Chương 573: Chương 573: Thái tử có tâm bất thần

Trong chính điện Dục Khánh Cung. Bầu không khí vô cùng nghiêm trọng~~~

Tất cả mọi người đều đang ngóng trông chờ Thái tử Thẩm Diệp đưa ra quyết định~~~

Nhưng mà~~ Đợi xem Ngài phạm sai lầm đó~~ E rằng so với Chân Tâm muốn giải quyết vấn đề~~ vẫn là thêm một chút xíu nữa đi~~~

Hiểu rồi~~ Đối với người làm hoàng đế mà nói~~ Xem thần tử xưa nay luôn là 'Luận tâm bất luận hành vi'~~ thái độ lớn hơn hành động~~~

Nếu Thái tử nhất định phải dùng cách mạo hiểm vận chuyển lương thực của Ngài~~ nghĩa là Ngài không quá để tâm đến sự an nguy của Bệ hạ~~~

Đến lúc đó Càn Hi Đế sẽ nghĩ thế nào??

Ngay khi mọi người đang suy nghĩ ngổn ngang~~ Thẩm Diệp lên tiếng:

‘Trên biển thì nguy hiểm~~ nhưng trên biển nó cũng ẩn nấp mà!!’

‘Đám phỉ đó muốn cướp chính xác thuyền lương trên biển cả mênh mông~~ e là phải dựa vào xem bói mới được??’

‘Bốn triệu thạch lương thực~~ Dù chỉ có một nửa có thể vận chuyển đến Dương Châu~~ cũng đủ để tướng sĩ tiền tuyến chống đỡ một thời gian rồi!!’

‘Phương án này~~ Từ chuẩn bị đến thực hiện~~ nhiều nhất là nửa tháng~~~’

'Chúng ta có thể thử trước một chút~~~'

'Nếu vận chuyển không xuể~~ tăng tuyển cũng chưa muộn mà~~~'

Đồng Quốc Duy và Trương Anh nhìn nhau một cái~~ Vẫn là Đồng Nguyên Duy bước ra khỏi hàng đầu~~ khuyên nhủ với giọng chân thành:

‘Thái tử gia~~ thử nghiệm này~~ vẫn là quá hung hiểm rồi~~~’

'Nửa tháng tuy ngắn~~ nhưng quân tình thường chỉ kém vài ngày như vậy~~~'

‘Thần khẩn cầu Thái tử gia vẫn nên cố gắng ổn định một chút~~ Lấy đại cục làm trọng a!!’

Hắn dẫn đầu~~ Trương Anh và những người khác lập tức đuổi theo~~ ào ào quỳ rạp xuống đất:

‘Thần đồng ý!!

‘Vận tải trên biển này quá hung hiểm~~ Một khi sử dụng~~ rất có khả năng thuyền sẽ hủy người vong!!’

'Bốn triệu thạch lương thực~~ Cuối cùng đều phải đổ sông đổ biển~~ biến thành thức ăn cho cá rồi!!'

Giữa các ngươi~~ Có mấy người thực sự lo lắng cho triều đình??

Có mấy người chỉ sợ hoàng đế trở về không thể ăn nói??

Bề ngoài lại bình thản vung tay: 'Được rồi~~ Ý ta đã quyết... cứ làm như vậy!!'

'Xảy ra vấn đề rồi~~ Ta một mình gánh vác là được!!'

Nói xong~~ còn đặc biệt điểm danh Đồng Quốc Duy: 'Đồng Tướng~~ Mau hạ chỉ cho Sầm Hữu Quang~~ Khiến Ngài lập tức hành động!!'

'Trong vòng nửa tháng vận chuyển lương thực đến Dương Châu~~ Ghi công một việc lớn!!'

Đồng Quốc Duy lén liếc Bát hoàng tử một cái~~ Trong mắt hiện lên một tia xảo quyệt~~~

Vận lương trên biển?? Thái tử rốt cuộc vẫn còn quá trẻ!!

Ngài vậy mà còn ngây thơ cho rằng chuyện này có thể tiến hành lén lút~~~

Hừ~~ Ngươi tưởng đám rắn địa phương Giang Nam tin tức linh thông là ăn chay sao??

Động tĩnh lớn như vậy mà còn muốn giấu trời qua biển sao??

Huống chi~~ Văn võ bá quan cả triều này~~ Tất cả đều trung thành tuyệt đối với triều đình??

Mau tỉnh lại đi~~ Ngươi đang nghĩ cái gì vậy!!

Điều này thật quá tự nhiên!!

