Chương 567: Chương 567: Niềm vui làm chương, con người không thể vì nghẹn mà bỏ ăn

Nếu nói lúc này trong kinh thành ai là người phong quang nhất??

Mười người nghe xong có tám người cười toe toét~~ Còn có thể là ai?? Ban Nghe Gió thôi!!

Tuy nói khi tổ Thính Phong tiến vào mấy nơi ở nha môn thống lĩnh bộ quân... theo ý của Thái tử ·Phải khiêm tốn~~~

Nhưng Ngài ấy ngồi đó đi~~ Trong bốn nha môn, 'người trong' cứ như bị kẹt gai cá trong cổ họng vậy~~~

Nuốt cũng không phải nôn cũng chẳng sao~~ Khó chịu lắm~~~

Rượu ngon món ngon cứ như không cần tiền mà nâng lên~~ Nụ cười khiến hai má chua xót~~~

Ngay cả mấy người đứng đầu nha môn kia~~ Dù thấy một tiểu lại làm việc tùy tiện trong tổ Thính Phong~~ cũng không cười mà không mở miệng~~~

Có thể vào được quan chức của tổ Thính Phong~~ giá trị cơ thể hắn lập tức vọt lên rồi~~ Đi lại còn có gió~~~

Ngay khi cả kinh thành đều trợn tròn mắt~~ muốn xem tổ nghe gió có thể giở trò gì mới mẻ~~ Ai ngờ đợi đến khi đó không phải là trò hay đâu~~ mà là chân ngộ ra cảnh tượng đó~~~

Thế này thì hay rồi~~ Cảnh tượng này cáo lên đi~~ Trời ạ~~ cứ như ném một tảng đá lớn xuống ao:

Phịch một tiếng~~ nước bắn tung tóe~~ Triều Dã trên dưới lập tức biết hết rồi~~~

Đường phố ngõ hẻm bàn tán xôn xao~~ Nói cái gì mà の đều có~~~

Thật kỳ lạ. Bên Thông Chính Ty lại bình yên vô sự~~ Một bản tấu chương liên quan cũng không có~~~

Mọi người như thể đã hẹn trước rồi vậy... đều ngầm chờ đợi~~ Đợi một tiếng động lớn hơn~~~

‘Động tĩnh lớn ‘Còn chưa đợi tới~~ Người phụ trách chính ty Phong Thanh Khí Chính Ty Chân Diễn đã không ngồi yên được rồi~~~

Vừa nghe chuyện này~~ Ngài toát mồ hôi lạnh~~~

Sợ mình không làm tốt phần nào đâu~~ Không cẩn thận vạch trần mưu đồ của Thái tử~~ thì tội lỗi lớn rồi~~~

Kinh nghiệm làm việc nhiều năm cho Ngài biết: Báo nhanh lên~~ báo cho Thái tử~~ Biết đâu còn có cơ hội chết dê vá lại!!

Ngài chạy một mạch~~ thở hổn hển chạy đến Dục Khánh Cung~~ lại thấy thái giám cung nữ trong cung ai nấy đều vội vã bước chân~~ thần sắc căng thẳng~~~

‘Vị công công này~~ Xảy ra chuyện gì rồi??’

Chân Diễn túm lấy một tiểu thái giám quen mặt~~ hạ giọng hỏi~~~

Tiểu thái giám dậm chân: 'Ái da Chân đại nhân~~ Ngài đừng cản ta!!'

‘Thái tử phi bỗng nhiên đau bụng dữ dội~~ Các ma ma đều nói~~~~ Sợ là sắp sinh rồi!!’

Chân Diễn vừa nghe~~ Đầu tiên là vui mừng: Thái tử có con nối dõi~~ Quốc bản vững vàng hơn!!

Vào thời điểm mấu chốt này~~ Thái tử gia đang sứt đầu mẻ trán chờ ôm con trai đấy~~~

Làm gì còn tâm trí để ý đến chuyện rắc rối của tổ Thính Phong??

