Trong phủ Tổng đốc Lưỡng Giang~~ Hiện tại từ trên xuống dưới~~ từng người đều cúi gằm mặt~~ Giống như cà tím đánh Sương vậy~~ Hoàn toàn héo rũ rồi~~~
Tất nhiên rồi~~ Trong số này cũng có không ít người ủ rũ là 'diễn kịch'
Trong lòng đã sớm vui mừng khôn xiết rồi~~ chỉ là trên mặt ai cũng không dám lộ tẩy~~~
Ai dám cười?? Ai cười chẳng phải là hả hê sao!!
Vì sao chứ?? Bởi vì lúc này Lưỡng Giang Tổng đốc Sầm Hữu Quang đại nhân đang ôm một bụng lửa giận!!
Tuy nói Sầm đại nhân không phải là một kẻ phun lửa bừa bãi~~ trút giận lên người khác~~~
Nhưng hôm qua~~ vẫn đuổi mấy tên hạ nhân thường ngày ra ngoài rồi~~~
Ôi~~ nói ra toàn là nước mắt~~~ Chiến thuyền Khống Giang Thủy Sư の~~ Bị người ta một mồi lửa thiêu rụi sạch sẽ!!
Chiến thuyền của quân phản loạn đang đi ngang dọc trên sông lớn~~ vận tải đường thủy nam bắc nói đứt là gãy~~ còn nhanh nhẹn hơn cả dây thừng~~~
Cái trò này... Sầm Hữu Quang trong mắt triều đình~~ quả thực trở thành đệ nhất 'Tội thần'
Huống chi~~ Hoàng thượng còn đang đánh nhau ở Tây Bắc!!
Lương thực này đứt đoạn~~ Thiên hạ đều không yên ổn~~~
Sầm Hữu Quang với tư cách là Tổng đốc Lưỡng Giang~~ Cái nồi này hắn không gánh~~ Ai gánh??
Có thể cõng được không?? Sầm đại nhân trong lòng đánh trống liên hồi~~ cảm giác lưng mình bị đè cong rồi~~~
Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc ngồi tù đến mức "biết xác" rồi~~~
Đám người dưới trướng~~ Bây giờ ai nấy đều dương phụng âm vi phạm~~ Chơi 'công phu bề ngoài' với Ngài ấy...
Bởi vì mọi người đều cảm thấy: Vị trí tổng đốc này~~ e là sắp ngồi không vững rồi!!
‘Đại nhân—— đại hỉ a!!’
Mưu sĩ sư gia Kim Tinh Thạch vui vẻ chạy bước nhỏ vào~~ trong tay còn giơ cao một tờ văn thư~~~
Sầm Hữu Quang ngẩng đầu lên~~ vẻ mặt 'Ngươi đừng đùa ta' biểu cảm:
'Hỷ từ đâu mà có?? Chẳng lẽ là bệ hạ đã đánh bại A Lạp Bố Thản ở Tây Bắc rồi sao??'
Nếu Hoàng thượng thực sự thắng rồi~~ Áp lực lương thảo có thể hoãn lại một chút~~ Biết đâu còn sớm ngày bắt sư về triều~~~
Như vậy~~ Ngài ở chỗ này cũng có thể thở một hơi~~~
Hơn nữa Hoàng thượng hiểu rõ Ngài, dù có phạm sai lầm~~ cũng không đến mức đuổi cùng giết tuyệt lão thần này đi~~ Làm cho chết đi mà~~~
'Đại nhân~~ Quân báo Tây Bắc còn chưa tới mà~~~ Học sinh nói の là đại hỷ - Thái tử gia đã hạ dụ chỉ rồi!!'
Kim Tinh Thạch cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: 'Thái tử gia nói rồi~~ Cho ngài một cơ hội 'đóng tội lập công'!!'
'Trong vòng một tháng~~ Đuổi quân phản loạn đi~~ khôi phục vận tải sông~~ không truy cứu quá khứ!!'
'Trong vòng hai tháng hoàn thành~~ Quan giáng cấp ba~~~'
'Ba tháng vẫn chưa được... vậy chỉ có thể mời ngài về quê trồng khoai lang thôi~~~'
Nói đến đây~~ Kim Tinh Thạch kích động xoa tay:
'Điều này chứng tỏ Thái tử gia và chư vị trong triều đình vẫn tin tưởng ngài!! Biết ngài vừa mới đến~~ Cục diện vẫn chưa ổn định~~~'
'Đại nhân~~ Cơ hội này khó có được!! Chỉ cần giải quyết trong vòng một tháng~~ ngài sẽ không cần lo lắng gì nữa!!'
