Chương 1522: Hoàn thành

núi non xanh tươi, đóm đóm lấp lóe tô điểm, có ánh đèn thôn xóm tỏa sáng dưới

ánh trăng mờ ảo. Trên sân khấu bên cạnh khách sạn bên đường, một vở kịch rộn

ràng kèn xáo đang diễn ra. Các thôn dân nhìn xem nhập thần. Ôi chao, gãy tay

rồi, làm sao có thể vào kinh đi thi bây giờ? Một thư sinh đi thi trên sân khấu ôm

lấy cánh tay gãy của mình, than thở với người bạn đồng hành vừa mới vùng

kiếm chảm xả yêu. Có không ít thôn dân thở dài thổn thức?

Thôn của họ xuất hiện một đại văn nhân, dẫn đến văn trường phát triển, cho nên

mọi người đều biết rõ bị khuyết tật có ý nghĩa như thế nào. Ngồi ở vị trí xem tốt

nhất dưới sân khấu là một nữ nhân ăn mặc kiểu phụ nhân, dung mạo đoàn trang,

phong thái uy nghi, đây chính là văn hình. Nhà hoàng riêng Tiểu Hồng mặc dù

đã lập gia đình từ lâu, nhưng vẫn đi theo bên người. Tiểu Hồng thỉnh thoảng

vung vẩy khăn tay, xua đuổi các loại côn trùng giúp văn hình.

Cô ta rất không muốn đến một nơi nông thôn như thế này, nhưng không còn

cách nào khác, đây là quê hương của lão Gia Vũ Văn Uyên. Việc sửa đổi gia

phà ở quê nhà là một chuyện đại sự, nên Văn Hinh cũng phải đi theo. Có một số

chuyện của nam nhân mà nữ nhân không tiện sen vào, quá rảnh rỗi sinh ra buồn

chán. Hơn nữa thỉnh thoảng lại có người khoe với Văn Hinh rằng đêm nay có

vở kịch hay đáng xem, vì vậy nàng liền đến đây xem. Trên sân khấu đang diễn

chuyện tiểu tu sĩ đi thi thay cho đồng bạn bị khuyết tật.

Giới sân khấu có người biết chữ gọi ông Bầu Gánh hát đến, chỉ vào danh sách

kịch hỏi, lão Bầu Gánh, ta đã xem gánh của ông diễn kịch không? Biết bao

nhiêu lần, vờ kịch thám hoa lang này có từ khi nào vậy? Bầu Gánh cuối đầu

khòm lưng đáp, kịch mới. Ngài yên tâm, trước kia diễn không ít kịch, kịch này

mới ra là diễn thêm. Nếu đã là diễn thêm miễn phí, mọi người không có ý kiến

nữa. Văn hình tựa như không có nghe thấy gì, nàng ngồi ngay ngắn ở đó lặng

lặng xem.

Theo diễn biến của vừa kịch, khi Tiểu Tu sĩ bất ngờ đậu thám hoa lang, các thôn

dân đều ổ lên bất ngờ. Chầm chô khen ngợi, cảm thấy rất thú vị, nhưng Văn

Hinh thì mắt hơi ngấn lệ chậm rãi nhắm mắt lại. Phu nhân, lão ra tới rồi, Tiểu

Hồng khẽ nhắc ở bên tai nàng. Văn Hinh mở mắt nhìn sang, nhìn thấy trên

đường ra khỏi thôn có mấy chiếc đèn lồng văn phủ rất dễ nhận biết. Vì vậy nàng

liền đứng lên không xem nữa, nàng khẽ gật đầu chào các thôn dân ở hai bên sau

đó chầm chậm rời đi.

Cùng với sự hộ tống của các hộ vệ, nàng thoát khỏi sự ồn ào náo nhiệt. Văn

Hinh gặp mặt trưởng phu Vũ Văn Yên với bộ dâu ba chòm tại Cổng Thôn. Vũ

Văn Yên liếc nhìn cảnh sôi nổi phía bên sân khấu kịch, cười hỏi, sôi nổi như thế

sao? Là kịch gì vậy? Xem được không? Bình thường. Văn Hinh đáp lại một

câu, rồi cười hỏi, xong việc rồi hả? Vũ Văn Yên dịu dàng cầm lấy bàn tay mềm

mãi của nàng, loại việc này, các trưởng bối mới là người quyết định.

Đại khái đã xong rồi. Đi thôi, nàng ở đây không quen, quay về thành đi. Ừ, văn

hình đáp một tiếng. Lúc này xe ngựa đã chuẩn bị xong, bất chợt có một con

sủng vật lao ra, khiến các thôn dân giật mình kinh hãi. Nó cao bằng người, trông

như sư tử. Đây là một con tử vân hóng toàn thân lông tín, ráng vẻ uy vũ cường

tráng, răng nhọn móng sắc, khi thế khiếp người, đám ngựa e sợ. Ô, tử vân hóng

bình thường rất nghe lời.

Hôm nay không biết nó thế nào, thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh tìm kiếm,

cuối cùng nhắm thẳng tới một hướng, lắc đầu vẫy đuôi, hai mắt sáng ngời, có vẻ

rất vui mừng. Tiểu hồng hả một tiếng, nhìn về phía núi rừng đó, cô ta coi như

hiểu rõ tính tình của con tử vân hóng này, phản ứng của nó rõ ràng là nhận ra

người quen. Văn Hinh sửng sốt rồi tựa hồ đoán ra điều gì đó, nàng lập tức lên

tiếng, giữ nó lại.

