Ngày hai tháng hai~~ Rồng ngẩng đầu!!
Một trận mưa xuân lất phất~~ Cuối cùng cũng đã tưới đẫm mảnh đất đang làm việc ở kinh thành sắp bốc khói rồi~~~
Trên cánh đồng bốn phương ⟨Trùng ruộng⟩... bóng người lay động~~ bắt đầu náo nhiệt rồi~~~
Dù sao chuyện cày cấy mùa xuân này~~ chậm trễ một mùa~~ chết đói một mảnh~~ Không ai có thể trì hoãn được!!
Làm Thái tử Giám quốc~~ Thẩm Diệp ngày nào cũng sống thật viên mãn~~~
Chủ trì lễ xuân canh đắc~~ Ngự Môn Thính chính không thể sa sút~~ Tay chân chua xót còn chưa phê duyệt hết.
Chuyện nối tiếp chuyện này... bận đến mức chân không chạm đất~~~
Tuy nhiên~~ dù có bận đến đâu~~ Có một chuyện Ngài vẫn luôn theo dõi sát sao~~ Đó chính là Ngài đích thân thực hiện quản lý trị an ninh kinh thành~~~
Ngày hôm đó~~ Thẩm Diệp đang ngồi trong ấm các lục tìm tấu chương tự kiểm tra~~~
Nhìn xem nào~~ Thẩm Diệp suýt chút nữa tức đến bật cười~~~
Những tấu chương này~~ Nội dung cứ như thể được in ra từ một khuôn mẫu:
Được Thái tử điện hạ dạy bảo~~ thần tự kiểm tra sâu sắc~~ vô cùng đau lòng phát hiện~~ Trong phủ lại có ác nô to gan lớn mật~~~
Nhân danh Mượn Thần mà làm chuyện bất chính~~~~
Thần đã nghiêm trị nô bộc này~~ sửa sai lầm~~ Mong điện hạ tha thứ~~~
Đổi những lời này thành tiếng người~~ chỉ một câu:
Cái nồi đều là hạ nhân~~ Ta chẳng biết gì cả~~ Cùng lắm thì coi như ánh mắt không tốt~~~
Thái tử, nếu ngài vì chuyện này mà định tội thất thị của ta~~ thì ta quá ủy khuất rồi~~~
Còn có chuyện hoang đường hơn nữa~~ Có những người ngay cả công phu bề ngoài cũng không làm được... Ngay cả qua loa cũng lười đối phó~~~
Ví dụ như Khánh Vương phủ~~ Ngay cả một bản tấu chương tự kiểm tra cũng không được đưa lên!!
Thẩm Diệp nhìn mà cười lạnh: Được thôi~~ Ngươi đây là không thấy quan tài không đổ lệ~~ Hay là cảm thấy bản thái tử tính tình quá tốt??
Khánh Vương phủ cậy vào uy danh của tổ tiên, hoành hành bá đạo bao nhiêu năm~~~
Muốn tra?? Chẳng phải là tra một cái chuẩn hay sao??
Đang suy nghĩ thì~~ Đại thái giám Ngụy Châu như một con mèo già~~ rón rén bước vào bẩm báo:
‘Thái tử gia~~ Thị vệ nhị đẳng kia cầu kiến~~~’
Thẩm Diệp ngẩng đầu từ trong tấu chương~~ nhất thời không nhớ ra đây là nhân vật nào. Ánh mắt vô thức liếc về phía Ngụy Châu~~~
Ngụy Châu ở bên cạnh Can Hi Đế nửa đời người~~ Trong bụng chứa bí văn còn đầy đủ hơn cả thực đơn của Ngự Thiện Phòng.
Thấy Thẩm Diệp đầy vẻ nghi hoặc, hắn lập tức cúi người thấp hơn~~ nhỏ giọng nhắc nhở:
'Thái tử gia~~ Lam Chu đó là tam đệ của Thuận Thừa Quận Vương đời này~~ Ngày thường không mấy nổi bật~~~'
Thuận Thừa Quận Vương gia ?? Thẩm Diệp nhướng mày~~ Trong lòng chợt hiểu ra:
Gia đình này là đợt đầu tiên nhảy ra vẫy cờ cổ vũ cho Lão Bát · Tông thất~~ Giọng nói lớn nhất~~ Nhảy nhót cao nhất............~
Mà Lam Chu lúc này chạy tới~~ tám chín phần mười là nghe những lời tàn nhẫn mà mình đã nói khi gõ cửa tông thất trước đó~~ nhớ đến tước vị Quận vương dưới mông anh trai hắn rồi~~~
Được thôi~~ Huynh đệ 'có' công'~~ Vở kịch này đẹp không~~~
'Để Ngài vào đi~~~'
Thẩm Diệp nâng chén trà lên~~ Xuy bọt phao~~~
Chẳng bao lâu sau~~ Một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi cung kính quỳ rạp xuống đất:
‘Nhị đẳng thị vệ, Lam Chu~~ bái kiến Thái tử gia!!’