Lần này~~ Thái tử không chỉ phải gánh 'không màng an nguy của bệ hạ' mà còn phải trả giá cho mình những ý tưởng viển vông!!

Đợi Cán Hi Đế trở về~~ biết đâu chính là ngày phế thái tử~~~

‘Thần chúng tuân chỉ~~ nhưng Thái tử gia~~ trong vòng nửa tháng nếu lương thực không vận chuyển đến Dương Châu~~ Xin nhất định phải tăng tuyển ngay lập tức!!’

‘Nếu không thì~~ có lẽ thật sự đã không kịp rồi~~~’

'Ngài tuy nói là Giám quốc~~ Bệ hạ đã giao đại quyền triều đình vào tay ngài...'~'

'Nhưng lão thần rất thụ hoàng ân~~ nhất định phải chịu trách nhiệm vì triều đình~~ cho bệ hạ~~~'

‘Dù ngài không vui~~ Lời này lão thần cũng phải nói a!!’

Những lời này nói ra thật khiến người ta cảm động! Nhưng những lời ấy Thẩm Diệp đã hiểu rồi~~~

Ngài Đồng Quốc Duy không phải là không khuyên giải~~ cũng chẳng phải không vì bệ hạ mà xả thân quên mình~~~

Đều là bởi vì Thái tử độc đoán chuyên môn!!

Là Thái tử đã vận dụng quyền lực Giám quốc~~ cho nên những điều này Ngài vạn phần bất đắc dĩ chấp nhận~~~

Là thái tử ép Ngài phải chịu đựng!!

Trương Anh và những người khác nghe Đồng Quốc Duy nói vậy~~ cũng hành lễ với Thẩm Diệp:

‘Thái tử gia~~ Thần chúng ta giống như Đồng Tương~~ Mong Thái tử Gia nửa tháng sau~~ đừng từ chối nữa~~~’

Thẩm Diệp trong lòng lạnh toát~~ Nhưng trên mặt lại rất bình tĩnh:

'Ta đã hứa với chư vị ái khanh~~ tất nhiên sẽ không nói là không giữ lời~~~'

'Hôm nay nghị sự đến đây thôi~~ Các vị cứ bận đi!!'

Trong lúc nói chuyện, Thẩm Diệp vung tay áo~~ quay người rời đi~~~

Thẩm Diệp vừa đi~~ Trần Đình Kính lập tức tiến lại gần Đồng Quốc Duy~~ vẻ mặt đau lòng nói:

‘Đồng tướng~~ Ngài là Thủ phụ~~ Sao có thể trơ mắt nhìn Thái tử làm loạn như vậy??!!’

Khóe miệng Đồng Quốc Duy giật giật:

Ai mà không biết Trần Đình Kính ngươi mong Thái tử sụp đổ nhất?? Ngươi lúc này diễn cái gì trung thần ưu quốc!!

Đồng Quốc Duy có chút dở khóc dở cười~~ Trần Đình Kính à Trần đình kính~~ Ngươi diễn kịch cũng quá khoa trương rồi!!

Ngài chậm rãi nói: 'Trần đại nhân hãy cẩn trọng lời nói~~ Phương án của Thái tử~~ cũng không phải là hoàn toàn không thể thực hiện a~~~'

'Huống chi~~ Thái tử chính là trữ quân~~ Ngài ấy lại càng giám quốc~~ ngài ấy đã đưa ra quyết định~~ Chúng ta những kẻ làm bề tôi như vậy~~ Bây giờ ngoài việc khuyên giải~~ còn có thể làm gì nữa??'

‘Trần đại nhân, ngài cũng đâu phải không có quyền tự tấu mật độ~~ Ngài bất mãn với quyết định của Thái tử~~ hoàn toàn có thể trực tiếp bẩm báo với Bệ hạ~~~’

'Ở đây lải nhải với lão phu~~ có tác dụng gì chứ??'

Trần Đình Kính bị phản bác vài câu không mềm không cứng~~ Sắc mặt có chút khó coi~~ lập tức phất tay áo bỏ đi:

‘Ngài nói đều đúng~~ Tôi viết tấu chương ngay đây!!’

Theo quần thần rời đi~~ Đồng Quốc Duy trở về phòng trực của mình~~~

Đối diện với Bát hoàng tử đang đi theo vào, hạ giọng nói: 'Bát gia~~ đã chúc mừng trước rồi!!'

'Lần này Thái tử e là sắp thất bại rồi~~ Biết đâu... chuyện lớn của ngài có thể thành mà!!'

