Chương 545: Chương 545: Cơn bão do Thái tử thúc đẩy

Thẩm Diệp nhìn chằm chằm Long Khoa Đa~~ không nói một tiếng~~~

Trong lòng Ngài hiểu rất rõ~~ Tên Long Khoa Đa này~~ Đang ở đây giả ngu giả dại cho mình!!

Làm sao Ngài có thể không biết!!

Nếu ngay cả đại chưởng quỹ ngân hàng Dục Khánh bị đánh cũng không nghe được tin tức gì, vậy Long Khoa Đa ngươi còn tư cách gì để làm 'tai' cho Càn Hi Đế??

Dám giở trò với ta?? Nhóc con ngươi còn non lắm đấy!!

Thẩm Diệp chậm rãi mở miệng:

‘Long Khoa Đa~~ Trị an trong nội thành · do nha môn thống lĩnh bộ quân các ngươi quản lý đúng không??’

Nghe thấy Thái tử cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện~~ Long Khoa Đa trong lòng hơi thở phào nhẹ nhõm~~~

Tuy đã sớm đoán được hôm nay bị Thái tử gọi đến chắc chắn không có chuyện tốt lành gì. Nhưng vừa rồi Thái Tử không nói một lời nhìn chằm chằm vào Ngài~~~

Tư thế đó thật sự khiến lưng Ngài lạnh toát~~ Suýt chút nữa tưởng rằng phía trên ngồi là Hoàng thượng!!

Vị Giám quốc thái tử này~~ Bên cạnh tuy không còn hình ảnh đòi nợ~~ nhưng vẫn chưa phải là một ngọn đèn đỡ tốn kém!!

‘Bẩm Thái tử gia~~ Trị an nội thành quả thực thuộc quyền quản lý của nha môn nô tài~~~’

Chuyện này không thể chối cãi~~ Long Khoa Đa chỉ có thể thành thật trả lời~~~

'Ta vốn tưởng an ninh nội thành không tệ~~ dạo gần đây mới phát hiện ra~~ đúng là hỗn loạn hết chỗ nói!!'

Thẩm Diệp đang nói chuyện thì~~ trong tay xuất hiện thêm một xấp giấy~~ Hắn lạnh lùng ném về phía Long Khoa Đa:

‘Ngươi tự mình xem đi~~ Gần đây nội thành loạn đến mức nào rồi!!’

‘Đánh nhau の đánh nhau~~ tống tiền~~ Ngay cả đại chưởng quỹ của Ngân hàng Dục Khánh cũng bị người ta đánh gãy cánh tay~~~’

Ngài tiện tay đưa tờ giấy cho Ngụy Châu nói: 'Để Ngài xem cho kỹ~~~'

Long Khoa Đa trong lòng thót lại:

Thái tử gia đây là đang diễn trò gì vậy??

Không cho ta điều tra rốt cuộc là ai đã đánh đại chưởng quỹ của Ngân hàng Dục Khánh~~ ngược lại cứ bám lấy vấn đề trị an không buông??

Đây chẳng phải là rõ ràng muốn đổ trách nhiệm lên người ta sao~~ Cứ bắt ta một cái nồi đen lớn sao!!

Vạn nhất thái tử thật sự lấy chuyện này ra nói chuyện~~ Hoàng đế sẽ bảo vệ thuộc hạ trung thành như ta sao??

Hoàng thượng~~~~ Chắc là sẽ bảo vệ ta chứ??

Ta chính là do lão nhân gia Ngài tự tay bồi dưỡng đôi tai và nắm đấm đấy!!

Nhưng hiện tại~~ Bệ hạ ngài ở xa tận Thiểm Cam~~ Cho dù muốn bảo vệ ta~~ Ngàn dặm xa xôi này có kịp không??

Nha môn thống lĩnh bộ quân cố nhiên quan trọng~~ nhưng quan hệ đến đâu~~ Hiện tại Giám quốc の là Thái tử~~ Dù sao cũng không phải Hoàng thượng a!!

Đang suy nghĩ lung tung~~ Ngụy Châu đã bưng xấp giấy đi tới rồi~~~

Hai người đều là tâm phúc của hoàng thượng~~ Bình thường cũng không ít lần giao thiệp~~~

Khi đưa giấy~~ Ngụy Châu nhướng mày~~ khóe miệng nhếch lên, khẽ liếc mắt ra hiệu cho Long Khoa Đa:

Cẩn thận một chút~~ Tự cầu phúc đi ạ!!