‘Đứng lên nói chuyện~~~’
Thẩm Diệp giơ tay đỡ hờ một chút~~ ngữ khí rất ôn hòa~~ ‘Có chuyện gì~~ đáng để ngươi đặc biệt chạy một chuyến??’
Con Lam Chu kia bò dậy~~ nhưng đôi mắt lại không an phận~~ đảo quanh bốn phía~~~
Thẩm Diệp hiểu ý tứ của Ngài - Noãn Các này trong ngoài ra~~ Không ít thái giám cung nữ đều là mắt và tai của Cử Hi Đế~~~
Sợ là cha của Ngài ở biên quan đêm nay đã phải nhận được mật báo khẩn cấp tám trăm dặm~~ ngay cả giấc ngủ cũng không yên ổn rồi~~~
‘Đừng nhìn nữa~~ Có gì cứ nói thẳng đi~~ Ở đây không có người ngoài~~~’
Thẩm Diệp không định vòng vo~~~
Lam Chu nghiến răng: 'Nô tài~~~~ nô tài mới là đến kêu oan mà!!'
Ngài "bịch" một tiếng lại quỳ xuống~~ Ngay cả giọng nói cũng mang theo tiếng khóc:
‘Nô tài vốn có bảy huynh đệ~~ Nhỏ nhất là em trai Hòa Ngốc~~ Khi tiên phụ qua đời, Ngài ấy mới tám tuổi~~ giao cho đại ca nuôi dưỡng~~~’
‘Nhưng chỉ một năm thôi~~ đã nói là bị thương hàn mà chết rồi~~~~ Thương hại đứa em trai của ta~~ đi không rõ ràng!!’
‘Cho đến trước khi hạ táng~~ và nha hoàn thân cận của Ngây Trăn mới lén nói cho nô tài biết~~ Đệ đệ căn bản chưa từng bị thương hàn~~ Hoàn toàn là bị đại ca đầu độc chết đi!!’
'Chỉ vì đại ca sợ Ngài lớn lên~~ Chia gia sản đi~~~~'
Thẩm Diệp vừa nghe~~ vừa cười lạnh trong lòng:
Ngươi lúc này nói nghe thật là thanh tình song thịnh~~ Nước mắt này giống như đã được đặt công tắc vậy~~~
Nhưng ngươi đây đâu phải là kêu oan cho đệ đệ nhà mình??
Rõ ràng là muốn kéo anh trai ngươi xuống khỏi vị trí Quận Vương~~ Tự mình ngồi lên đi??
Cái bàn tính này suýt nữa đã bắn lên mặt cô độc rồi!!
Nhưng mà~~~~ Động cơ không trong sáng không quan trọng~~ Thủ đoạn không câu nệ cũng chẳng sao cả~~~
Quan trọng là~~ Đối với Thuận Thừa Quận Vương mà nói~~ Thí đệ chính là một đại tội ngập trời!!
Huống chi~~ Thuận Thừa Quận Vương vẫn ủng hộ lão Bát
Đây đúng là ta đang định buồn ngủ đây~~ Ngươi lập tức đưa gối tới rồi~~~
Thẩm Diệp đặt chén trà xuống~~ chậm rãi hỏi. Giọng điệu không mặn không nhạt~~~
‘Có lời khai của nha hoàn đó!! Giấy trắng mực đen ấn dấu tay~~~’
‘Còn nữa~~~~ năm đó~~ Đại ca ta vì che đậy chuyện này~~ đã tặng cho Vương gia Quy Khánh ở phủ Quản Tông Nhân lúc bấy giờ một món quà hậu hĩnh!!’
Nghe nói có liên quan đến Chính Khánh Vương năm xưa~~ Thẩm Diệp trong lòng khẽ động~~~
Ngài biết Lam Chu kia nói 'Hàn Hằng Vương' của đời trước~~~
'Vậy Lam Chu~~ thời gian đã lâu như vậy rồi~~ một danh sách quà tặng thì có tác dụng gì??'