Nghe Đồng Quốc Duy nói như vậy~~ Khóe miệng Bát hoàng tử không nhịn được cong lên~~~

‘Đều là do Đồng Tướng ngài vận trù hoạch kế sách~~ Mưu đồ cao minh a!!’

'Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào??'

'Đơn giản~~ báo tin cho bệ hạ là được rồi~~~'

'Nhớ kỹ~~ Trong tấu chương của ngươi~~ chỉ viết sự thật thôi~~ Đừng đoán mò tâm tư Thái tử~~~'

‘Càng thành thật càng tốt~~ Chỉ có như vậy~~ sát thương mới lớn nhất~~~’

Bát hoàng tử cười nói: 'Đa tạ Đồng tướng chỉ điểm~~ Duẫn Tự hiểu rồi~~~'

‘Chỉ là không biết Tam ca sẽ viết thế nào??’

Đồng Quốc Duy cười hì hì: 'Tam hoàng tử viết thế nào là chuyện của chính Ngài~~~'

'Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại~~ Nếu lần này Thái tử thực sự mất đi thánh tâm~~ thì Bát hoàng tử người nên đề phòng nhất~~ chính là Tam Hoàng tử~~~'

‘Tam hoàng tử người này làm việc tàn nhẫn~~ Ra tay có thể nói là vững vàng~~ Chuẩn~~ Độc ác~~ Bát Hoàng tử tuyệt đối không được lơ là~~ Đừng khinh địch nữa~~~’

'Nhưng hiện tại... vẫn nên thống nhất chiến tuyến trước đi!!'

Bát hoàng tử gật đầu~~ Đột nhiên lại hỏi: ‘Kế hoạch Đồng Tướng~~ Thái tử · Thật sự không có khả năng thành công??’

Đồng Quốc Duy bật cười thành tiếng: 'Thành?? Hoàn toàn không có khả năng này!!'

‘Chưa nói đến sóng gió trên biển lớn~~ Chỉ riêng Giang Nam rộng lớn này thôi~~ Chỗ đó rò rỉ như cái sàng~~ Nói bậy cũng có thể lan truyền khắp thành phố~~~’

'Huống chi là có chút gió thổi cỏ lay~~ Vậy thì chắc chắn có thể lọt vào tầm mắt của kẻ hữu tâm...'

'Thêm vào đó là những 'người một nhà' trong triều này~~ Hừ!!'

'Dù là Trần Đình Kính hay Trương Anh~~ nói không chừng đều phải phái người tiết lộ chuyện này ra ngoài~~~'

'Đến lúc đó~~ Bốn triệu thạch lương thực không những không vận chuyển đến Dương Châu, mà còn phải trở thành lũ giặc cướp kia nuôi dưỡng~~~'

Bát hoàng tử nghe đến đây, sắc mặt liền biến đổi~~~

Những tên thủy sư Khống Giang phản bội, bản thân chúng đã giỏi sát phạt~~~

Nếu để bọn chúng thu thập thêm lượng lớn lương thực~~ thì nhân lực của bọn họ chắc chắn sẽ mở rộng đáng kể~~~

Như vậy~~ Giang Nam chẳng phải càng hỗn loạn hơn sao??

Biết đâu phải đối xử tốt với Giang Nam~~ sẽ rơi vào một trận binh tai~~~

Ngài trầm giọng nói: 'Đồng tướng~~ Tình huống này chúng ta có nên ngăn cản một chút không~~ Ta sợ sự việc sẽ khó mà kết thúc~~~'

Đồng Quốc Duy vẫy tay~~ thản nhiên nói:

‘Bát gia không cần quá lo lắng~~ Những thủy sư khống chế giang hồ này xuất thân là phản tặc~~ Bản thân bọn họ vốn dĩ không thiếu lương thực~~~’

'Bốn triệu thạch lương thực này đã đưa cho bọn chúng~~ cũng chỉ là thêm hoa trên gấm mà thôi~~~'

‘Sau lưng bọn họ là những đại tộc ở Giang Nam~~ sao lại thiếu lương thực??’

‘Cho nên thì sao~~ Đợi sau khi ngài đăng cơ xong~~ nhất định phải tập trung đề phòng đám người Trương Anh~~~’

'Bọn họ và triều đình~~ chưa bao giờ cùng chung một lòng~~~'

Đồng Quốc Duy đang đề phòng Trương Anh~~ Trương anh cũng đang phòng Đông Quốc Vi~~~

Trong phòng trực của Trương Anh, hương trà thoang thoảng~~~

Đã nhận được tin tức, Lưu Thế Huân mặt mày tươi cười~~ Mông gần như không ngồi vững được ghế:

‘Trương tướng~~ Kế hoạch lần này của Thái tử~~ Đúng là bánh từ trên trời xuống~~ vừa vặn rơi vào nồi chúng ta rồi~~~’

'Đây đúng là niềm vui bất ngờ!!'