Ngài ưỡn thẳng da đầu lại hỏi: 'Thái tử gia hiện đang ở đâu??'

‘Ở Phượng Nghi Điện thì sao~~ Thái hậu nương nương cũng đã đến rồi!!’

Tiểu thái giám nói xong~~ vừa vặn mặt lại chạy mất tăm rồi~~~

Phượng Nghi Điện vốn là cung thất mới được Dục Khánh Cung mở rộng~~ Tên gốc không gọi là cái này~~~

Sau khi gạch vào Đông Cung~~ Càn Hi Đế vung tay lên~~ tự tay ban tên 'Phượng Nghi Điện' cho Thái tử phi Thạch Tĩnh Dung ở đây~~~

Chân Diễn ở ngoài điện do dự một lát~~ vẫn nhấc chân đi về phía Phượng Nghi Điện~~~

Đã đến rồi~~ Không thể nào chạy không công một chuyến~~~

Người ngoài điện đến người đi~~ bận rộn mà không loạn~~~

Dưới mái hiên của Phượng Nghi Điện~~ Hoàng thái hậu ngồi ngay ngắn~~ khí định thần nhàn~~~

Trong sân~~ Thái tử Thẩm Diệp lại có chút đứng ngồi không yên~~ chắp tay sau lưng~~ đi tới đi lui~~~

Mấy lần muốn đi sâu vào~~ đều bị Thái hậu ngăn lại~~~

‘Tổ tông truyền lại quy củ~~ Hoàng đế thái tử đều không thể vào phòng sinh~~ Chân Long chi khí quá thịnh~~ Cẩn thận va chạm với đứa trẻ~~~’

Thái hậu ngữ khí ôn hòa~~ nhưng không cho phép thương lượng~~~

Đối với cách nói này~~ Thẩm Diệp trong lòng có chút khinh thường:

Đây đã là kiếp nào rồi~~ Căn cứ khoa học nằm ở đâu??

Nhưng Thái hậu và các phi tần đều tin điều này~~ Ngài cũng không thể xông thẳng vào~~ Chỉ đành nuốt đầy bụng lý thuyết hiện đại vào trong bụng~~ Làm việc gấp~~~

Ngài vừa vui mừng vừa lo lắng:

Vui mừng chính là thứ nhỏ bé kết hợp với cốt nhục của mình~~ cuối cùng cũng sắp chào đời;

Lo lắng の là điều kiện y tế của thời buổi này~~ Tuy trong cung cái gì cũng tốt hơn~~ Nhưng sinh con rốt cuộc vẫn là xông vào cửa quỷ mà~~~

Ngài bồn chồn đi tới đi lui~~ Trong lòng đã biết の~~ Không biết "Thần Phật Bồ Tát" đều đã bái hết rồi~~~

Dù biết cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng ít nhất cũng có thể lấy được sự an tâm~~~

‘Thần tham kiến Thái tử gia~~~’

Chân Diễn nhìn một cái sơ hở~~ Nghiến răng~~ vẫn là bước tới hành lễ~~~

Thẩm Diệp vừa quay đầu đã thấy là Ngài ấy~~ liền biết chắc chắn có việc quan trọng~~ nếu không Chân Diễn sẽ không tìm đến vào lúc này~~~

Ngài trấn tĩnh lại: 'Nói đi~~ Chuyện gì??'

'Bẩm Thái tử gia~~ Là do thành viên tổ Thính Phong của phái đến Đại Lý Tự gặp chút sai sót~~~~'

‘Thiếu khanh Chân Minh Ngộ tố cáo thành viên tổ chức Tiền Cẩm Huy đòi hối lộ với Ngài~~ Đã làm ầm ĩ đến Nam Thư Phòng rồi~~~’

Thẩm Diệp nghe xong, trên mặt không hề hoảng loạn~~ chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: ‘Chứng cứ đâu~~ Xác thực sao??’

