Sinh con trai Thẩm Diệp~~ Ở Dục Khánh Cung căn bản không ngồi yên được!!
Cả trái tim đã bay ra ngoài từ lâu rồi~~ Trong đầu hắn cứ lảng vảng như con búp bê xấu xí ở chỗ Thạch Tĩnh Dung vậy!!
Tuy nói thằng nhóc đó phần lớn vẫn đang ngủ say sưa~~ Nhưng chỉ nghĩ đến cảnh gia đình ba người có thể tụ họp cùng một chỗ~~ thì cảnh tượng đó~~~~
Trong lòng Thẩm Diệp như đang ôm một cái lò sưởi nhỏ, ấm áp~~ Nhuyễn oải~~ Chỉ cần suy nghĩ một chút~~ khóe miệng đã không nhịn được cong lên!!
Hắn đắc ý tính toán đi~~ Lát nữa sẽ dẫn Chu Bảo về Phượng Nghi Điện~~ Nhìn kỹ hai mẹ con kia~~~
Còn chưa đợi Ngài đứng dậy đâu~~ đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại~~~
Ngẩng đầu nhìn lên~~ liền thấy Nguỵ Châu nóng lòng xông vào~~~
Vị thái giám này trước mặt Can Hi Đế chỉ đứng sau Lương Cửu Công~~ Bình thường nói chuyện chậm rãi, làm việc vững như bàn tay chủ nhà Thái Sơn~~ Hôm nay chạy đến mức mũ lệch cả rồi~~ Đây là sao vậy??
Mí mắt Thẩm Diệp giật giật~~ Ngay sau đó hỏi: ‘Xảy ra chuyện gì rồi??’
Ngụy Châu thở cũng không đều, nhưng miệng lưỡi lại vô cùng lưu loát:
‘Bẩm Thái tử gia~~ Đồng Quốc Duy đại nhân dẫn theo các vị Đại nhân Nam Thư Phòng~~ cộng thêm Lục Bộ Cửu Khanh~~ cùng nhau cầu kiến rồi!!’
Thẩm Diệp trong lòng đập thình thịch~~~
Đồng Quốc Duy bình thường đến tìm Ngài~~ đều là người riêng lẻ hoặc dẫn theo hai ba tâm phúc~~~
Trương Anh càng thêm thận trọng~~~
Lần này thì hay rồi~~ Lại còn dắt díu cả nhà mà lôi cả Lục Bộ Cửu Khanh đi cùng~~~~ Đây là muốn diễn trò gì đây??
Chẳng lẽ~~ Chuyện ở Đại Lý Tự vẫn chưa xong sao??
Chân Minh Ngộ đã thừa nhận rồi~~ là vu cáo~~ Ngài ấy còn định dựa vào đông người thế mạnh~~ đến gây áp lực cho mình??
Lão hồ ly Đồng Quốc Duy này~~ trơn trượt đến mức có thể vắt ra được hai lạng người~~ Chưa bao giờ làm chuyện không nắm chắc đâu~~ Ngài ấy đâu phải kẻ lỗ mãng~~~
Mấy lão hồ ly của Lục Bộ Cửu Khanh lại càng không dễ dàng chạy đến góp vui~~~
Trừ khi~~~~ Thật sự xảy ra chuyện lớn rồi!!
‘Tuyên chư vị đại nhân vào điện!!’
Thẩm Diệp đành tạm thời đè nén tâm tư muốn đi xem búp bê~~~
Chưa đầy nửa phút sau~~ Đồng Quốc Duy dẫn đầu~~ Trương Anh~~ Tam hoàng tử~~ Bát Hoàng tử và những người khác liền nghiêm mặt bước nhanh vào điện~~~
‘Thần chờ bái kiến Thái tử gia!!’
Đồng Quốc dẫn đầu~~ Mọi người đồng loạt hành lễ~~~
Thẩm Diệp vung tay nói: ‘Các vị đại nhân miễn lễ~~ Các vị đến đây~~ có việc gì??’
Trước đây quần thần còn thích nhường nhịn~~ nhưng lúc này~~ tất cả mọi người đều nhìn về phía Đồng Quốc Duy~~~
Giọng Đồng Quốc Duy trầm đến mức có thể vắt ra nước: 'Thái tử gia~~ Tổng đốc phủ Lưỡng Giang báo khẩn cấp!!'
‘Ba ngày trước~~ Phản tặc cấu kết với kẻ phản bội Giang Thủy Sư · Nhân lúc trăng tối gió lớn~~ một nắm dầu trẩu đã thiêu rụi toàn bộ tàu thuyền của Khống Giang thủy sư bây giờ!!’