'Vốn tưởng Thái tử chỉ là một con lừa bướng bỉnh~~ cứ bám riết không chịu tham gia thì thôi đi. Ai ngờ~~ Ngài ấy lại còn tự cho mình là thông minh!!'

‘Nhất định phải nghĩ đến việc lén lút vận chuyển lương thực từ trên biển lớn!!’

'Hừ~~ Ngài có phải cho rằng chiêu này của Ngài rất cao minh không??'

Lưu Thế Huân suýt nữa bật cười~~~

'Ngài cho rằng Ngài làm như vậy~~ Có thể giấu được tai mắt của chúng ta không?? Văn võ bá quan này~~ Nhà ai mà chẳng có mấy cái tai??'

Trương Anh nhấp một ngụm trà~~ mí mắt cũng không nhấc lên~~ chậm rãi nói: 'Dù sao đi nữa~~ Thái tử gia vẫn còn quá nhân hậu!!'

'Nhân hậu?? Hừ~~ Tranh giành ngôi vị hoàng đế thì nhân hậu có tác dụng cái rắm?? Đó thuần túy là con đường chết!!'

Lưu Thế Huân có chút khinh thường đối với đánh giá của Trương Anh về thái tử~~~

Lại tiến lại gần nói: 'Nhưng mà Trương tướng~~ nói đi cũng phải nói lại~~~'

'Sầm Hữu Quang này là một người thông minh~~ Ngươi nói xem~~ Ngài ấy có lúc lâm trận sợ hãi không~~ Từ chối thực hiện mệnh lệnh của Thái tử gia??'

Trương Anh đầy vẻ khinh thường~~ nửa cười nửa không nói:

'Hừ~~ Sầm Hữu Quang cái lão hồ ly tinh này~~ Ngài làm quan mấy chục năm~~ nghĩ nhiều nhất là の~~ E rằng giữ cho mình vinh hoa phú quý~~~'

'Trong tình huống này hiện tại~~ Ngài để Ngài kháng lệnh không tuân?? Mượn Ngài mười cái gan cũng không dám!!'

'Hơn nữa~~ Kế hoạch lần này là Thái tử và triều đình thực hiện 'hắc'~~ Ngài chỉ là một người chấp hành thôi~~~'

'Dù sau này có lật xe rồi~~ cũng là Thái tử chịu tội~~ trách nhiệm lại không nằm ở trên người Ngài ấy~~~'

Lưu Thế Huân liên tục gật đầu~~ rất tán thành phân tích của Trương Anh. Ân cần thêm một chén trà cho hắn~~ Lại nói:

'Trương tướng~~ Chúng ta có phải gửi thư cho Giang Nam không??'

'Không cần~~ Nếu Giang Nam ngay cả tin tức này cũng không nghe ngóng được~~ còn xứng hợp tác với chúng ta??'

‘Sau này cũng không cần phải cùng bọn chúng tiến thoái nữa!! Cứ để bọn họ sớm tự sinh tự diệt đi!!’

Trương Anh xua tay nói: 'Huống chi~~ có người còn sốt ruột hơn chúng ta~~ Biết đâu đã sớm phái sứ giả lên đường rồi!!'

Nói đến đây~~ Ngài chậm rãi bước vài bước nói:

‘Lần này nếu thuận lợi~~ Bệ hạ trở về nhất định sẽ nổi giận~~ biết đâu Thái tử phải vì lần giám quốc này mà gãy xương chìm vào cát bụi~~~’

'Chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng~~~'

‘Bên cạnh Bát hoàng tử~~ Người nhà chúng ta vẫn còn quá ít~~ Các ngươi chuẩn bị cho tốt đi~~~’

'Ngoài việc tặng quà cho Bát hoàng tử~~ cũng ở bên cạnh Bát Hoàng tử...' cài cắm một ít người có thể giúp chúng ta nói chuyện~~~'

Lưu Thế Huân chắp tay nói: 'Đại nhân yên tâm~~ Ta về sẽ lập tức chuẩn bị~~~'

'Thật là rất mong chờ~~ Thái tử nhận được vận lương bị cướp đi thì sẽ có biểu cảm gì~~~'

Hai người liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ đắc ý ngầm hiểu. Tất cả đều nằm trong im lặng mà~~~

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...