‘Vi thần này còn chưa kịp điều tra kỹ~~ Vốn định bẩm báo điện hạ trước đã~~ rồi mới đi hỏi Tiền Cẩm Huy~~~’

Chân Diễn cúi người nói~~ 'Là thần làm việc không chu đáo~~ Giám sát bất lực~~ mới xảy ra sơ suất như vậy~~ Xin điện hạ trách phạt~~~'

Thẩm Diệp khoát tay: ‘Trên đời này làm gì có chuyện thuận buồm xuôi gió?? Biết người biết mặt không biết lòng~~ Bình thường~~~’

‘Ngươi về trước đi~~ Việc nên làm gì thì làm đó~~ Chuyện này để ta xử lý~~~’

Chân Diễn thấy thái tử không hề tức giận~~ Trong lòng đã yên tâm hơn phân nửa~~~

Nhớ lại mấy ngày trước Thái tử liên tục đánh nhau trên triều đình~~ tung ra thủ đoạn của tổ Thính Phong~~ không khỏi có thêm vài phần tự tin~~ Hành lễ lui xuống~~~

Sau khi Chân Diễn rời đi~~ Thẩm Diệp tiếp tục đợi bên ngoài Phượng Nghi Điện~~~

Thái hậu đích thân tới~~ Ôn Ngôn khuyên nó về cung nghỉ ngơi~~ Ngài lại kiên quyết muốn canh giữ ở đây~~ Thái Hậu cũng theo ngài mà đi~~~

Mặt trời dần ngả về tây~~ Trong điện đột nhiên truyền đến một tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh. Vượt qua sự yên tĩnh của buổi chiều tối~~~

Ngay sau đó~~ một cung nữ mặt mày hớn hở chạy ra:

‘Chúc mừng Thái tử gia!! Chúc mừng thái tử Gia!! Thái Tử Phi bình an sinh hạ một vị tiểu hoàng tôn!!’

Thẩm Diệp chỉ cảm thấy tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất~~ Nụ cười lập tức hiện rõ trên mặt:

‘Thưởng!! Tất cả đều có thưởng!! Có thưởng nặng nề!!’

Ngài nhấc chân định xông vào trong~~ Thái hậu nhanh tay lẹ mắt~~ lại chặn Ngài ở trong sân~~~

Nhưng lần này cũng không đợi được bao lâu~~~

Chẳng bao lâu sau~~ một cái bọc kín mít~~ chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, tã lót đã được ma ma cẩn thận bế ra ngoài~~~

Thẩm Diệp gần như nín thở~~ nhận lấy tiểu gia hỏa đang nhắm mắt từ tay Thái Hậu~~~

Nhẹ nhàng~~ Ấm áp phì phò~~ Nhưng chính là khoảnh khắc ôm lấy Ngài. Trong lòng Thẩm Diệp đột nhiên trào dâng một dòng nước ấm kỳ lạ:

Đây chính là 'con trai' của ta~~ Ta chân thực nhất trên đời này~~~

Xuyên không đến nay~~ Tuy mang theo hào quang Thái tử の~~ nhưng vẫn luôn giống như đang đóng vai người khác trên sân khấu cảm giác xa cách~~~

Đối với Càn Hi Đế kính trọng thì có thừa~~ thân cận không đủ~~~

Nhưng khoảnh khắc này~~ Người tình nhỏ bé trong lòng hắn~~ lại khiến Ngài 'đã' thật sự một cách chắc chắn ở đây~~~

'Thái tử~~ Bên trong vẫn đang thu dọn~~ Vùng đất ánh máu~~ Ngươi ở đây không tiện~~~'

Thái hậu tiếp nhận đứa bé~~ ôn tồn khuyên nhủ~~~

'Ngươi cứ đi xử lý chính vụ một lát~~ Qua một canh giờ nữa hãy đến thăm Thái tử phi~~~'

Trong lòng Thẩm Diệp tuy có vạn phần luyến tiếc~~ hận không thể ôm chặt cục thịt nhỏ này~~ nhưng cũng không tiện làm trái Thái hậu~~~

Hành lễ~~ mang theo lòng đầy vui sướng trở về~~~

'Chu Bảo~~ Ngươi nói tiểu gia hỏa này đặt tên gì đây?? Phải vang dội~~ Phải có phúc khí!!'