Thẩm Diệp thản nhiên nói: ‘Không có bằng chứng xác thực~~ là không định tội の~~~’
Nghe Thẩm Diệp nói như vậy~~ Lam Chu kia không những không hoảng loạn, ngược lại mắt sáng lên~~~
Vội vàng lùi lại nửa bước~~ nhỏ giọng bổ sung:
'Thái tử gia minh giám!! Đừng có danh sách lễ đơn có lẽ vô dụng~~ nhưng trong đó có bốn trang viên Thông Châu~~ nguyên là sản nghiệp Thuận Thừa Quận Vương của ta~~~'
‘Tiểu đệ qua đời không lâu~~ Mấy trang viên này liền thần không biết quỷ không hay mà đến dưới danh nghĩa Khánh Vương phủ~~~’
‘Địa khế lưu chuyển~~ Quan phủ đều có giới hạn~~ Việc này tra một cái là biết ngay~~ bằng chứng sắt như núi!!’
Trong mắt Thẩm Diệp thoáng qua một tia ý cười khó nhận ra~~ Lại hỏi kỹ vài câu~~ rồi mới vẫy tay bảo Ngài lui xuống~~~
Lam Chu kia trong lòng không cam tâm~~ còn muốn bày tỏ lòng trung thành nữa~~ Thẩm Diệp đã nâng chén trà lên~~~
Trước khi đi~~ Thẩm Diệp như chợt nhớ ra điều gì, tùy ý nhắc một câu:
‘Ngươi cứ yên tâm~~ Cô từ trước đến nay sẽ không để người thật thà chịu thiệt~~~’
Chỉ một câu nhẹ nhàng như vậy thôi~~ Lam Chu đã kích động đến mức tay run lên rồi~~~
Dường như một nửa chiếc mũ miện Quận Vương đã đội lên đầu mình rồi~~ Cảm ơn ngàn lần mà lui ra ngoài~~~
Đợi người đi rồi~~ Ngụy Châu thì thầm: 'Thái tử gia~~ cái Lam Chu đó~~~~~'
‘Con người mà~~ dự định cho mình~~ là chuyện bình thường nhất~~~’
'Chỉ cần Ngài đưa thanh đao đủ nhanh, đủ lợi~~ Cô không ngại Ngài dùng tay nào để đưa đi~~~'
Đang nói chuyện~~ Bên ngoài cửa chờ 'Châu Bảo' lại vào báo: 'Thái tử gia~~ Chân Diễn đại nhân cầu kiến~~~'
Chân Diễn chính là cán tướng số một của Thẩm Diệp ~~ Muốn thanh danh có thanh, phải có thủ đoạn và cổ tay~~~
Kể từ sau bức tranh chấn động triều đình~~ long trời lở đất 'Tấu sớ đệ nhất thiên hạ'~~ đã một lòng một dạ đi theo Thái tử rồi~~~
Dùng chính mình để nói đi~~ Theo Thái tử gia~~ tuy dễ rụng tóc~~ nhưng không dễ mất đầu a~~~
‘Để Ngài vào đi~~~’
Chân Diễn bước nhanh vào cửa~~ Bước chân vừa gấp vừa vững. Đưa lên một cuốn sổ:
‘Thái tử gia~~ Kể từ khi chỉnh đốn trị an ninh, nha môn thống lĩnh bộ quân và Thuận Thiên phủ đã phá án hơn một trăm hai mươi lần rồi~~~’
'Những vụ án này lớn nhỏ không đồng đều~~ Bắt giữ hơn một trăm bốn mươi con chuột của Thành Hồ Xã~~~~'
Thẩm Diệp nghe vậy~~ Khóe miệng vừa nhếch lên ba phần ý cười~~ Chân Diễn đổi giọng:
'Nhưng gần đây thần âm thầm điều tra~~ Hai nơi này phá án~~~~ bắt đầu xem người ta chơi đĩa thức ăn~~ chuyên chọn quả hồng mềm để bóp rồi~~~'
‘Đồ lưu manh không có bối cảnh hậu trường~~ Bắt vừa nhanh vừa tàn nhẫn~~ Quy trình thẩm vấn còn chạy nhanh hơn cả dịch mã;’
‘Một khi liên quan đến người có phẩm cấp~~ thì đủ loại tra không có bằng chứng xác thực~~ cuối cùng đều bỏ dở rồi~~~’
Thẩm Diệp hoàn toàn không ngạc nhiên~~~
Long Khoa Đa và Thuận Thiên phủ doãn ai mà chẳng là tinh ranh ngàn năm??
Một người còn biết đánh Thái Cực~~ Ai muốn đắc tội sạch văn võ bá quan chứ~~~
‘Bọn chúng muốn hòa giải~~ ngươi thì đưa thêm chút gạch thật sự đi~~ Đẩy bọn chúng~~ Muốn không làm cũng không được~~~’
'Gạch đều đập vào chân rồi~~ Dù sao cũng phải nhảy một cái chứ??'
