Chương 559: Chương 559: Tại sao bọn hắn lại vô pháp vô thiên

Mã Tề chưa bao giờ nghĩ tới~~ Mình lại dùng phương thức rút lui nhục nhã như vậy~~ bị người ta mời ra khỏi Thái Hòa Điện~~~

Hắn cả đời này chưa từng mất mặt như vậy~~ quả thực giống như một con mèo già bị bóp cổ ném ra ngoài cửa!!

Phải biết rằng~~ Ngài trước đây dám cứng cổ cãi nhau với Can Hi Đế đến mức đỏ mặt tía tai, thô kệch~~~

Giờ thì hay rồi~~ Thái tử nói một câu cho ngươi nghỉ phép đi~~ Làm mặt văn võ đại thần cả triều~~ Hắn Mã Tề liền bị 'tiễn 'xuất khỏi cửa lớn!!

Mấu chốt là~~ Ngài dường như ngay cả lý do phản bác cũng không tìm thấy!!

Điều này khiến Ngài cảm thấy vô cùng uất ức~~~

Ngài không phải bị miễn chức!!

Chỉ là vì không thể quản tốt nhà mình~~ Thái tử tiện tay cho Ngài ấy một cái giả!!

Hay cho cái gọi là 'giả nghỉ'!!

Căn bản không cần phải bàn bạc với bất kỳ ai~~ Ngài liền từ đường đường là Hộ bộ Thượng thư biến thành một kẻ nhàn rỗi~~~

Trong lòng Mã Tề nghẹn ứ không thôi~~ Nhưng Ngài lại cố tình thốt ra một câu:

‘Đa tạ ân điển của Thái tử gia~~ thần nhất định sẽ đem Ân Điển của ngài~~ Thuyết thực bẩm báo với bệ hạ~~~’

Mã Tề trong lòng hiểu rất rõ~~ cố gắng tranh luận bằng lời nói nhất thời~~ Thật sự chẳng có tác dụng gì cả~~~

Nhưng lúc này~~ Ngài thật sự không nhịn được nữa rồi~~~

Ngài cảm thấy~~ nếu không nói gì với Thái tử~~ Ngài ấy chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết~~~

Ngài ấy cũng không thể khiến tất cả mọi người cảm thấy~~ Ngài Mã Tề chính là một quả hồng mềm~~ tùy tiện là có thể bị người ta bóp chết!!

Đa số mọi người trên triều đình~~ đều nghe hiểu câu cảm tạ này của Mã Tề~~~

Câu nói này "kẻ con"~~ nghiến răng ken két~~ Lời có ẩn ý~~ Ai mà không nghe ra chứ??

Triều đình lập tức yên tĩnh~~ Không ít người lén trao đổi ánh mắt~~~

Mã Tề tức điên lên rồi sao??

Dám nói những lời đe dọa này với Thái tử ngay tại chỗ!!

Thậm chí còn có người lén lút nhìn về phía Thái tử~~ muốn đợi xem vị gia này có nổi giận ngay tại chỗ không~~~

Ví dụ như~~ cho Mã Tề một bài học~~~

Thẩm Diệp đã đạt được mục tiêu rồi~~ Đối với loại ngôn ngữ như Mã Tề này~~ hoàn toàn không để tâm tới~~~

Cái gọi là~~ Cắn Không Gào đâu~~ Mã Tề không giữ được bình tĩnh như vậy~~ cũng quá trẻ con rồi~~~

Ngài không hề tức giận~~ ngược lại còn cười híp mắt xua tay:

‘Mã đại nhân quá khách sáo rồi~~ Người này của ta thì sao~~ Vốn dĩ thích làm việc tốt không để lại danh tiếng~~~’

‘Tuy nhiên~~ Nếu Mã đại nhân nhất định phải khen ngợi ta trước mặt phụ hoàng~~ vậy thì ta đành miễn cưỡng nhận lấy tấm tâm ý này!!’

Nói xong~~ Ngài vẫy tay với Mã Tề~~ ra hiệu cho người đưa con ngựa xuống đi~~~

Mã Tề vừa đi~~ Không khí trong triều đình càng thêm vi diệu!!

Thái tử tuy không ngừng nghỉ, nhưng ra tay với Ngài ấy~~ lại là sấm sét vạn quân~~~

Không chỉ trượng phạt năm mươi đại bản~~ còn trực tiếp đày đến Ninh Cổ Tháp~~~

Lấy quyền thế Mã Tề Tưởng~~ Ngài, đứa con trai này chắc sẽ không phải chịu khổ ở Ninh Cổ Tháp~~~

Nhưng có một điểm thì có thể khẳng định:

Tiền đồ cơ bản tương đương với việc dán nhãn 'đã báo phế'~~ xong đời rồi~~~

Lần này khiến đám người đi theo Mã Tề nhất phái trong lòng đều thót lại~~ Thái tử làm vậy~~ Rõ ràng là gõ núi chấn hổ mà!!