Ngài dừng lại một chút~~ hạ thấp giọng:
‘Hiện tại thủy sư điều khiển sông đã không còn chiến thuyền để dùng~~ mà đám phản tặc kia ngược lại phong tỏa đường thủy Trường Giang~~~’
‘Lương vận Giang Nam~~ Hỏng rồi!!’
Sắc mặt Thẩm Diệp tối sầm lại~~~
Giám quốc những ngày này~~ đã khiến Ngài có sự hiểu biết sơ bộ về tình hình triều đình~~~
Triều đình ⟨Lương thực⟩~~ Từ trước đến nay đều cung cấp không đủ~~~
Không chỉ kinh sư ⟨Lương thực dựa vào Giang Nam~~ Mà ngài ấy ⟩cảm lương thực ở khắp nơi~~ cũng phải điều động từ Giang nam~~~
Cho nên tào lương vô cùng quan trọng~~~
Từ trên xuống dưới đều trông cậy vào chum gạo Giang Nam vận chuyển lương thực đến đây~~~
Giờ thì hay rồi~~ Không chỉ cái vại bị người ta đập phá~~ ngay cả đòn gánh vận chuyển lương thực cũng bị đánh gãy mất!!
Lần này Can Hi Đế xuất chinh~~ Mặc dù có thể vận chuyển lương thực từ Thiểm Cam và các địa phương khác~~ nhưng việc chuẩn bị lương thảo ở những nơi này lại rất khó khăn~~~
Đặc biệt là đến mùa xuân~~ Đúng lúc xanh vàng không nhận nữa~~ Nhà dân thường trong bát có thể nhìn thấy bóng người~~~
Hạt giống còn phải chôn chặt xuống đất~~~
Cho nên phần lớn những người dân bình thường~~ Lúc này đều đang sống cuộc sống ăn cám, nửa đói nửa no~~~
Thẩm Diệp hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi: 'Tào vận thế nào??'
Đồng Quốc Duy cười khổ~~ cúi người đáp:
‘Thái tử gia~~ Theo báo cáo của nha môn Tổng đốc Lưỡng Giang~~ Lương thảo Giang Nam không vận chuyển tới được~~ Tào vận chính là nấu nướng không gạo a~~~‘
'Đại quân triều đình đánh đổi lương thảo vốn dĩ đã có chút không đủ rồi~~ Nếu không nghĩ cách khác~~ chỉ sợ đại quân trong triều sẽ gặp nguy hiểm khi bị cắt giảm lương thực~~~'
Phần sau ⟨Ngân thoại Đồng Quốc Duy không nói~~ nhưng Thẩm Diệp hiểu~~~
Lương thảo đứt đoạn~~ Trận này không cần đánh cũng thua rồi~~~
Đến lúc đó đừng nói là đánh thắng trận~~ Phụ hoàng có bình an trở về triều hay không còn khó nói~~~~
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong lòng~~ Thẩm Diệp đã vội vàng đè nó xuống~~~
Ngài tuy là một thái tử~~ không muốn trên đầu mình phải gánh vác một người cha hoàng đế~~ nhưng Ngài làm người cũng có giới hạn đạo đức tối thiểu~~~
Các tướng sĩ phía trước đang liều mạng~~ Ngài ở phía sau dù không giúp được gì lớn, cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện rút củi dưới đáy nồi đó~~~
Chuyện thất đức như thế này~~ Ngài không làm được đâu~~ cũng chẳng thèm làm nữa~~~
‘Đồng tướng có cao kiến gì??’
Thẩm Diệp hơi trầm ngâm~~ rồi hỏi Đồng Quốc Duy~~~
Đồng Quốc Duy rõ ràng là có chuẩn bị từ trước: 'Thái tử gia~~ Hiện tại đại quân viễn chinh là chuyện lớn nhất của triều đình~~~'
'Dù thế nào cũng phải đảm bảo lương thảo cung cấp~~~'
'Theo ý kiến của thần~~ Tiến vào đại quân Tuyết Vực có thể khiến bên Xuyên Thục toàn lực cung cấp~~~'
'Còn về phía bệ hạ~~ Ngoài việc nhanh chóng đả thông đường vận tải, thần cảm thấy chỉ có thể tăng lương thảo lên phía bắc Đại Giang rồi~~~'
'Chỉ có như vậy thôi~~ mới có thể đảm bảo đại quân "làm ngựa ăn thịt" để giải quyết nỗi lo trước mắt này!!'
'Hai hại tướng quyền lấy nhẹ thôi~~ Xin Thái tử gia sớm quyết định~~~'
Trương Anh và những người khác lặng lẽ đứng đó~~ Không phản đối~~ Rõ ràng~~ Đây là Ngài đã bàn bạc trước với nhau~~~
Về phía bắc Đại Giang càng thêm thu nhập lương thảo!!
