Chương 556: Chương 556: Vì nghẹn mà bỏ ăn thì chúng ta sẽ tiến hành bước tiếp theo

Nhìn khuôn mặt đầy 'chân thành' của Trương Anh~~ Thẩm Diệp cười lạnh trong lòng: Diễn~~ Ngươi tiếp tục diễn!!

Lão hồ ly Trương Anh này bình thường có đức hạnh gì??

Gặp hố mà còn nhanh hơn cả thỏ~~ Rung nồi quăng như chơi tạp kỹ vậy~~~

Làm người chỉ có một nguyên tắc lợi ích cho bản thân: Trốn được thì trốn~~ Có thể kéo dài thì thôi~~ Rất ít khi đích thân ra sân~~~

Hôm nay mặt trời mọc đằng tây~~ lại là người đầu tiên nhảy ra làm tiên phong!!

Không cần đoán~~ Chắc chắn là bên Đồng Quốc Duy đã mở một khoản tiền tốt mà Ngài ấy không thể từ chối được~~~

Hai lão huynh đệ này khả năng cao là đã thỏa thuận xong một khoản 'hợp tác hữu nghị' nào đó~~~

Thẩm Diệp bề ngoài lại rất bình tĩnh~~ chậm rãi mở miệng: ‘Dù có tốt đến đâu~~ cũng khó tránh khỏi trà trộn vào mấy con sâu~~~’

‘Có sâu thì bắt sâu thôi~~ không thể vì có côn trùng~~ ngay cả cơm cũng không ăn nữa chứ??’

Nói rồi~~ Ngài còn cố ý mỉm cười với Đồng Quốc Duy~~ Lấy một ví dụ:

‘Ví dụ như Mã Tề Thượng thư~~ Đó là quân tử mà ngay cả phụ hoàng cũng coi trọng đạo đức!!’

‘Nhưng ai có thể ngờ tới~~ Ngài lại nuôi dưỡng ra một đứa con trai dám ra tay đánh đập Cử nhân Ứng thí??’

'Nếu theo cách nói của Trương tướng, có phải vì Mã Tề có một đứa con phá gia chi tử~~ Vậy thì con trai của ngài ấy cũng đều đang 'liên tọa' cùng nhau~~ Không thể dùng được nữa sao??'

Trương Anh bị lời này làm cho nghẹn họng~~ Trong lòng như có một vạn con thảo nê mã đang phi nước đại:

Ngài không thể không thừa nhận~~ Muốn giảng đạo lý với Thái tử~~ Ngài kém quá xa!!

Mọi người rõ ràng đang thảo luận về việc ngươi bày ra cái chức trị an chỉnh đốn này~~ Ngươi lôi kéo con trai nhà họ Tề kia làm gì??!!

Ai mà chẳng biết ta và Mã Tề có gì đó không ổn đâu~~~~

Thái tử vòng vo này cũng quá gấp rồi~~ muốn phản bác~~ nhưng nhất thời không tiếp lời được~~~

Đồng Quốc Duy thấy vậy vội đứng ra~~~

Ngài không thể trơ mắt nhìn Thái tử cứ thế dễ dàng vượt ải~~ vội vàng tiến lên một bước nói:

'Thái tử gia~~ Đạo trị quốc~~ chú trọng khoan nghiêm tương tế!!'

'Việc quản lý an ninh xã hội này tuy rất cần thiết~~ nhưng sau khi thực hiện đến một giai đoạn nào đó, chúng tôi cho rằng cũng nên điều chỉnh điều tra thích đáng~~~'

‘Cứ lấy chuyện hôm nay ra mà nói~~ Đã có người đánh cờ 'thuẩn trị lý' của ngài làm điều xằng bậy rồi!!’

'Nếu cứ tiếp tục tra ngược ba năm nữa~~ chẳng phải sẽ loạn thành một nồi cháo sao?? Chỉ sợ hậu quả còn nghiêm trọng hơn!!'

‘Cho nên thần cảm thấy~~ Chuyện này không bằng tạm thời hoãn lại một chút——chuyện chậm thì tròn mà!!’

Đồng Quốc Duy vừa dứt lời~~ Bát hoàng tử cũng theo sát bổ sung:

‘Thái tử gia~~ Thần đệ biết mục đích ban đầu của ngài chỉnh đốn trị an là tốt lắm~~ Hiệu quả cũng ai cũng thấy rõ~~~’

‘Nhưng hôm nay trống Đăng Văn này vừa vang lên~~ đã chứng tỏ chuyện này nên điều chỉnh hỏa hầu một chút rồi~~~’

‘Phụ hoàng thường xuyên dạy chúng ta rằng~~ Trị đại quốc như nấu cá nhỏ~~ Hỏa hầu mạnh quá~~ Đồ ăn dễ trộn nồi a~~~ Mong Thái tử gia minh giám!!’

