng tử~~ Đồng Quốc Duy bọn họ liền phải đi theo~~~'
‘Đến lúc đó~~ Vị trí Giám quốc của Thái tử~~ sẽ bị cưỡng ép tước đoạt~~~’
'Biết đâu sau khi Càn Hi Đế nhận được tin tức~~ sẽ khiến Bát hoàng tử trở thành Giám quốc mới~~ Đối với Ngài mà nói~~ có lợi mà không một hại~~~'
Lưu Thế Huân nghĩ đến vẻ mặt ôn văn nhã của Bát hoàng tử, tràn đầy dã tâm~~ không khỏi gật đầu~~~
Hai người không nói là không đội trời chung~~ Nhưng chỉ cần có Thái tử ở đây~~ thì Bát hoàng tử sẽ không có kết cục tốt đẹp~~~
Đạo lý này~~ Ai cũng hiểu mà~~~
‘Ta đi sắp xếp ngay~~ Tần đại nhân trước tiên dùng chút canh cơm~~ rồi hãy đi bái kiến Bát hoàng tử nhé~~~’
Lưu Thế Huân hạ quyết tâm~~ trên mặt lại nở nụ cười~~~
Còn Tần tiên sinh thì xua tay nói: 'Cơm ngày nào cũng được ăn~~ Việc này phải làm nhanh lên~~~'
‘Ngày mai chính là đại triều hội~~ Chúng ta mỗi người chia nhau hành động đi~~~’
Tần tiên sinh lườm hắn một cái~~ quay người rời đi~~~
Vốn dĩ đã sóng ngầm cuộn trào khắp kinh thành~~ Giờ phút này lại càng thêm mưa núi sắp ập đến~~ mang lại cảm giác mây đen đè nặng thành phố~~~
Đồng gia~~ Khi Đồng Quốc Duy từ phòng trực Nam Thư Phòng trở về, thì thấy Bát hoàng tử đã đợi từ lâu~~~
Nhìn thấy Bát hoàng tử~~ Sắc mặt Đồng Quốc Duy Trí có chút khó coi~~~
Mặc dù Càn Hi Đế không ở trong kinh thành~~ nhưng Ngài cũng không hy vọng người khác nhìn thấy Ngài và Bát hoàng tử đi quá gần~~~
Dù sao thì~~ Có vài chuyện~~ người khác có thể đoán~~ nhưng không thể để người ta nắm thóp~~ bị nhìn thấu quá rõ ràng~~~
'Bát gia~~ Ngài có việc gì cứ gọi người truyền lời là được rồi~~ Cần gì phải đích thân chạy một chuyến??'
Lời này của Đồng Quốc Duy nói rất khách khí~~ nhưng trong giọng điệu lại mang theo vài phần ý vị "ngươi đừng gây thêm phiền phức cho ta~~~
Hàm ý chỉ trích Bát hoàng tử không nên chạy tới gặp mình~~~
Bát hoàng tử lại chẳng hề để tâm: 'Đồng tướng~~ có một việc quan trọng nhất định phải nói trực tiếp mới được~~~'
Nói xong, hắn liếc nhìn những người hầu xung quanh~~~
Đồng Quốc Duy thở dài trong lòng~~ Vung tay ra hiệu cho người lui xuống~~~
Trong thư phòng chỉ còn lại hai người~~~
‘Đồng tướng~~ Hôm nay có người nói với ta~~ Nói rằng Thái tử gia sở dĩ trì hoãn không thu thập lương thực~~ căn bản không phải vì chờ đợi tào lương gì đó~~ cũng không sợ bách tính gây chuyện~~~’
'Ngài ấy cố ý kéo dài thời gian~~ muốn bỏ đói đại quân tiền tuyến~~ Đẩy bệ hạ vào nơi hiểm địa~~~'
'Như vậy~~ Thái tử có thể nhân cơ hội này lên ngôi~~ trở thành chủ nhân thiên hạ~~~'
Sắc mặt Đồng Quốc Duy trầm xuống!!