Dân chúng ở phía bắc Đại Giang lúc này lương thực đã chẳng còn bao nhiêu, từ lâu đã thắt lưng chờ mùa xuân rồi~~~
Thời điểm này tăng cường~~ Đó là ép người ta gặm vỏ cây mà~~ Không biết lại phải chết đói bao nhiêu dân chúng~~~
Thẩm Diệp trong lòng chùng xuống~~ quay đầu hỏi Binh bộ Thượng thư: ‘Đem thủy sư nước biển phía Phúc Kiến bên kia qua đó~~ Sẽ bao lâu??’
‘Hồi bẩm Thái tử gia~~ Đường thủy sư Nam Hải, thuyền xa cũ kỹ~~ Điều động lại không dễ dàng~~ Nước xa khó giải khát gần~~~’
'Hơn nữa những năm gần đây~~ Bởi vì triều đình đối đầu với cấm hải~~ Quốc sư Nam Hải lại trải qua hai đợt rút lui~~ Lúc này binh sĩ có thể chiến đấu quá ít~~~'
‘Căn bản là không thể trông cậy vào a~~~~’
Được rồi~~ Con đường này cũng bị chặn đứng rồi.
Thẩm Diệp nhìn về phía Đồng Quốc Duy nói:
‘Đồng tướng~~ Mùa xuân chính là lúc bách tính nghèo khó~~ Một khi mạo muội gia chinh~~ dễ kích động dân biến~~~’
‘Hiện tại tấu chương của Tổng đốc Tào Vận vẫn chưa tới~~ chi bằng đợi thêm chút nữa~~~’
‘Chư vị thần công cũng về suy nghĩ một chút~~ xem còn đối sách nào khác không~~~’
Nghe Thẩm Diệp không đồng ý~~ Trương Anh liền bước ra ngoài~~ Giọng điệu khẩn thiết nhưng mang theo sự thúc giục:
‘Thái tử gia~~ Đang đứt không dứt~~ chắc chắn sẽ chịu loạn đó!!’
'Bệ hạ và triều đình hàng chục vạn đại quân viễn chinh bên ngoài~~ Quân tâm không thể tan rã!! Xin Thái tử gia mau chóng quyết định~~~'
Bát hoàng tử cũng đi theo ra nói: 'Thái tử gia~~ Lần này phụ hoàng xuất chinh~~ liên quan đến vận mệnh quốc gia tương lai của triều đình~~~'
‘An nguy của phụ hoàng buộc vào lương thảo!!’
'Xin Thái tử gia lấy đại cục làm trọng~~ Lấy an nguy của bệ hạ và triều đình làm đầu!!'
Nhìn thấy Bát hoàng tử đột nhiên mở miệng nói chuyện~~ Tam Hoàng tử đầu tiên là hơi sững sờ~~~
Ngay sau đó như thể đã hạ quyết tâm~~ Bịch một tiếng quỳ sụp xuống đất~~ cũng chắp tay với Thẩm Diệp:
‘Thái tử gia~~ Hiện nay phụ hoàng ngự giá thân chinh~~ Thân ở tiền tuyến chiến tuyến~~~’
‘Một khi triều đình cung cấp lương thảo không kịp~~ Mạng sống của phụ hoàng sẽ nguy ngập trong gang tấc!!’
Ngài nói một cách chân thành tha thiết, suýt chút nữa đã nằm rạp xuống đất: 'Xin Thái tử gia hãy nghĩ cho sự an nguy của phụ hoàng~~ sớm quyết định!!'
Nhìn Tam hoàng tử quỳ dưới đất~~ Thẩm Diệp đáy lòng dâng lên một tia lạnh lẽo~~~
Tam hoàng tử đây đâu phải quỳ mình??