Thẩm Diệp liếc nhìn Bát hoàng tử, giọng điệu bình tĩnh nhưng đanh thép:

'Duy Tự~~ Thẩm Trác Vọng chỉ là cùng một sự kiện khác thôi~~ không thể lấy thiên vị mà toàn diện~~~'

'Phụ hoàng từng nói gặp vấn đề thì điều chỉnh'~~~'

‘Nhưng lão nhân gia Ngài cũng từng nói: Đối với chuyện~~ thì phải 'canh định núi xanh không buông lỏng'~~~’

'Có vấn đề gì thì giải quyết câu hỏi~~ Tuyệt đối không được bỏ dở giữa chừng~~ vì nghẹn mà ăn uống~~~'

Nói xong~~ Ngài trực tiếp kết thúc:

‘Chuyện của Thẩm Trác Vọng~~ Giao cho Thuận Thiên Phủ và nha môn thống lĩnh bộ quân xử lý theo pháp luật~~~’

'Còn về chuyện của nó~~ Hôm nay không cần bàn nữa~~ Đến đây thôi~~~'

Thấy thái độ Thẩm Diệp kiên quyết~~ Đồng Quốc Duy và Trương Anh liếc nhìn nhau~~ đành phải chắp tay lui xuống~~~

Vừa ra khỏi cửa điện~~ Trương Anh liền hạ thấp giọng nói: 'Thái tử cái miệng này cũng quá sắc sảo rồi~~ Lão phu suýt chút nữa không tiếp lời~~~~'

Đồng Quốc Duy hừ một tiếng: 'Vội cái gì~~ Vở kịch hay mới chỉ bắt đầu~~~'

Mấy người vừa đi~~ Thẩm Diệp lập tức quay sang hướng Nguỵ Châu bên cạnh:

‘Đi điều tra rõ lộ trình Thẩm Trác Vọng đã đi qua trước khi đến gõ trống~~ rồi báo danh sách nhân viên trực hôm nay lên đây~~~’

Ngụy Châu lập tức hiểu ý. Ngài biết Thái tử đây là muốn làm gì: Đây là đang điều tra xem rốt cuộc là 'Ai nương tay' rồi!!

Ngài cũng không nói nhiều lời~~ chỉ đáp một tiếng~~~

Sau khi Ngụy Châu đi rồi~~ Thẩm Diệp chắp tay sau lưng, bước đi trong điện~~~

Trống Đăng Văn chỉ là mồi nhử~~ Đồng Quốc Duy và những người khác khuyên can cũng chỉ có một khởi đầu~~~

Người bố cục này chắc chắn đã sớm đoán được Ngài sẽ từ chối~~ Đại chiêu thật sự vẫn còn giấu ở phía sau~~~

Có thể ép cho cặp lão hồ ly Đồng Quốc Duy và Trương Anh liên thủ nhảy ra ngoài~~ Điều này chứng tỏ việc chỉnh đốn an ninh thực sự đã đâm trúng chỗ đau của một số người:

Đau đến mức bọn chúng gào thét~~ mới phải liên thủ~~ từ nơi khác tới tìm đột phá khẩu~~~

Mình đã cứng đối đầu đến cùng rồi~~ hay là~~~~

Thẩm Diệp chắp tay sau lưng đi qua đi lại mấy vòng~~ khóe miệng bỗng nhiên cong lên~~ Trong lòng đã có tính toán rồi~~~

Ở phía bên kia~~ Trở về phòng trực, Đồng Quốc Duy và những người khác~~ trên mặt không hề có chút uể oải nào~~ ngược lại còn tỏ ra thoải mái~~~

Uống một ngụm trà~~ Đồng Quốc Duy thong thả nói:

'Trương đại nhân~~ Ngươi truyền lời cho Trần đại trần đi~~ Đến lượt bọn họ động đậy rồi!!'

Trương Anh hiểu ý gật đầu: 'Đồng tướng yên tâm~~ Trần đại nhân vì triều đình~~~~ Tự nhiên sẽ dốc toàn lực~~~'

Hai người im lặng một lát~~ Trương Anh đang định cáo từ~~ Đồng Quốc Duy lại đột nhiên lên tiếng:

‘Trương tướng~~ Hội thí lần này の)~~~~ Chúng ta cũng phải bàn bạc thêm một chút~~~’

Lời nói rất mơ hồ~~ Trương Anh nghe xong liền hiểu ngay:

Chủ khảo quan có thể là bên phía các ngươi, Trần Đình Kính~~ nhưng người của chúng ta~~ cũng phải có tên trên bảng mới ra hồn~~~