Long Khoa Đa khẽ gật đầu~~ Nhận lấy tờ giấy xem:

Trời ạ~~ liền thấy trên đó ghi chép dày đặc về một số vụ án gần đây xảy ra trong nội thành~~~

Mùng hai Tết~~ Phúc Thái Lâu có người đánh nhau!!

Mùng ba Tết~~ Hai nhóm người ở ngõ La Bàn vì tranh giành tình cảm mà động đến dao găm!!

Mùng 5 Tết~~~~

Long Khoa Đa càng nhìn trán, mồ hôi càng nhiều~~ Đây là chuyện gà bay chó chạy gì thế này!!

Ngày thường Ngài căn bản sẽ không thèm để ý đến mấy chuyện vớ vẩn này~~ Nhưng bây giờ lại bị Thái tử liệt kê từng cái một, khiến ngài đỏ mặt tía tai~~ mất hết thể diện!!

Vừa xem vừa nghiến răng~~ Lũ khốn kiếp không biết lo lắng này~~ Đánh nhau cũng chẳng chọn lúc nào~~~

Thế này thì hay rồi~~ Tất cả mẹ nó đều trở thành chứng cứ phạm tội trong tay Thái tử!!

Long Khoa Đa trong lòng thấp thỏm không yên~~ Trong đầu như có hai tiểu nhân đang đánh nhau:

Một người nói~~ Mau nhận thua bảo bình an; người kia nói ~~ Không được nhát gan~~ Nhát gan thì thật sự thành gánh tội thay rồi!!

Nhưng ngước mắt nhìn biểu cảm nửa cười nửa không của Thái tử~~ Ngài lập tức tỉnh táo:

Nơi này không phải là nơi để mặc cả~~~

Thế là~~ Long Khoa Đa cúi người thấp hơn:

‘Thái tử gia~~ Những chuyện này~~ nô tài trở về nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt!! Trong vòng ba ngày~~ nhất thiết phải cho ngài một lời giải thích~~~’

Không tránh được thì chủ động tiếp chiêu~~ Long Khoa Đa dự định trước tiên cứ thuận theo vuốt ve của Thái tử đi~~ Trước hết hóa giải cơn giận dữ của thái tử の~~~

Thẩm Diệp nhìn sự trơn tuột, khoa nhiều~~ thản nhiên nói:

‘Hổ Nhi xuất phát từ bờm~~ Quy Ngọc bị hủy hoại trong xà phòng~~ là lỗi của ai??’

Long Khoa Đa từ nhỏ đọc sách không ra gì~~ nhưng "Luận Ngữ" vẫn từng học qua の~~~

Câu này Ngài lại hiểu được~~ sắc mặt biến đổi~~~

Thái tử~~~~ thái tử đây là muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu một mình ta a!!

Đây chẳng phải là rõ ràng mắng ta không quản được sao~~ Lơ mặt chức vụ sao!!

Chẳng lẽ~~ Thái tử muốn mượn những thứ này~~ tự mình làm đại thống lĩnh nha môn bộ quân này??

Dù sao ta cũng là quan nhị phẩm~~ trong tay còn nắm giữ ba vạn binh mã nội thành đấy!!

Có thể nói là tâm phúc trọng yếu của Can Hi Đế~~~

Khi Càn Hi Đế còn ở trong ⟨Trái này~~ Ngài căn bản không cần lo lắng Thái tử động vào mình~~~

Nếu Thái tử dùng tội danh này cưỡng ép xử lý ta~~ Hoàng thượng roi dài không kịp~~ Viễn Thủy cứu được lửa gần~~~

Vậy mình là tiếp chỉ thì sao?? Hay là không nhận??

Càn Hi Đế ngược lại đã cho mình thủ dụ~~ nói Thái tử nếu cưỡng ép động vào ta~~ có thể lấy ra~~~

Nhưng một khi đã lộ ra~~ thì chẳng khác nào hoàn toàn trở mặt với Thái tử~~~

Nếu Thái tử đã quyết tâm xử lý ta~~ thì kết quả sẽ ra sao??

Chức vị của Ngài tuy quan trọng~~ nhưng hoàng đế trong đại quân~~ liệu còn cảm thấy mình quan tâm đến thế không??

Nghĩ như vậy~~ Long Khoa Đa vội vàng bày tỏ: 'Thái tử gia dạy dỗ là~~ Là nô tài thất trách!!'

‘Nô tài lập tức quay về~~ Bắt chặt trị an nội thành!!’

‘Tuyệt đối không phụ sự tín nhiệm của thái tử gia!!’