Đối với cách nói này~~ Ngài không quá tin tưởng~~~
Dù sao thì~~ Hoàng thượng có phải là đồ trang trí mấy chục vạn đại quân không??
Dù đường lương thực không thông suốt~~ Cung cấp cho nhất thời không vận chuyển lên được~~ Can Hi Đế còn có thể co cụm lùi trước a~~~
Chết trận sa trường?? Đâu có dễ dàng như vậy!!
Nhưng nghĩ lại... Ai~~ những lời này tuy hoang đường, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có kẽ hở để chui vào nha~~~
'Lời này là ai nói sao??'
Giọng Đồng Quốc Duy có chút lạnh lẽo~~~
'Là người của Giang Nam bên kia~~~'
Bát hoàng tử trầm giọng nói: 'Bọn họ ngày mai thượng triều~~ Phải đề nghị phế bỏ vị trí Giám quốc của Thái tử~~~'
'Đồng Tướng~~ Đây đúng là cơ hội trời cho!!'
'Vị trí Giám quốc của Thái tử một khi bị phế~~ Uy vọng của Ngài sẽ trực tiếp rơi xuống đáy vực~~~'
'Đừng nói phụ hoàng không xảy ra chuyện gì~~ Cho dù Phụ hoàng có gặp chuyện~~ Ngài ấy muốn thuận theo làm kế vị địa phương trước linh hồn?? môn cũng không có!!'
'Huống chi~~ Đợi sau khi phụ hoàng trở về~~ cũng sẽ không dùng một vị thái tử bị quần thần liên thủ phế đi ngôi vị Giám quốc.'Miệng như vậy~~ chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao!! '
Đồng Quốc Duy đã hiểu được suy nghĩ của Bát hoàng tử: Vòng vo lớn như vậy~~ Là muốn ta sử dụng pháp bảo tối thượng mà Hoàng Thượng để lại - thánh chỉ a!!
Thứ đó tuy uy lực vô cùng~~ nhưng nó có thể tùy tiện lấy ra được không??
Đúng là giống như ôm một bình thuốc súng đốt củi vậy~~ Nổ, rốt cuộc là người khác hay là bản thân mình~~ Thật đúng là khó mà nói trước được a~~~
Do dự một lát~~ Đồng Quốc Duy thong thả nói: 'Bát gia~~ Một khi thỉnh ra đạo thánh chỉ này~~ thì chính là giương cung không có mũi tên quay đầu~~ Không còn cách nào quay lại nữa rồi~~~'
Bát hoàng tử lập tức tiếp lời~~ dứt khoát nói: 'Đồng tướng~~ chúng ta vốn đang ở trên cầu độc mộc rồi~~ còn quay đầu nhìn cái gì??'
'Huống chi~~ hành động này của ngài không phải chủ động phế thái tử~~ mà là thuận theo ý quần thần~~ Để bảo vệ an nguy cho bệ hạ~~ Vì bảo hộ giang sơn xã tắc~~ vạn bất đắc dĩ~~ Ngài mới thỉnh ra đạo thánh chỉ này~~~'
'Đây là trung thần nghĩa cử~~ Ngài có tội gì chứ??'
Đồng Quốc Duy im lặng hồi lâu~~ chậm rãi lên tiếng:
‘Bát gia nói phải!! Vì Hoàng thượng~~ Lão thần quả thực không thể trơ mắt nhìn Thái tử hết lần này đến lần khác sai lầm~~ ngồi yên không quản!!’
Giọng điệu của Ngài nặng nề~~ Trong lòng sóng cuộn trào~~~
Bởi vì Ngài cảm thấy~~ một đại sự kinh thiên động địa~~ phải hoàn thành dưới sự thúc đẩy của chính tay Ngài!!
Bước này~~ cuối cùng cũng sắp bước ra ngoài rồi!!
Bình luận