Trương Anh cười híp mắt đáp lại: 'Lúc nào cũng nghe theo sự sắp xếp của Đồng tướng~~~ Còn về phía Trần đại nhân~~~~ Chắc hẳn cũng có ý nghĩa tương tự~~ ~'

Chuyện Đăng Văn Cổ này~~ giống như một tảng đá lớn bất thình lình ném xuống hồ~~ nửa ngày đã truyền khắp kinh thành~~~

Văn võ bá quan bàn tán xôn xao~~ Khoa đạo ngôn quan càng là nỗ lực viết lách~~~

Từng phong tấu chương nhanh chóng được đưa đến Thông Chính Ty~~~

Thông Chính Ty lần này thật náo nhiệt~~ Số lượng tấu chương trực tiếp tăng gấp mười lần~~~

Đối mặt với tấu chương rợp trời lấp đất này~~ Thông Chính Ty bận đến mức chân không chạm đất~~~

Phân loại chất đống như núi nhỏ~~ Cuối cùng tất cả đều được đưa lên bàn sách của Thái tử~~~

Những bản tấu chương này... Nội dung giống hệt nhau~~ Giống như đã bàn bạc xong rồi~~ Lặp đi lặp lại chỉ có vài câu:

Xin Thái tử lấy Thẩm gia làm gương~~ Trị quốc đương khoan dung nhân~~ Nghiêm khắc trị an nên dừng lại rồi!!

Có người thậm chí còn kích động viết: Thái tử hành động này chẳng khác nào hủy hoại cái tên khoan dung của triều đình!!

Thẩm Diệp mặt không đổi sắc~~ Mí mắt cũng lười nâng lên một chút~~ Đại bút vung lên~~ Tất cả ‘lữ trung không phát’~~~

Nhưng mà~~ Ngài càng không phê duyệt~~ Người dâng thư lên càng hăng hái~~ tấu chương ngược lại còn nhiều hơn~~~

Văn quan~~Võ tướng~~ Huân quý~~~~ Gần như có thể viết chữ luôn vào xem náo nhiệt rồi~~~

Đặc biệt là huân quý~~ Bình thường cậy thế bắt nạt người khác đã làm không ít lần~~ sợ nhất cái 'đảo tra ba năm' này rơi xuống đầu mình~~~

Thế là~~ liều mạng viết tấu chương mang theo nhịp điệu~~~

Trong chốc lát~~ Không khí kinh thành nặng nề~~ Sơn vũ sắp đến~~~

Xa tận trong quân doanh, Hi Đế~~ cũng nhanh chóng nhận được mật báo~~~

Hắn để lại tai mắt ở kinh thành đều có quyền tấu trực tiếp~~ Đã xảy ra động tĩnh lớn như vậy~~ Tin tức tự nhiên được gửi đến ngự tiền ngay lập tức~~~

Đồng Quốc Duy và những người khác cũng dâng tấu chương~~ Chỉ chờ hoàng đế bày tỏ thái độ:

Chỉ cần Càn Hi Đế lên tiếng~~ Thái tử dù không tình nguyện cũng phải ngoan ngoãn nghe lời~~~

Càn Hi Đế xem xong đợt tấu chương mới nhất~~ Không nói gì cả~~ Chỉ bảo Lương Cửu Công mời Minh Châu đến~~~

Minh Châu tuy đã nghỉ hưu ở nhà~~ Lần này theo quân xuất chinh~~ vẫn là đãi ngộ của đại thần nhị phẩm~~~

Sau khi Ngài mặc thường phục vào trướng hành lễ~~ Can Hi Đế cười híp mắt đưa qua vài bản tấu chương:

‘Những tấu chương này ngươi xem trước đi~~ Lát nữa cùng trẫm đánh một ván cờ~~~’

Minh châu nhanh chóng quét xong~~ trong mắt lóe lên tinh quang~~ ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ ung dung tự tại~~~

Lúc này, Lương Cửu Công không chỉ bày sẵn bàn cờ~~ còn dâng trà cho hai người~~~

Càn Hi Đế với tư cách là hoàng đế~~ Bất kể đánh cờ với ai~~ đều là người đầu tiên đi trước~~~ Đây là quy củ~~ càng là thể diện~~ ~

Hắn chấp tử đã sa sút trước~~ thuận miệng nói: 'Nghe nói như thế này~~ suýt chút nữa nhấn chìm Dục Khánh Cung rồi~~~'

'Minh Châu à~~ Ngươi thấy thế nào??'

Minh Châu ngẩng đầu liếc nhìn hoàng đế~~ trên mặt chủ tử này có một tia lo lắng nào??