Đồng Quốc Duy đứng bên cạnh nhìn mà lòng bàn tay đổ mồ hôi~~~

Thái tử đâu phải Hoàng thượng~~ chưa chắc đã mua hắn - vị cữu gia này!!

Chưa nói đến việc gây áp lực lên Thái tử, thái tử còn xử lý Mã Tề một trận~~~

Mã Tề vừa về nhà~~ Ngài Đồng Quốc Duy chẳng khác nào mãnh hổ mất đi một đôi nanh vuốt~~~

Ngài cứng đầu đứng ra giảng hòa:

‘Thái tử gia~~ Chuyện nhà họ Mã đã kết thúc rồi~~ Vậy chuyện tra ngược ba năm này~~ Có phải nên bàn bạc một chút không??’

Lời này của Đồng Quốc Duy vừa thốt ra~~ Những quần thần đã đứng ra chào hỏi~~ Lúc này cũng phụ họa theo:

'Xin Thái tử gia bãi bỏ quyết định 'đảo tra ba năm'...'

Chỉ có điều lần này~~ thanh thế rõ ràng yếu hơn trước một nửa~~~

Thẩm Diệp cười híp mắt nói: 'Đồng tướng~~ Mọi người khởi xướng sự tình~~ Ta tự nhiên sẽ cho mọi người một lời giải thích~~~'

'Nhưng mà~~ Có những việc phải xử lý trước đã~~~'

‘Hay là~~ cứ chất đống ở đó có chút không ra thể thống gì~~~’

Thẩm Diệp không nhanh không chậm~~ Ánh mắt xoay chuyển~~ rơi xuống người đại học sĩ Trương Anh:

‘Trương tướng~~ Nghe nói nhà ngài có một vị công tử~~~~~ Gọi Trương Đình Ngọc??’

Trương Anh trong lòng thắt lại~~ Ngài có một dự cảm không lành~~~

Lúc này bị thái tử gia để mắt tới~~ Đúng là Diêm Vương điểm danh~~ Chặn ai~~ Ai xui xẻo a~~~

‘Hồi bẩm thái tử gia~~ Chính là khuyển tử!!’

Trương Anh vội vàng cúi người trả lời~~~

Nụ cười của Thẩm Diệp Trăn càng sâu hơn~~ Từ trong tay áo biến ảo thuật, như thể lấy ra một tờ giấy:

'Trương tướng à~~ Mấy hôm trước trong thùng ý kiến Phong Thanh Khí Chính Tư⟩~~ nhận được một manh mối về Trương Đình Ngọc~~~'

‘Nói rằng Trương công tử nhà ngài mấy hôm trước đã đi một chuyến đến Bát Đại Hồ Đồng

Trương Anh mồ hôi lạnh sắp chảy ra rồi~~ vội vàng bày tỏ: 'Thần về nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt!! Quản giáo cho tốt!!'

Ai ngờ Thẩm Diệp vẫy tay~~ vẻ mặt như thể ta có thể hiểu được:

'Ôi~~ Người trẻ tuổi mà~~ Đến Hạnh Hoa Lâu còn vì cái gì nữa?? Là đàn ông thì ai cũng hiểu mà!!'

'Trương Tướng à~~ Học vấn của Trương Đình Ngọc vẫn khá tốt đấy~~ Nhưng tu dưỡng bản thân vẫn phải tăng cường một chút!!'

‘Thế này đi~~ Để Ngài ở nhà học thêm vài năm nữa~~ Lần sau thi lại là được!!’

Ba năm sau~~ Trương Anh không biết mình có còn là đại học sĩ không~~~

Thái tử chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng~~ đã trì hoãn con đường khoa cử của Trương Đình Ngọc suốt ba năm~~~

Trương Anh tức giận đến mức tay run lên!!

Đây đâu phải phạt đọc sách?? Đây là cắt đứt tiền đồ mà!!

Trương Anh tức đến đỏ mặt tía tai~~ Đang định nói một cách chính nghĩa cho con trai~~ chợt nhớ ra:

Nếu Thái tử vừa rồi nhắc đến manh mối の là thật~~ vậy~~~~

Đúng lúc Ngài đang tiến thoái lưỡng nan~~ Đồng Quốc Duy lên tiếng:

‘Thái tử gia~~ Vì chút chuyện nhỏ này~~ lỡ mất tiền đồ của một người trẻ tuổi~~ Có phải quá đáng không??’