Thẩm Diệp vừa đi vừa vui sướng~~ Không nhịn được lải nhải~~~

Chu Bảo rón rén đi theo~~ Vừa nghe Thái tử nói vậy~~ lộ vẻ khó xử~~~

Cẩn thận đáp: 'Thái tử gia~~ Ngài có lẽ không biết quy củ~~~ Đích hoàng tôn này đại danh~~~~. Phải do bệ hạ đích thân lấy~~~'

Thẩm Diệp nghe xong có chút không thoải mái~~ nhưng cũng không muốn vì chuyện này mà tranh chấp với Càn Hi Đế~~ liền lui một bước:

‘Vậy chúng ta đặt một cái tên nhỏ gọi trước nhé~~ thế này được chứ??’

‘Thái tử gia~~ Hoàng tôn này tên thật nhỏ~~~~ Theo lệ thường, cũng là do Thái hậu nương nương khởi xướng~~~’

Giọng Chu Bảo càng thấp hơn~~~

Thẩm Diệp quay đầu trừng mắt nhìn Ngài một cái~~ Nếu không phải hôm nay tâm trạng thực sự tốt~~ thật muốn đá một cước vào tên mất hứng này~~~

‘Được rồi được rồi~~’

Thẩm Diệp tức giận vẫy tay~~~

‘Ngươi mau ra cung chạy một chuyến~~ Nói với Niên Tiến Phúc~~ Để Ngài thiết lập lều cháo bên ngoài thành phát cháo một tháng~~~’

'Còn lý do ư - cứ nói ta vui vẻ!! Phổ Thiên Đồng Khánh!!'

‘Nô tài tuân mệnh!!’

Chu Bảo lần này ứng nghiệm dứt khoát~~~

Thái tử gia vì có được Lân nhi mà phát cháo hành thiện~~ Tích đức tích phúc~~ Bất cứ ai cũng không tìm ra lỗi lầm~~ chỉ khen một tiếng nhân hậu~~~

Thẩm Diệp trong lòng vui sướng, bước chân như gió trở về Dục Khánh Cung~~ lại thấy Đồng Quốc Duy và Trương Anh đã đứng chờ ngoài điện~~~

Hai người vừa thấy Ngài liền hành lễ: 'Thần chờ chúc mừng Thái tử điện hạ làm chương chi hỉ!!'

Thẩm Diệp tuy bình thường nhìn hai lão già này không vừa mắt~~ nhưng hôm nay đại hỉ~~ xem ai cũng mày thanh mục tú~~~

Ngay cả những nếp nhăn già trên mặt Đồng Quốc Duy cũng toát lên vài phần ánh sáng trí tuệ~~~

Trên mặt lập tức nở nụ cười: 'Đa tạ hai vị~~ Chạy ngày mai rảnh rỗi rồi~~ cùng uống vài chén~~~'

Đồng Quốc Duy và Trương Anh liếc nhìn nhau~~ đều hơi ngạc nhiên trước thái độ ôn hòa của Thái tử hôm nay~~ chỉ đành khách sáo cảm ơn~~~

Thẩm Diệp biết rồi~~ Hai lão hồ ly này~~ Chuyên chọn lúc này đi~~ Tám phần là mèo đêm vào nhà: Không có việc gì không đến~~~

Chắc chắn là vì chuyện ở Đại Lý Tự đó~~ dứt khoát chủ động mở miệng: 'Hai vị đại nhân có việc sao??'