Rõ ràng là biểu cảm xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn~~ Hoàn toàn là hả hê thôi~~~

Suy nghĩ một chút~~ khẽ đáp:

'Bệ hạ~~ Đây là có người bị Thái tử đánh đau rồi~~ cho nên mới ngồi không yên được mà~~~'

Càn Hi Đế cười ha hả:

‘Nói đúng!! Nếu không phải thực sự đau rồi~~ Sao bọn họ lại đồng thanh nói Thái tử quá nghiêm khắc??’

'Nếu không phải đau quá đi mất~~ Một thư sinh bình thường làm sao có thể vào được Hoàng thành~~ Gõ trống Đăng Văn đó??'

‘Minh Châu à~~ Trẫm còn nghe nói~~ Thái tử đối với những tấu chương này đều có phản ứng: toàn bộ lưu trung không phát~~~’

‘Ngươi cảm thấy~~~~... Chuyện này cuối cùng sẽ kết thúc thế nào??’

Minh Châu rất rõ ràng về vai diễn của mình~~ Ngài biết giá trị của hắn nằm ở đâu~~~

Ngài hiện tại chẳng khác nào Hoàng đế 'Ngự dụng tham mưu'~~ Thế là cười nói:

'Bệ hạ~~ theo thần xem~~ Chuyện này mấu chốt vẫn nằm ở bệ hạ.'

'Bệ hạ nếu muốn tiếp tục thúc đẩy pháp môn của Thái tử~~ thì chuyện này có thể tiếp theo tiến hành;'

‘Nếu bệ hạ ủng hộ quần thần~~ thì chuyện này cũng chỉ đến đây thôi~~~’

Nói xong~~ Ngài cũng hạ một quân cờ~~~

Càn Hi Đế cầm một quân cờ~~ mí mắt cũng không nhấc lên~~ thản nhiên đưa ra một câu hỏi:

‘Vậy ngươi thấy~~ Trẫm nên chọn thế nào??’

Minh Châu thầm kêu khổ trong lòng: Ngài đúng là không có việc gì tìm chuyện~~ Hoàn toàn là ra đề tặng mạng cho ta sao~~~~

Nhưng vinh nhục sinh tử của Ngài hiện nay đều nằm trong một ý niệm của Hoàng đế~~ Không dám không đáp~~ Chỉ đành thận trọng lên tiếng:

'Bệ hạ~~ Nếu cầu triều đình ổn định~~ có thể ủng hộ quần thần; nếu muốn chấn nhiếp quyền quý kinh sư~~ thì nên ủng trợ Thái tử~~~'

Nói xong hai câu này~~ Môi Ngài mấp máy~~ nhưng lại nuốt ngược phần sau vào trong~~~

Có vài ý tưởng~~ Bây giờ không nói còn thông minh hơn cả nói ra~~ cũng hiểu chuyện hơn~~~

Quả nhiên~~ Càn Hi Đế cười lên: 'Ngươi nói cũng có lý đấy~~~ Nhưng mà Minh Châu a~~ Trẫm sao nhất định phải chọn chứ??'

'Để Thái tử và đám người nước Đồng cố gắng làm loạn đi~~~'

‘Triều đình có chút động tĩnh~~ cũng không phải chuyện xấu~~~ Chỉ cần không làm chậm trễ việc Trẫm đánh trận phía trước~~ những thứ này đều chẳng tính là đại sự gì cả~~ ~’

Nói xong~~ Càn Hi Đế chỉ tay về phía xa trong lều nói:

'Trẫm đến vùng hoang mạc này~~ Vì là cơ nghiệp giang sơn~~~'

'Thái tử đã là trữ quân~~ cũng không thể việc gì cũng trông cậy vào trẫm chống lưng cho Ngài ấy~~~ Đúng không??'

‘Có chút sóng gió~~ Dù sao cũng phải tự mình xông pha một phen~~~’

Minh Châu vội vàng chắp tay, giọng điệu chân thành:

'Bệ hạ thánh minh!! Thần điểm nông cạn này... kém xa so với việc bệ hạ nhìn xa trông rộng~~ Suýt chút nữa quá xa rồi~~~'

Can Hi Đế cười rồi lại bỏ thêm vài quân cờ~~ Đột nhiên lại hỏi:

'Minh Châu~~ Ngươi đoán xem nào~~ Trận so tài trong triều này~~ đại khái khi nào mới phân thắng bại??'

Minh Châu hơi trầm ngâm~~ chậm rãi nói: ‘Vậy thần xin mạo muội đoán một chút~~~~ Sợ rằng phải đợi đến đại triều hội lần sau rồi~~~’

‘Đến lúc đó~~ quần thần trực tiếp tấu lên~~ Thái tử điện hạ không thể cứ mãi 'lý trung bất phát'~~ Dù sao cũng phải cho một lời giải thích~~~’

'Đó chính là thời điểm lộ liễu rồi!!'

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...