Thẩm Diệp tiện tay cầm lấy một bản tấu chương khác~~ ‘Đúng rồi~~ Không ít người trong triều đề cử Mã Tề làm chủ khảo Hội thí lần này~~ Ngươi thấy thế nào??’
Chân Diễn giật thót tim - Mã Tề chính là Bát hoàng tử
'Thần cho rằng~~~~ Mã Tề tuy thâm niên đầy đủ~~ nhưng một số phương diện vẫn còn thiếu cân nhắc~~~'
Chân Diễn trả lời thật cẩn thận~~~
Thẩm Diệp cười: ‘Chân đại nhân~~ Các ngươi phong thanh khí chính ti~~ Lúc cần động đến thì phải động một chút~~~’
'Có người không muốn làm việc~~ thì giúp bọn họ vận động gân cốt~~~'
‘Nếu hoạt động xong mà vẫn không muốn làm の~~ thì sau này vĩnh viễn đừng làm nữa~~~’
Chân Diễn lập tức hiểu ra: Thái tử đây là muốn ra tay với Mã Tề rồi~~~
Chỉ có điều~~ Thái tử vừa mới động đến tông thất~~ Bây giờ lại ra tay với Mã Tề, một trọng thần như vậy~~~
Ngài vốn định khuyên Thái tử một câu~~ Lúc này động ngựa cùng nhau~~ Có phải quá gấp gáp không??
Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong~~ Thủ đoạn sấm sét của Thái tử~~ Ngài đã từng chứng kiến qua の~~~
Mã Tề cố nhiên không dễ chọc~~ nhưng vị thái tử trước mắt này~~~~~ Chính là dễ trêu chọc sao??
‘Thần~~ minh bạch~~~’
Sau khi Chân Diễn lui xuống~~ Noãn Các yên tĩnh trở lại~~~
Thẩm Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhẹ nhàng gõ lên mép bàn~~~
Có người muốn đục nước béo cò~~ Có kẻ muốn đứng ngoài quan sát lửa cháy~~~
Mà vũng nước này~~ Đã đến lúc làm đục thêm chút nữa rồi~~~
Bên kia~~ Phủ Long Khoa Đa~~~
Mấy ngày nay~~ Long Khoa sống vừa sung sướng vừa thoải mái~~~
Những vị vương công quý tộc ngày xưa với đôi mắt mọc trên đỉnh đầu~~ nay gặp ngài ấy đều cười như một cây hướng dương~~~
Tặng quà · Đạp Phá ngưỡng cửa~~ Mời yến tiệc の nối tiếp nhau~~ Xưng huynh gọi đệ/người yêu~~~~ Dải phạc không dứt~~ Rất thân thiết~~~
Trong lòng Ngài đương nhiên biết đám người này.
Chẳng qua là sợ thanh đao 'Trị An chỉnh đốn' trong tay Ngài~~ Ngày nào đó không cẩn thận tay trượt mất~~ rơi xuống cổ mình~~~
Đã là lão cha Đồng Quốc Duy đã lên tiếng rồi~~ Để Ngài 'lại tình thích hợp'~~ Vậy thì những ân tình thuận nước đẩy thuyền này~~ Không nhận thì phí hoài~~~
Chỉ là mỗi lần nhận một phần quà~~ Ban đêm Ngài lại lật mình thêm một lần nữa~~~
'Nên là~~~~ không bị phát hiện chứ??'
Ngài tự an ủi bản thân~~~
‘Thái tử dù sao cũng còn trẻ~~ Kinh thành này chằng chịt mối quan hệ~~ Nước sâu lắm đó~~~’
'Thái tử gia cả ngày bận rộn trăm công nghìn việc~~ Ngài lấy đâu ra được mánh khóe bên trong này~~~~'
Nghĩ như vậy~~ Ngài lại sờ vào trong lòng mình, cảm giác ấm áp mịn màng~~ xúc tu dễ chịu~~ Là một khối ngọc quý hiếm có~~~
Nhưng không biết chuyện gì xảy ra... áp sát vào ngực mà buông xuống~~ luôn cảm thấy nóng đến phát điên~~ Trong lòng bỗng dưng có chút chột dạ~~~
Ai~~ Công việc này~~ Thật là vừa thoải mái lại nóng bỏng tay~~ Quan trọng là~~ vứt bỏ không nỡ mà~~ ôm lấy rồi lại đau lòng~~~
Bình luận