Đồng Quốc Duy sắc mặt nghiêm nghị:

'Điện hạ~~ Thiếu khanh Đại Lý Tự tố cáo Thính Phong Tổ Tiền Cẩm Huy đòi hối lộ~~ Hiện nay triều đình đang bàn tán xôn xao~~~'

'Thanh danh của Vu điện hạ~~ Vu Thính Phong tổ uy tín~~ đều là tổn hại rất lớn a~~~'

'Thần và các ngươi lo lắng không thôi~~ Đặc biệt đến xin chỉ thị~~ Việc này nên xử lý thế nào??'

Thẩm Diệp nhìn Ngài với vẻ mặt lo lắng cho quốc gia~~ Trông trung thành tuyệt đối~~ Suýt chút nữa cười thành tiếng~~~

Giọng điệu nhẹ nhàng lên tiếng:

'Đồng tướng~~ Chuyện nhỏ này mà cũng đáng để huy động nhân lực lớn như vậy sao?? Có người tố giác~~ Vậy thì tra đi~~~'

‘Đội Thính Phong là tổ Thính Gió~~ Tiền Cẩm Huy là Tiền Kim Huy~~ Hai thứ này đừng có đánh đồng với nhau~~~’

Ngài dừng lại một chút~~ rồi thong thả nói: 'Giống như khoa cử - ta nghe nói kỳ Hội thí trước đây~~ cũng có giám khảo tư lợi~~~'

'Chẳng lẽ còn có thể vì một hai con sâu mọt~~ mà phế bỏ khoa cử sao??'

Lời này khiến Đồng Quốc Duy nghẹn họng không nói nên lời~~~

Ngài vốn định mượn đề tài để phát huy~~ nói: "Nghe Phong Tổ" không phải~~ Không ngờ Thái tử chỉ một câu nói nhẹ nhàng đã chặn lại~~~

Ngài há miệng~~ nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào~~ Trên mặt không khỏi có chút lúng túng~~~

Trương Anh thấy vậy~~ tiếp lời:

‘Điện hạ nói rất đúng~~~ Một vụ án tự nhiên phải xử lý bằng một vụ Án~~ ~’

‘Nhưng mà~~ Từ chuyện của Tiền Cẩm Huy có thể thấy được~~ tổ Thính Phong vẫn còn chỗ thiếu sót a~~~’

‘Thần xin điện hạ tạm hoãn hành sự của tổ Thính Phong~~ Đợi chế độ hoàn thiện rồi mới thực hiện~~ càng ổn thỏa hơn~~~’

Thẩm Diệp liếc nhìn Ngài một cái~~ không nhanh không chậm nói:

‘Trương đại nhân cũng xuất thân khoa cử~~ Vậy ta hỏi ngươi~~ Khoa cử từ Tùy Đường đến nay~~ Có phải ngay từ đầu đã nghiêm mật chu đáo như vậy không?? Thập Toàn Thập Mỹ]

Trương Anh trong lòng thắt lại~~ chỉ có thể đáp: 'Tất nhiên là trải qua các triều đại ngày càng hoàn thiện~~ mới có chế độ như ngày hôm nay~~~'

‘Nói đúng lắm!!’

Nụ cười của Thẩm Diệp lại không chạm tới đáy mắt~~~

'Nếu đều giống như Trương đại nhân vậy~~ Gặp chút khuyết điểm thì gọi là dừng, nhất định phải đợi đến khi mọi thứ đã tận thiện tận mỹ mới cử động~~~'

'Trương đại nhân hiện giờ~~~~ E rằng cũng không có cơ hội nói chuyện với bản cung~~ Phần lớn là vẫn đang đánh cá bên bờ sông Cô Tô sao??'

Lời này nói ra thẳng thắn mà không nể nang~~ Trương Anh lập tức đỏ mặt tía tai~~~

Hắn không ngờ~~ Vừa rồi lại vui mừng vì quý tử~~ còn đắm chìm trong niềm vui của Thái tử ·Miệng lưỡi vẫn xảo quyệt như vậy!!

Chỉ một câu nói đã chọc thủng hoàn toàn tâm tư khuyên can vòng vo của Ngài~~ còn tiện thể hỏi thăm ngài ấy ở quê cũ!!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...