Đối mặt với kẻ bề trên. Bất luận đúng sai~~ thái độ phải đoan chính đến mức nào~~ Đây là con đường sinh tồn vô cùng thực tế~~~

Thẩm Diệp nhìn Ngài một bộ dạng trung thành tuyệt đối~~ khẽ cười nói:

‘Long Khoa Đa~~ Đừng tưởng ngươi là thống lĩnh Hoàng thượng đích thân phong~~ Ta sẽ không động được ngươi đâu~~~’

'Làm việc không xong đâu~~ hoặc là tự trộm cắp... làm hỏng phong khí - cô vẫn có thể chém chết ngươi mà~~~'

Chữ 'cô' vừa thốt ra~~ Long Khoa Đa cảm thấy lông tơ của mình dựng đứng lên rồi~~~

Thái tử có thể xưng cô~~ Không thể gọi trẫm!!

Đối với chữ "cô" này~~ Thẩm Diệp rất không thích~~ cho nên hắn cơ bản chưa từng dùng qua~~~

Nhưng lần này~~ Để răn đe Long Khoa Đa~~ Thẩm Diệp không quản được nhiều như vậy~~~

Long Khoa Đa lúc này trán đầy mồ hôi~~ giọng run rẩy:

‘Nô tài không dám!! Nô tài làm việc luôn tận tâm tận lực~~ Xin Thái tử gia minh xét!!’

‘Yên tâm~~ Ta không giở trò 'không dạy mà giết' đó~~~’

‘Hiện nay phụ hoàng đã rời kinh viễn chinh~~ Triều đình đang cần vận hành ổn định~~~’

‘Cố tình có chút ngưu quỷ xà thần rục rịch~~ Nhảy lên nhảy xuống~~ Làm rối loạn cục diện ổn định của triều đình~~~’

‘Đối với tình huống này~~ nhất định phải nghiêm trị!!’

'Cô chuẩn bị bắt đầu từ hôm nay~~ triển khai một hành động chỉnh đốn trong ba tháng!!'

‘Trong thời gian hành động~~ Tất cả những kẻ bắt nạt bá chủ~~ Bắt!!’

‘Kẻ không có việc gì thì tìm chuyện~~ Bắt!!’

‘Kẻ ức hiếp nam nữ~~ Bắt!!’

‘Kẻ đánh nhau ẩu đả~~ Bắt!!’

Một loạt chữ "bắt" bật ra~~ Long Khoa Đa trái tim treo lơ lửng của hắn ngược lại buông xuống~~~

Chỉ cần Thái tử còn dùng đến chính mình~~ thì vẫn còn đường xoay chuyển~~ ít nhất chứng tỏ thái tử tạm thời chưa muốn động vào ta~~~

Chỉnh đốn lại phong khí?? Được thôi!!

Vừa hay có thể nhân cơ hội này~~ Để cho những tổ tông ngày thường hoành hành trong nội thành phải kiềm chế một chút~~ Cũng đỡ cho bọn chúng cả ngày gây chuyện thị phi~~~

Đối với chính mình cũng không phải chuyện xấu~~~

Công việc này~~~~ Có thể làm được!!

Thái tử gia phần lớn cũng muốn nhân cơ hội này trút giận cho vị đại chưởng quỹ bị đánh gãy cánh tay của Ngài ấy~~~

Ta chỉ cần làm ầm ĩ lên một chút~~ Mau dọn dẹp mấy tên cứng đầu đi~~ Chắc là xong việc rồi~~~

Long Khoa Đa vừa mới hơi thả lỏng~~ đang nghĩ cách làm sao để qua loa cho xong chứ~~ thì nghe Thái tử đổi giọng nói tiếp:

‘Đối với những kẻ coi thường pháp luật trong nội thành này~~ bất kể là ai~~ Tất cả đều bắt cho ta một cái đến cùng~~~’

‘Không chỉ muốn bắt người~~ còn phải điều tra rõ từng người một~~~’

'Sau lưng bọn họ~~ rốt cuộc là ai đang chống lưng??'

'Là ai đã cho bọn họ lá gan lớn như vậy~~ khiến bọn chúng hoành hành bá đạo!!'

'Những người này là trắng trợn dung túng~~ Hay là ngầm tiện lợi cho bọn họ??'

‘Đô Sát Viện và Nội Vụ Phủ sẽ phái người hỗ trợ ngươi~~ Hãy điều tra tất cả những thứ này cho ta một cách rõ ràng~~~’

Long Khoa Đa nghe thấy sự hỗ trợ~~ liền vô thức bĩu môi~~ Đây đâu phải là hiệp trợ?? Rõ ràng là giám sát!! Là đang theo dõi mình làm việc đúng không??