Rõ ràng là lấy an nguy của Can Hi Đế làm con bài đăng~~ mang theo Đồng Quốc Duy Ngài cùng nhau ép cung~~~
Nếu mình không đồng ý~~ Cái mũ bất hiếu kia lập tức có thể chụp lên đỉnh đầu~~~
Hoặc là... Ngài ấy Thẩm Diệp có ý khác~~~
Tam hoàng tử của Ngài cũng có thể đứng trên đỉnh cao đạo đức~~~
Nếu đồng ý~~ thì sẽ trúng kế của Ngài~~~
Một khi hạ lệnh trưng thu lương thảo~~ Quan lại phía dưới chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn~~~
Đến lúc đó~~ vốn dĩ đã là tuyết rơi thêm sương, bách tính~~ có ruộng đất の bán ruộng sống qua ngày~~ Không có đồng ruộng~~ Chỉ có thể bán con bán gái~~~
Càng không biết có bao nhiêu bách tính vô tội~~ Sẽ chết trong mùa xuân ấm áp hoa nở
Thẩm Diệp trong lòng cười lạnh~~ Bề ngoài lại rất bình tĩnh~~~ Nhìn Tam hoàng tử nói:
'Duy Chỉ~~ Phụ hoàng·Sự an nguy~~ Ta còn gấp gáp hơn ngươi~~ cũng quan tâm hơn~~~'
'Nhưng mà~~ Ta đã là đích thân phụ hoàng giám quốc thái tử~~ thì phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ triều đình~~ vì bách tính thiên hạ~~~'
‘Hiện tại bốn mươi vạn binh lính Lục Doanh đều xuất chinh~~ Kinh thành phòng thủ trống rỗng~~ Triều đình cũng không có bao nhiêu binh sĩ có thể dùng được~~~’
'Vào lúc này~~ Nếu cưỡng ép tăng lương thảo~~ dẫn đến chuyện của Trần Thắng Ngô Quảng~~ thì không những không thể giúp phụ hoàng~~ ngược lại còn gây thêm rắc rối cho phụ vương~~~'
Nói đến đây~~ Ngài mang theo một tia lạnh lẽo nói:
'Vạn nhất có chuyện của Trần Thắng Ngô Quảng~~ Tam đệ~~ trách nhiệm này ngươi có gánh nổi không??'
'Hay là nói~~ Ngươi có thể lập tức dẫn binh đi dẹp loạn??'
Tam hoàng tử bị nghẹn đến sắc mặt trắng bệch~~~
Ngài vốn định dùng 'Hiếu đạo' trói tay chân Thái tử~~ nhưng không ngờ thái tử lại trở tay ném 'Dân biến', củ khoai môn nóng bỏng hơn này về~~~
Ngài muốn cứng đầu nói 'Ta có thể chịu trách nhiệm'~~ nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại rồi~~~
Đúng vậy~~ Dân chúng không có cơm ăn. Chuyện gì mà chẳng làm được??
Chó cùng còn biết nhảy tường~~ người mà bị dồn vào đường cùng rồi~~ Dù sao thì dù sao cũng là cái chết~~ Ai còn sợ pháp luật nữa??
Ngài há miệng~~ Cuối cùng không phát ra bất kỳ âm thanh nào~~~
Thấy Tam hoàng tử không nói gì~~ Ánh mắt Thẩm Diệp rơi trên người Đồng Quốc Duy Trí:
'Đồng tướng~~ Ngài là lão thần đã trải qua hai triều đại rồi~~~'
‘Ngài hãy nói cho ta nghe~~ Nếu thực sự kích động dân biến~~ hiện tại triều đình lại không còn binh lực để điều khiển~~ Làm sao để kết thúc đây??’
Đồng Quốc Duy bị câu hỏi này~~ trên lưng bắt đầu toát mồ hôi lạnh~~~
Lời của Thái tử vừa tàn nhẫn vừa chuẩn xác~~ Bây giờ nếu Ngài cứ khăng khăng muốn gia chinh~~ thì chẳng khác nào coi thường rủi ro dân biến;
Nhưng mà~~ Nếu thuận theo thái tử~~ phụ họa suy nghĩ của Thái tử ·Lại tương đương với việc công khai tát thẳng vào mặt Tam hoàng tửの~~~
Câu trả lời thế nào cũng không dễ chịu~~ Đều là lưỡng nan a~~~
Cân nhắc một hồi~~ đành cúi người cẩn thận trả lời:
'Thái tử gia lo lắng~~~~ cũng không phải là không có khả năng~~~'
'Nhưng an nguy của bệ hạ~~ cũng không thể bất chấp a!!'
‘Lão thần cho rằng~~ Việc này còn cần tìm một phương pháp vẹn toàn~~~~’
Giọng Thẩm Diệp không cao~~ nhưng từng chữ rõ ràng:
‘Ta cũng muốn vẹn toàn~~ nhưng quốc khố trống rỗng~~ Binh lương khẩn cấp là sự thật; bách tính khốn khổ~~ đã không còn sức lực mới là tình hình thực tế~~~’
Ngài đứng dậy~~ Ánh mắt quét qua khắp điện văn võ:
‘Ta cũng muốn sớm đưa ra quyết định~~ Nhưng việc này liên quan trọng đại~~ không thể tùy tiện quyết đoán~~~’
‘Lập tức phái người tám trăm dặm khẩn cấp~~ tâu báo hiện trạng của triều đình cho Phụ hoàng~~ Xin phụ hoàng chỉ thị~~~’
'Những việc còn lại~~ Đợi tấu chương của Tổng đốc Tào Vậnの báo xong rồi hãy bàn tiếp nhé~~~'
Nói xong~~ Ngài cũng không nhìn Tam hoàng tử vẫn đang quỳ trên mặt đất~~ Tay áo ngài phất một cái:
'Hôm nay cứ đến đây đi~~ giải tán đi.'
Bình luận