‘Thần trước đây từng gặp Trương Đình Ngọc~~ đứa nhỏ này thật thà quá đi~~~~’

‘Ngài đã tước đoạt cơ hội tiến bộ của một người trẻ tuổi như vậy~~ Có phải quá khắt khe không~~~~’

Thẩm Diệp dám dùng một thủ đoạn nhỏ với Trương Anh như vậy~~ Đương nhiên là tự tin rồi~~~

Thấy Đồng Quốc Duy bợ đỡ~~ Thẩm Diệp nghiêm túc ngắt lời Ngài:

'Đồng tướng~~ Ta nhớ trong luật lệnh triều đình có quy định rõ ràng~~ Dù là cử nhân hay các vị đại nhân~~ đều không cho phép tùy tiện đến chốn pháo hoa~~~'

'Kẻ nào dám gây án trên đỉnh cao~~ Nhẹ thì phạt bổng lộc~~ nặng thì đình quan!!'

'Trương Đình Ngọc tuổi còn trẻ đã không học giỏi~~ khinh suất như vậy~~ làm sao có thể đảm đương trọng trách??'

‘Nếu phụ hoàng ở đây~~ biết đâu trực tiếp để Ngài ấy giống hệt Liễu Tam kia, phụng chỉ viết lời rồi!!’

'Nhưng cô cảm thấy~~ người trẻ tuổi mà~~ Dù sao cũng phải cho một cơ hội~~~'

'Cho nên~~ chỉ phạt Ngài ấy học thêm vài năm~~~'

'Ngươi có thể nói đây là trách cứ sao?? Đây là mai phục~~ Là yêu thương mà!!'

Nói đến đây~~ Thẩm Diệp nhìn Trương Anh nói:

'Trương tướng~~ Sau khi trở về~~ tuyệt đối đừng mắng chửi lệnh lang~~ Người trẻ tuổi vẫn nên lấy sự dẫn dắt giáo dục làm chính~~~'

Đồng Quốc Duy bị Thẩm Diệp nghẹn đến mức há miệng~~ nhất thời nghẹn lời~~~

Xét từ góc độ người thường, hình phạt của Thái tử này dường như không nặng~~~

Nhưng nhát đao này của Thái tử~~ không chỉ khiến Trương Đình Ngọc trì hoãn thời gian ba năm thi cử~~ mà còn một đao chém đứt con đường lên trời của Trương đình ngọc~~~

Dù sao thì... cái nhãn hiệu Khinh Phù này~~ E là dán lên người con trai~~ Cả đời không bóc ra được rồi~~~

Đây chính là bình luận Thái tử gia cho ngươi đấy!!

Trương Anh trong lòng sáng như gương~~ Thái tử đây chính là sự trả thù trắng trợn~~ Nhưng Ngài nửa câu không dám chối cãi~~~

Người ta từng chữ từng câu đều lôi ra luật pháp triều đình~~ đứng trên cao điểm đạo đức~~~

Dù Ngài có không cam lòng đến đâu~~ thì đã sao??

Thái tử ngồi trên điện Thái Hòa~~ có đại nghĩa trong tay~~ Nếu mình cứng đối cứng~~ thì đúng là đưa mặt đi tìm đòn!!

'Thái tử gia dạy bảo~~ thần~~~~Ghi nhớ trong lòng~~~'

Trương Anh nghiến răng nuốt xuống hơi thở này~~ Cúi đầu tạ ơn~~~

Thẩm Diệp nhìn Ngài như vậy~~ Trong lòng thầm cười lạnh:

Hận ta?? Hận là đúng rồi!!

Từ khi ngươi đứng về phía Bát hoàng tử~~ chúng ta chính là đối thủ rồi~~~

Lần này dẫn đầu hùa theo~~ Có bao nhiêu là đồ tôn của Trương Anh Tinh ngươi??

Dựa vào cái gì chỉ cho phép ngươi phóng hỏa~~ không cho ta thắp đèn??

Một đao này của ta chém đứt con trai ngươi, Thanh Vân Lộ~~ Còn chê ra tay quá nhẹ!!

‘Trương Ái Khanh khách sáo rồi~~ Người trẻ tuổi mà~~ Hiểu được chuyện nhỏ không nhỏ~~ nhớ lâu một chút~~ Sau này sẽ bớt đi nhiều đường vòng~~~’

Cả triều văn võ lập tức câm như hến~~~

Từng người một đều dắt díu cả nhà đi~~ Nhà ai mà không có chút chuyện vớ vẩn gây rối thế này??