Từ vân hóng vừa định nhất chân chạy đi thì lập tức bị tu sĩ trong coi kéo dây

xích lại, nhưng nó vẫn hướng về phía đó ngửa đầu lên. Văn Hình đưa mắt nhìn

núi rừng xung quanh dưới ánh trăng, Nàng đoàn biết là ai đang ở trong núi

rừng, cho dù trong mắt còn long lanh ngấn lệ, Nàng vẫn chủ động khoác tay

chượng phu, kiên định cất bước đồng hành. Nàng đang dùng hành động thực tế

để nói với người trong bóng tối, đã bỏ lỡ chính là đã bỏ lỡ, có một số việc chỉ

có thể đặt ở trong lòng, đã đưa ra lựa chọn thì sẽ không hối hận.

Vũ Văn Yên kể vai đi cùng cất lời chêu chọc, con tử long này xảy ra chuyện gì

vậy? Không phải mọi người nói rằng ăn nhiệt linh đan là có thể thông linh hóa

hình hay sao? Tại sao đến bây giờ vẫn không có chút phản ứng nào? Văn Hình

khẽ trả lời, có lẽ nó tương đối ngốc, à! Haha! Vũ Văn Yên cười to. Trong núi

rừng, Dữu Khánh đứng sau một thân cây giữa sườn núi, lặng lặng nhìn đội xe

người ngựa rời đi, trên mặt bọc lộ rất rõ sự buồn bã vì mất mát.

Trùng Nhi ngồi trên sườn núi, hai tay chống cằm, nàng đã thay đổi trang phục

nữ Nhi, rất đẹp, nhưng lúc này miệng hơi chù lên, có vẻ không vui. Nàng vốn

cho rằng người công tử thích phải như là thiết nương tử, bây giờ mới phát hiện

sai lầm. Nàng đã biết rõ những gì liên quan đến ân oán nam đó và thân thế của

mình, nhưng nàng vẫn quyết định cùng rời đi với các sư huynh. A-Lang Đại Cô

cũng quyết định mang theo tộc nhân cùng đi. Về phần người phụ thân kia.

Nàng cảm thấy cứ giống như trước mới tốt, nàng không muốn làm quận chúa gì

đó. Mồi ở trên thân cây cành lá xung xuê, tiểu sư thúc giường như đang nhắm

mắt lắng nghe. Bất chợt gã ta vung vẩy hai chân, mở mắt nhảy xuống, sau đó

đến gần tung chân đá và mông Dữu Khánh, ấu trĩ, đi thôi. Nam Trúc ở bên cạnh

lắc đầu nhìn bộ dạng lão thập ngũ, có một số việc hồi đó gã cũng là người từng

trải nghiệm.

Lão thập ngũ lúc đó hết lên thể với trời sẽ trở thành người lắm tiền nhưng giờ

chưa thể thành công, tu vi cũng không còn nữa, tuy nhiên vẫn phải tiếp tục tiến

tới phía trước. Mục ngạo thiết đi đến khoác vai lôi kéo dữ khánh, nói, đi thôi,

phán quan đang chờ chúng ta.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Thần Hào: Có Tiền Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành [Convert]

Thần hào, nhiều nữ chính, năm thứ nhất đại học vừa khai giảng Quyển sách lại tên « thành thần hào về sau, ta muốn làm gì thì làm », « mới vừa lên đại học, thần hào hệ thống tới », « có hệ thống về sau, ta thành sân trường nam thần ». […]
5.0 766 Chương
Đề Cử · Đang thịnh hành

Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn [Convert]

Ở trong biển máu quật khởi, theo tịch diệt trung sống lại, làm lôi đình cắt trường khoảng không, Diệp Hiên theo trong biển máu đi ra … PS: Quyển sách hắc ám văn, nhân vật chính lãnh khốc vô tình, quyển sách không phải Thánh Mẫu, không phải thấy nữ quỵ, nhân vật chính […]
5.0 1916 Chương
Ảnh bìa của Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)
Trọn bộ
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch) Giang Thạch xuyên việt rồi, tiến vào một cái Vương triều loạn lạc những năm cuối, loạn quân nổi lên bốn phía, yêu tà tàn phá bừa bãi, bình dân bách tính bình thường sống bữa nay lo bữa mai. Nhưng mà may mà […]
5.0 856 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI]

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI] – Bộ này do AI viết nhé. Ae ai không đọc được AI có thể bỏ qua….. Giới thiệu: Xuyên qua đến đất hoang, Thẩm xán bởi vì thân thể ‘ gầy yếu ‘ trở thành nướng viêm bộ lạc tổ miếu thủ […]
5.0 538 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Đệ Tử Của Ta Đều Quá Nghịch Thiên Rồi! [AI]

【慢節奏】Truyện AI viết ae lưu ý trước  khi  đọc nha…………  !!!】 Tu luyện giới có một cái thiết luật: Trăm triệu không thể trêu chọc lục huyền. Bởi vì hắn các đồ đệ đều quá nghịch thiên! Đại đồ đệ gió lốc nữ đế: Chế tạo gió lốc hoàng triều, trở thành Nam Hoang bá […]
5.0 1991 Chương
Ảnh bìa của Báo Thù Của Rể Phế Vật
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Báo Thù Của Rể Phế Vật

Tác giả: Bán Thân Cho Tư Bản Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Dị Nặng Giới thiệu: Ba năm trước, Lâm Hiên bị chính vợ mình sát hại tàn nhẫn. Ba năm sau, cô ả lại trở thành nữ thần tổng tài người người ao ước, chuẩn bị tái hôn. Lâm Hiên không chết, vào […]
5.0 50 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...