‘Long Khoa Đa~~ Bất kể liên quan đến ai~~ nên bắt lấy~~ nhất định phải tra cho rõ ràng!!’

‘Ngoài ra~~ chuyện trước kia không quên hậu sự chi sư~~~ Trước đây chưa thanh toán sổ sách cũ~~ cũng thanh trừng một lần cho xong~~ ~’

'Yêu cầu của ta cũng không cao~~ bắt đầu từ bây giờ~~ tra ngược ba năm!!'

'Từ bây giờ đến ba năm trước trong nội thành xuất hiện vụ án の~~ Ngươi hãy chải chuốt cho ta đi~~~'

‘Ba tháng~~ không chỉ phải để nội thành thanh khí chính~~ mà còn muốn làm cho nội bộ những mầm độc gây bất ổn đó~~ nhổ tận gốc lên~~ quét sạch không gian~~~’

Long Khoa Đa nghe mà trong lòng run rẩy: Tư thế này~~ là muốn lật tung nội thành lên trời!!

Đắc tội một hai hoàng thân quốc thích thì thôi đi~~ Nếu điều này mà tra ngược ba năm~~ nửa kinh thành quyền quý cũng phải bị ta đắc tội sạch sẽ~~~

Sau này Long Khoa Đa ta còn lăn lộn thế nào nữa~~ Ra ngoài có bị người ta trùm bao tải không??

Nhưng lúc này Ngài còn lựa chọn nào khác không?? Không có~~~

‘Nô tài~~~~ Tuân chỉ!!’

'Sau khi trở về~~ viết một phương án hành động trước nhé~~~ Sau đó~~ mỗi ngày báo cáo tiến độ~~"

‘Ta muốn xem nào~~ Ngươi Long Khoa Đa có bản lĩnh không~~ chữa khỏi nội thành cho ta~~~’

'Chữa không tốt~~ Ta đổi sang người chữa khỏi được...'

Long Khoa Đa lúc này coi như đã hiểu ra~~ Thái tử không chỉ chuẩn bị chỉnh đốn lại an ninh trật tự trong nội thành~~ mà còn phải mượn cái này để chỉnh tề~~ Xử lý một nhóm người~~~

Hơn nữa~~ Đây tuyệt đối không phải là con số nhỏ~~~

Thẩm Diệp nhấp một ngụm trà~~ lại bổ sung thêm một câu:

‘Lát nữa Thuận Thiên phủ doãn sắp đến~~ Nội thành vốn là một thể~~ Có rất nhiều chuyện~~ Các ngươi có thể bàn bạc mà~~~’

‘Long Khoa Đa~~ Đừng để ta trị ngươi hai tội quy nhất~~ Đến lúc đó~~ không ai bảo vệ được ngươi đâu~~~’

Khi Long Khoa Đa rời khỏi Dục Khánh Cung~~ y phục sát người như sắp ướt đẫm rồi~~~

Mưa núi sắp ập đến~~ Mà Ngài lại cứ đứng trong mắt bão~~~

Trong lòng Ngài đã chửi rủa Khánh Lương gây chuyện ở Dụ Thân Vương phủ tám trăm lần:

Ngươi chọc ai không tốt~~ Cứ phải động vào túi tiền của Thái tử!! Giờ thì hay rồi~~ kéo ta xuống nước luôn~~~

Tâm phiền ý loạn vừa ra khỏi cửa~~ liền đụng phải nụ cười híp mắt nghênh đón Thường Thuận Hoài, phủ doãn Thuận Thiên~~~

‘Long đại nhân~~ Thái tử gia có lời giải thích gì??’

Long Khoa Đa vừa nhìn Thường Thuận Hoài~~ Tâm trạng đột nhiên tốt lên không ít:

Xui xẻo đâu phải một mình ta!!

Thái tử chắc chắn cũng đã chuẩn bị cho Ngài một gói quà 'Bất ngờ' lớn~~~

‘Thường đại nhân~~ Chuyện tốt ạ~~ Ngài mau vào đi~~ Đừng để Thái tử gia đợi sốt ruột~~~’

Nói xong câu này~~ Long Khoa Đa liền sải bước đi ra ngoài~~~

Bà nội~~ Chết đạo hữu không chết bần đạo~~ Nếu Thái tử gia muốn thổi cơn bão này lên~~ Vậy thì đừng trách ta~~~

Dù sao phía sau cũng có Ngự sử theo dõi~~ Ta cũng là bị ép buộc mà làm việc đi~~~

Các ngươi có suy nghĩ gì không~~ Cứ việc tìm Thái tử mà nói chuyện đi!!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...