Thái tử gia lúc này~~ rõ ràng là đang cầm sổ nhỏ~~ điểm danh từng cái một a~~~

Ngay khi bầu không khí cứng đờ~~ Trần Đình Kính mặt đen lại bước ra:

‘Thái tử gia~~ đáng phạt の cũng phạt rồi~~ tra ngược lại chuyện ba năm~~ chắc hẳn phải có quyết định chứ??’

Lời này vừa thốt ra~~ Điện Thái Hòa rộng lớn dường như lại sống dậy rồi~~~

Trần Đình Kính cũng nén một bụng lửa giận~~ Lần này の Triều Hội~~ Ngài cảm thấy mở ra có chút uất ức~~~

Mặc dù Ngài và Mã Tề không hợp nhau~~ và Trương Anh cũng có chút dơ bẩn~~~

Nhưng vốn dĩ thế như chẻ tre, triều hội~~ lại bị Thái tử dẫn dắt lệch hướng rồi~~~

Nhưng Ngài cũng đành chịu thôi~~ Trên triều đình này~~ Thái tử dù sao cũng là quân~~~

Chỉ cần Ngài có đại nghĩa trong tay~~ Trừ khi xuất hiện người giống như Tào Tháo, thì về cơ bản Ngài sẽ đứng ở một điểm cao nhất~~~

Dĩ thần đối quân~~ Vốn dĩ đã không dễ dàng~~~

Đây cũng là nguyên nhân thực sự khiến Dương Đình Hòa năm xưa, đối mặt với kẻ trẻ tuổi đã thất bại thảm hại~~~

Từ Trần Đình Kính mở đầu~~ Những quan viên trẻ tuổi bước ra~~ lại trầm giọng nói: 'Xin Thái tử gia sớm quyết định!!'

'Xin Thái tử gia sớm quyết định!!'

Thẩm Diệp đối mặt với những người đang ôm quyền hành lễ~~ thản nhiên lên tiếng:

'Vì mọi người đều nói tra ngược ba năm dễ sinh ra tệ đoan~~ Vậy thì tạm hoãn chấp hành thôi~~~'

‘Tạm hoãn ‘Hai chữ này vừa thốt ra~~ tảng đá lớn trong lòng Đồng Quốc Duy cuối cùng cũng được đặt xuống rồi~~~

Mặc dù Mã Tề đã được nghỉ phép~~ mặc dù con trai của Trương Anh Cửu bị chém đứt Thanh Vân Lộ~~~

Nhưng mục tiêu chính đã đạt được rồi!!

Cái hành động tra ngược lại an ninh xã hội kinh sư suốt ba năm, hơn nữa còn đi khắp nơi thu thập chứng cứ~~ thật sự khiến người ta khó chịu rồi~~~

Chẳng lẽ không thấy Trương Anh và Mã Tề~~ cứ thế lặng lẽ ngã xuống sao??

Chưa kịp để mọi người thở phào~~ Thẩm Diệp đột nhiên lại nhìn về phía Đồng Quốc Duy:

'Đồng Tướng~~ Ngươi là Thủ Phụ Đại Học Sĩ của đương triều~~ Là lão thần đã trải qua hai triều đại rồi~~~'

‘Trẫm muốn hỏi một câu~~ Tại sao chỉ là một điển sử nhỏ bé~~ lại dám ngang ngược như vậy~~~’

'Dám lấy luật lệnh của triều đình để công báo tư thù!!'

'Đến mức ép một cử nhân cũng phải gõ trống Đăng Văn để kêu oan!!'

‘Là ai đã chống lưng cho Ngài ấy~~ Để ngài ấy như vậy~~~~~ Vô pháp vô thiên??’

Đồng Quốc Duy vừa nới lỏng hơi thở đó~~ trong chớp mắt lại véo lên cổ họng~~~

Ngài đột nhiên cảm thấy~~ Thái tử vừa rồi giày vò~~ đều chỉ là món khai vị thôi~~~

Thứ cứng thực sự còn chưa được dọn lên bàn đâu~~~

Đồng Quốc ổn định lại tinh thần~~ thận trọng đáp:

‘Thái tử gia~~ vi thần cho rằng~~ Điển sử kia chẳng qua là cảm thấy~~~~~ Nắm giữ luật lệnh triều đình~~ thì không ai dám làm gì được Ngài.’

Nói xong câu này~~ Đồng Quốc Duy の khoé miệng nở nụ cười~~~

Câu trả lời này kín kẽ không một giọt nước~~ đủ để khiến Thái tử nghẹn chết người~~~

Nhưng Ngài không chú ý tới~~ Vừa nghe Ngài nói vậy~~ Thái tử đột nhiên bật cười~~~

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...