Sầm Hữu Quang nhận lấy dụ chỉ~~ lật qua lật lại cẩn thận xem xét một lượt~~ sắc mặt cuối cùng cũng đẹp hơn lúc nãy một chút~~~
'Tinh Thạch a~~ Thái tử tin ta~~ Nhưng ta... ta không làm được mà!!'
‘Ngươi đâu phải không biết~~ Đám quân phản loạn đó cấu kết chặt chẽ với lũ rắn địa phương ở Giang Nam~~~’
'Chúng ta trong vòng hai tháng làm sao chế tạo được chiến thuyền?? khôi phục vận tải sông?? Nói dễ hơn!!'
'Hơn nữa~~ Giang Nam có thể đánh lính canh~~ Không ít người đã bị điều đến Tuyết Vực rồi~~ Bây giờ ta muốn điều động chút nhân thủ cũng khó như lên trời~~~'
Kim Tinh Thạch sờ cằm suy nghĩ một lúc~~ hạ thấp giọng nói:
‘Đại nhân~~ Nếu Thái tử đã đưa thang rồi~~ chúng ta phải thuận buồm xuôi gió~~~’
'Thật sự không được thì... chúng ta cứ thử 'nói chuyện' với bọn họ trước sao??'
‘Đàm phán ‘hai chữ’~~ Ngài nói nhẹ bẫng~~ nhưng Sầm Hữu Quang vừa nghe đã hiểu——
Đàm phán?? Nói nghe thật nhẹ nhàng!!
Nếu thật sự ngồi xuống nói chuyện~~ Cuối cùng sợ là mình bị đám sĩ thân Giang Nam kia dắt mũi đi mất~~ thậm chí còn trở thành con rối của bọn chúng~~~
'Nghĩ lại xem cách khác đi...'
Hai người đang ngẩn ngơ nhìn nhau~~ lại có người đưa vào một phong dụ chỉ~~~
Lần này là Nam Thư Phòng gửi đến theo kết quả triều nghị:
Hãy để Sầm Hữu Quang mau chóng triệu tập thuyền đánh cá~~ vận chuyển lương thực tào chặn ở Tùng Giang và các nơi khác đến Hàng Châu trước đã~~~
Hơn nữa còn giới hạn mười ngày!!
Sầm Hữu Quang vừa nhìn~~ Lửa liền xông lên:
'Những người lớn trên triều đình kia muốn làm gì??!! Bốn triệu thạch lương thực~~ Là nói vận là có thể vận chuyển sao??'
'Còn không cho lộ tin tức~~ đổi sang đi đường biển??'
‘Địa giới Giang Nam này giống như cái sàng vậy~~ Chỉ cần bắt đầu trưng thu thuyền đánh cá~~ quân phản loạn lập tức sẽ biết!!’
'Đến lúc đó bốn triệu thạch lương này~~ Không phải bị cướp thì cũng là bị thiêu - tuyệt đối không được!!'
‘Ta không thể trơ mắt nhìn số lương thực này rơi vào tay quân phản loạn được!! Ta muốn dâng thư cho Thái tử!!’
Kim Tinh Thạch vội vàng cầm mệnh lệnh lên xem kỹ~~ rồi kéo tay áo Sầm Hữu Quang:
'Đại nhân~~ Thượng thư cũng vô dụng mà!! Mệnh lệnh này tuy không nói rõ~~ nhưng kiên trì đi đường biển vận lương~~ tám phần là ý của Thái tử gia~~~'
‘Trên đó còn viết rồi~~ Nếu không thể vận chuyển kịp thời~~ thì hai tội cùng phạt... Ngài phải suy nghĩ kỹ đấy!!’
Sầm Hữu Quang 'vụt' một cái đứng dậy: ‘Vậy ta có thể trơ mắt nhìn lương thảo đưa vào miệng quân phản loạn??’
‘Đại nhân~~ Ngài bây giờ nói những điều này~~ Trên triều đình không ai nghe đâu~~~ Suy cho cùng~~ Tào vận xảy ra vấn đề~~ Trách nhiệm nằm ở chỗ ngài~~”
'Nếu ngài bây giờ cứng rắn chống đỡ~~ thì cái nồi lớn nhất chắc chắn sẽ đổ lên đầu ngài;'
'Nhưng nếu trong quá trình thực thi xảy ra chuyện ngoài ý muốn~~ thì đó là hai việc khác nhau. Trách nhiệm chính sẽ không còn nằm ở ngài nữa...'
'Đại nhân~~ nghĩ lại đi!!'
Sầm Hữu Quang cúi đầu bước đi~~ Đang do dự không quyết. Người hầu đột nhiên đến báo:
'Đại nhân~~ Bố Chính Sứ Thư Cát Điền Thư đại nhân cầu kiến~~~'
Sầm Hữu Quang vừa nghe cái tên này~~ đầu óc liền ong ong~~ Tên hổ mặt cười này sao lại đến đúng lúc này chứ??
Trong lòng tuy phản cảm~~ nhưng người ta dù sao cũng là đại thần nhị phẩm chính thống~~ Hơn nữa còn thân thiết với sĩ thân Giang Nam~~ Quan hệ tốt đến mức chỉ thiếu mặc chung một cái quần thôi~~ Nói chuyện còn hữu dụng hơn cả hắn~~~
Đành phải nghiến răng: 'Mời vào đi~~~'
Chưa đầy một chén trà~~ Một người đàn ông trung niên mặc quan phục chỉnh tề cười hì hì bước vào~~ Vừa vào cửa đã chắp tay:
‘Chúc mừng đại nhân~~ Chúc mừng Đại Nhân!! Đại nhân quả nhiên thánh quyến vẫn còn đó~~ Người Cát Thiên Tướng~~ Hạ quan bội phục~~ Bái phục a!!
Giọng nói đó tràn đầy nhiệt huyết~~ Không biết còn tưởng Sầm Hữu Quang không phải muốn lập công chuộc tội, mà là muốn thăng quan lên một cấp đấy~~~
‘Nghe nói triều đình để ngài lập công chuộc tội~~ Còn điều động thuyền đánh cá vận chuyển lương thực đến Dương Châu?? Chuyện này thật sự quá tốt rồi!!’
‘Chỉ cần lương thực đến Dương Châu~~ Quan ải khó khăn của triều đình là có thể vượt qua~~ Cửa ải nan giải của ngài cũng chỉ mới trôi qua hơn một nửa thôi!!’
'Đến lúc đó ngài có thể rảnh tay~~ Chậm rãi thu thập đám quân phản loạn kia mà~~~'
Sầm Hữu Quang nhìn khuôn mặt tươi cười của Thư Cát Điền~~ trong lòng hận không thể cho Ngài một quyền~~ nhưng trên mặt vẫn phải căng thẳng~~~
Thư Cát Điền tuy rõ ràng ngả về phía sĩ thân Giang Nam~~ chỉ thiếu nước dán một câu lên trán ta đã nhảy thuyền rồi!!
Nhưng Sầm Hữu Quang khổ sở vì trong tay không có bất kỳ bằng chứng nào~~ thì đã sao??
Chẳng lẽ lại nói ta đoán ngươi sớm đã là kẻ phản bội rồi sao??
'Thư đại nhân~~ Đường vận tải biển sóng lớn~~ dễ xảy ra chuyện quá~~~ Hơn nữa còn có động tĩnh lớn như vậy~~ Sao quân phản loạn lại không biết??'
'Một khi lộ tin tức~~ chính là đại phiền toái!!'
'Cho nên ta chuẩn bị dâng thư lên triều đình~~ Tạm hoãn việc này~~~'
Thư Cát Điền lập tức thu lại nụ cười~~ lạnh lùng nói:
‘Đại nhân là muốn trái lệnh triều đình~~ chống lại quyết đoán của Thái tử gia sao??’
‘Ngài đừng quên~~ Ngài hiện tại chính là mang tội chi thân~~~ Lại kháng mệnh~~ Vậy thì hai tội quy nhất~~”
‘Hiện nay lương thực bị cắt đứt vận chuyển~~ Kinh sư thiếu lương thảo~~ Quân viễn chinh của bệ hạ cũng đang đợi gạo vào nồi~~~’
'Nếu ngài chậm trễ~~ thì không đơn giản chỉ là mất mặt — mà là tội tru di tam tộc!!'
Ngài nhìn chằm chằm Sầm Hữu Quang~~ từng chữ một:
'Ngài nói rằng rủi ro~~ Các vị quan trong triều đình đã sớm nghĩ đến rồi~~~ Nhưng tình thế nguy cấp~~ Không thử sao biết là không khả thi??'
‘Đại nhân~~ Ngài hãy tự lo liệu cho mình đi~~~’
Nói xong~~ Ngài vung tay áo~~ xoay người bỏ đi~~ Bước chân gọi là bước đi dứt khoát~~~
Dường như ở lại thêm một lát là có thể dính phải xui xẻo~~~
Nhìn bóng lưng của Thư Cát Điền~~ Sầm Hữu Quang im lặng hồi lâu~~ cuối cùng cũng thở dài một tiếng:
'Thực hiện đi... Trời sập xuống~~ có một đứa con trai cao đang chống đỡ~~~'
'Thái tử gia lần này thật là...'
Nửa câu sau Ngài không nói ra được~~ nhưng Kim Tinh Thạch đã hiểu rồi~~ cũng chỉ có thể thở dài theo:
'Đại nhân~~ biết đâu... cũng có thể thành thì sao??'
Sầm Hữu Quang há miệng~~ cuối cùng vẫn nuốt lời vào trong~~~
Lúc này tranh luận~~ Còn có tác dụng gì nữa??
Nửa canh giờ sau~~ Nhận được mệnh lệnh của Tổng đốc phủ, Thư Cát Điền mặt mày hớn hở~~ ra lệnh cho thuộc hạ:
'Mệnh lệnh của Tổng đốc đại nhân~~ Tất cả hãy phối hợp cho ta!!'
‘Thuyền đánh cá~~ thương thuyền~~ tất cả đều trưng lên!! Trong vòng ba ngày~~ gom đủ tàu chở được bốn triệu thạch lương thực]!!’
'Ai lại làm hỏng việc vào lúc này~~ Ta muốn đầu của Ngài!!'
Thủ hạ tuy không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn vội vàng đồng ý đi làm thôi~~~
Sau khi giải quyết xong xuôi~~ Thư Cát Điền khom lưng~~ Lén lút lẻn đến phía nam thành ⟨Huyền Vũ thư viện⟩~~~
Người hầu dẫn Ngài đi vòng vèo, lao thẳng đến đình nghỉ mát bên hồ~~~
Trời ạ~~ Một lão già tóc bạc đang vắt chân lên~~ một tay nắm cần câu~~ tay kia bưng chén trà~~ thật là nhàn nhã tự tại~~~
Thư Cát Điền tiến lại gần~~ vội vàng cúi người hành lễ: 'Xin thỉnh an ân tướng!!'
Lão già câu cá chính là Trương Ngọc Thư~~~
Hắn ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên~~ nhìn chằm chằm mặt hồ thong thả hỏi: 'Sầm Hữu Quang bên kia... đã ra lệnh rồi sao??'
'Bẩm ân tướng~~ Ngài nào dám không xuống chứ~~ Bảo toàn tính mạng quan trọng hơn!!'
Thư Cát Điền cười hì hì~~ 'Nhưng nghe nói Ngài ấy còn muốn điều động người từ Khống Giang thủy sư~~ đi theo đội thuyền~~ Để lòng yên tâm~~~'
'Chỉ là giãy giụa hấp hối mà thôi~~~'
Thư Cát Điền bĩu môi~~ giọng điệu mang theo chút khinh thường~~~
Trương Ngọc Thư khẽ vung cần, giọng điệu nhàn nhạt:
'Dù sao thì vị tổng đốc này của Ngài ấy~~ cũng coi như là kết thúc rồi~~~ Còn ngươi thì sao~~ Bề ngoài khách sáo một chút~~ Dù sao cũng phải đi rồi ·"
‘Chỉ cần thuyền lương xuất hải~~ nước cờ này coi như thắng rồi~~~’
Ngài nhấp một ngụm trà~~ đột nhiên cười lạnh một tiếng~~ 'Lần này~~ dù lão phu có ở Giang Nam~~ cũng phải báo thù cho mũi tên năm đó!!'
Nói rồi đột nhiên 'bốp' một tiếng đập mạnh cần câu xuống đất~~ âm thanh lạnh lẽo:
'Đợi bệ hạ chiến bại trở về triều đình~~ Đợi đến khi toàn bộ lương thực bị cướp sạch sành sanh...' Đợi Giang Bắc vì tăng thêm lương thảo~~ dân chúng nổi lên bốn phía...'
‘Đó chính là lúc lão phu trở về kinh thành!!’
Ngài nghiêng nửa khuôn mặt~~ khóe mắt khẽ giật:
'Ta phải để Thái tử điện hạ nhớ lại thật kỹ~~ Cái dáng vẻ năm đó khi Ngài ấy một cước đá ta ra khỏi triều đình...'
'Nhưng ta Trương Ngọc Thư~~ Có dễ dàng nhận thua như vậy không??'
'Lão phu không những phải quay về~~ còn phải từng bước một~~ kéo Ngài ấy xuống khỏi vị trí Thái tử!!'
'Phải để Ngài ấy biết~~ Cho dù có làm Thái tử~~ cũng không phải chuyện gì cũng có thể muốn làm gì thì làm~~ Muốn giẫm ai thì giẫm người đó——'
'Có một số người~~ Ngài nhất định phải cung phụng!!'
Thư Cát Điền lén nhìn thấy khuôn mặt gần như dữ tợn của Trương Ngọc Thư~~ Lưng lạnh toát~~ Mau cúi đầu xuống~~ Sợ rằng ánh mắt sợ hãi kia bị nhìn thấu rồi~~~
Bình luận